The first 200 lines.
Su-ho!
Sao khói cứ bay về phía tao thế này.
Khi nào về quê tao, Tụi mình nên thử qua món Sashimi...
Nhưng cũng lại là lòng lợn à?
Này, ở Seoul cá tươi và rẻ nhất rồi đấy.
Ở đây, mọi thứ đều mang từ Seoul.
Nhưng, bọn mình được ngồi ngay bờ biển!
Này, thịt sống này!
Này, mà sao giờ này thằng khỉ kia vẫn chưa đến nhỉ?
Hổng lễ năm nay nó lại không đến nữa?
Mày nghĩ nó tới à? 10 năm nay chả thấy cái mặt mốc của nó đâu cả.
Hắn vẫn không quên được con bé ấy à?
Ai? Su-eun ấy?
Hôm nay là ngày giỗ của Su-eun đấy.
Thật sao?
Cái này không biết chín chưa nữa?
Nếu bạn gái đầu đời của cậu mất, cậu có quên được không?
Thôi bỏ đi. Nó có quên được hay không, thì cũng là chuyện của nó.
Cô ơi!
Cô!
Su-ho!
- Rất vui gặp lại cậu. - Tớ cũng rất vui..
Cũng lâu quá rồi.
Bae Su-eun! Bae Su-eun! Cậu có nghe thấy bọn tớ không?
Su-eun ơi, Su-ho đến rồi đây này, chắc cậu còn nhớ chứ.
Thôi đi mà!
Óc nó như trái nho,
nhưng lúc nào cũng nghĩ tới cậu.
Ta đi thôi nào!
Thôi nào, Su-eun!
MY GlRL AND l
Hả? Máy nhắn tin của mình...
Nãy giờ cậu ở đâu vậy?
Cậu làm gì ở đây?
Không biết nữa. Tớ bị chuột rút.
Các cậu cứu tớ à?
Mơ đi?
Kìa, mấy em gái kìa các cậu...
- Đâu, đâu? - Ôi, các cô gái dễ thương.!
"Dịch vụ Mai táng"
Ông ơi!
Ông!
Ôi, hết hồn!
Là cháu à.
Hơi hẹp nhỉ?
Sao ông có thể chui ra từ đó được? Ông làm cháu đứng tim.
Quan tài đó làm cho ông phải không ạ?
Mày trù ông chết sớm à.
Tao và mày đều già cùng nhau, vì thế cẩn thận mồm miệng đấy.
Vậy cái đó làm cho ai thế ông?
- Cho ông Park. - Bố của trưởng thôn?
- Tôi kết cái này đấy. - Đắt tiền đấy.
- Thì bớt cho tôi đi. - Sao cũng được mà.
Bên nhà có nấu nồi súp, nếu rảnh mời ông ghé chơi.
Được rồi. Bảo trọng.
Chà, thời tiết như thế này, chết người thật đấy!
Ở đây cháu không nên nói thế.
Sao thế ạ?
Ở đây không ai bị giết cả.
Chà, bia ngon thế này, chết người thật đấy.
Ông còn dùng từ đó nhiều hơn cháu nữa.
Ông Park sắp mất rồi hả ông?
Ai, sớm muộn gì, cũng sẽ chết.
Chỉ là được nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi trong yên bình? Ở đâu thế?
Chà, thời tiết như thế này, chết người thật đấy!
Dưới bóng cây mộc lan
Tôi đọc những lá thư của Werther.
Thổi sáo trên sườn đồi phủ đầy hoa.
Tôi đến từ phương xa,
và đón một con thuyền từ một bến cảng vô danh
Tháng tư về, làm bừng lên ánh lửa tươi vui của cuộc sống.
Một mùa rực rỡ với những giấc mộng đẹp,
Với những ánh cầu vồng chan đầy nước mắt.
Dưới bóng cây mộc lan,
Tôi đọc những lá thư của Werther.
Tôi phải làm sao đây? Tôi nên tập trung học.
Gì?
Su-eun ngồi bên kia cứ liếc nhìn tớ.
Tớ đoán, trong 1 tuần, cô ấy sẽ rủ tớ đi chơi.
Tiếc quá! Tớ thì chỉ muốn tập trung học.
Bọn con gái, mấy hôm nay, sao thế nhỉ?
Họ đều đạt chuẩn cả.
- Bạn đi trước đi. - Không, bạn đi trước đi.
Tôi bên phải, cậu bên trái.
Nghĩa là, bạn chọn bên phải?
Này!
Mua giùm tớ cái bánh.
- Sao chứ? - Chỉ vì...
Nhưng, nếu tớ mua bánh cho cậu,
sau này, bọn mình sẽ khó xử với nhau khi ở trường.
Sao thế?
Chỉ vì...
Làm ơn...
Su-ho!
Ngốc ạ! Cậu vừa bị chơi một vố đấy.
Các cậu nói gì vậy?
Cậu tưởng thật à?
Tại sao Su-eun, nữ sinh đẹp nhất trường, lại thích cậu?
Vì cô ấy quá mệt mỏi với mấy gã bảnh trai,
Chỉ vì cô ấy muốn đổi gió tí thôi
Chắc cậu biết Young-gu ở CLB Judo chứ?
Nó dẫn con bé đi chơi rồi. Cậu sẽ bị để ý đấy.
Tớ chỉ vừa mua cho cậu ấy cái bánh thôi mà.
Để xem. Cái bánh chỉ là khởi đầu thôi...
Su-ho! Su-ho!
Cậu chỉ là món đồ chơi của cô ấy thôi. Khi chán, cô ấy sẽ vứt bỏ nó.
Này, cậu lo cho bạn thật, hay ganh tị đấy?
Ai ganh tị chứ?
Mà tớ cũng không hiểu. Sao không phải là tớ mà lại là Su-ho cơ chứ?
Cũng không tới lượt cậu!
Mày chính là thằng ngốc muốn hẹn hò với Su-eun phải không?
Tôi hả?
Chứ còn ai ở đây nữa?
- Có hay là không? - Tôi sẽ không hẹn hò với bạn ấy nữa.
Tao không ưa gì loại người như mày.
- Tao sẽ dạy cho mày một bài học. - Chờ đã, khoan...
Bae Su-eun, Bae Su-eun!
Bọn mình sẽ hẹn nhau đi chơi chứ?
Làm ơn, tôi đang bị...
Tiểu thư Bae?
Cô có muốn hẹn hò với thằng khỉ này hay không vậy?
Chúng tôi sẽ hẹn nhau đi chơi.
Su-ho! Leo lên, nhanh!
Đạp nhanh lên!
Này, bắt lấy nó, nhanh lên!
Đuổi theo mấy chiếc xe đạp kia mau!
Này, tôi là giáo viên đấy!
Các cậu không được làm thế!
Dừng xe lại, dừng lại mau
- Tớ nặng hơn cậu tưởng, đúng không? - Không, tớ biết cậu thế nào mà.
Biển xanh nhỉ.
Thường là vậy mà.
Như thế nó sẽ biến tay mình thành màu xanh luôn.
- Này, cậu biết bơi chứ? - Đương nhiên!
- Cậu cười gì? - Cậu không sao chứ?
Ôi, cái thằng heo Young-gu ấy...
Các chiến hữu kia đã cứu tớ.
Dạo này, cậu còn đá bóng không?
Hồi trung học thì còn, chứ giờ thì không.
Cậu là thủ môn à?
Ừ, vì như thế tớ sẽ không phải chạy nhiều.
Nhưng sao cậu biết?
Trước đây tụi mình học chung mà.
Ừ nhỉ.
Tiệm của ông cậu ở gần nhà tớ mà, đúng không?
Cậu cũng biết chuyện đó nữa à?
Nhớ kỳ tụi mình được giao dọn vệ sinh chung không?
Tụi mình?
Cậu có nhớ đã hỏi mình cái gì không?
Cái gì nhỉ?
Chữ "su" trong Su-eun nghĩa là gì?
Ồ, "su" nghĩa là "cuộc sống!"
Và chữ "su" trong tên cậu nghĩa là "tuyệt vời!"
Hãy mua cho tớ một cái máy nhắn tin.
Máy nhắn tin?
Vì cậu mà của tớ đã bị mất, thế nên cậu phải mua lại cái khác cho tớ.
Vì mình?
Đồ ngốc.
Biển lại đỏ thắm rồi.
Giờ này, thường hay vậy.
Vậy, sao mặt cậu cũng đỏ luôn vậy?
À, tại vào giờ này thì tớ cũng vậy.
Su-ho.
Hả?
Tớ chỉ muốn gọi tên cậu thôi.
- Tớ hiểu rồi! - Hả?
Cậu đã chuyển trường.
Thế nên cậu mới bắt đầu
đùa giỡn tới mình.
Su-eun.
Huh?
Thế chữ "eun" trong Su-eun nghĩa là gì?
Mày muốn thiêu cháy mẹ à, nhìn gì mà kinh thế? Con mắt sắp rớt ra ngoài luôn.
Mẹ ơi.
Trời ạ, ruột gan tao rối bời, mỗi khi mày gọi tao như thế.
Nếu mày gọi mẹ, chỉ có một chuyện thôi.
"Sao tôi lại yêu những việc này?
Hãy để tôi đếm tiền."
Mẹ ơi, một cái máy nhắn tin.
Gì chứ? Cây sáo?
- Không, không phải... - Bzzz... Máy nhắn tin!
Mày ăn cá không con? Bzzz... Máy nhắn tin, vớ vẩn!
Trở về phòng lo học đi!
Su-ho!
Em không biết gõ cửa à?
Em nghe nói anh có bạn gái rồi.
Cả trường đều biết.
Một kẻ ẻo lả, yếu ớt như anh mà lại được hẹn hò chứ,
mà không phải là em?
Vì trông em như con sên biển vậy, hiểu chưa.
Su-ho, bạn anh có ai phong độ không?
Em nằm ngủ suốt những ngày hè dài, và những đêm đông lạnh giá.
Em nằm ngủ suốt những ngày hè dài, và những đêm đông lạnh giá.
Một thế kỷ, anh sẽ nằm cạnh em.
Một thế kỷ, anh sẽ nằm cạnh em.
Trong yên bình, hãy chờ đến ngày đó.
Trong yên bình, hãy chờ đến ngày đó.
Đây là một bài thơ cổ của Trung Quốc.
Rất hay, say đắm lòng người, nhưng sẽ không xuất hiện trong bất kỳ bài test nào.
No comments yet. Be the first to leave one.