The first 200 lines.
Chào mừng bạn của tôi.
Bạn là người yêu thích những thứ
kì lạ, bí ẩn, không thể giải thích.
Đó là lí do bạn ở đây.
Và bây giờ, lần đầu tiên,
chúng tôi mang đến bạn toàn bộ câu chuyện về những gì đã xảy ra.
Chúng tôi đưa cho bạn tất cả những bằng chứng
dựa trên lời khai bí mật của những linh hồn khốn khổ
những người đã sống sót qua thử thách kinh hoàng này.
Những việc đã xảy ra, nơi chốn.
Bạn tôi ơi, chúng tôi không thể giữ bí mật này lâu hơn được nữa.
Liệu trái tim của bạn có thể chịu đựng những sự thật gây sửng sốt
trong câu chuyện
của Edward D. Wood, Jr.?
ED WOOD Dịch bởi lethao
Đã 8 giờ 15 rồi. Chúng ta không thể giữ màn lâu hơn được nữa.
Giời ạ, tôi phải nói với diễn viên thế nào đây? Đêm công diễn mà không phóng viên nào đến.
- Anh nghĩ hồn ma có thật không? - Không, Tommy.
Đó chỉ là mấy câu chuyện để dọa trẻ con thôi.
Một khi đã chết, thì là chết.
Tôi không biết nữa, Bill.
Hôm nay lúc ở ngoài chiến trường, tôi đã thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng
trôi nổi trên những đụn cát.
Có thể là do tôi quá mệt hoặc có thể đấy là sự sỉ nhục của chiến tranh.
Hoặc có thể là một thứ khác.
Này, tôi nghĩ tôi thấy gì đó.
Tôi trao cho mấy người chú chim hòa bình
để mấy người có thể thay đổi
và kết thúc sự tàn phá này.
Quá tuyệt vời! Mọi người đều rất xuất sắc.
Paul, màn độc thoại của anh ở hồi hai đã làm tôi phải rùng mình đấy.
Ồ, cảm ơn nha, Eddie.
Số báo mới nhất đến đây, nóng bỏng tay luôn!
Đây chính là thời khắc trọng đại.
Ôi, mụ nữ hoàng già đó thì biết cái gì chứ?
Mụ ta còn chả đến.
Mà đưa một anh chàng tới thay để làm công việc bẩn thỉu này.
- Đờ mờ bà Crowley. - Có thật là mặt tôi giống ngựa không?
"Phô trương" là sao?
Này, cũng không tệ đến thế đâu. Đừng để ý đến mặt tiêu cực quá.
Nhìn xem, ông ta cũng nói vài lời tốt đẹp mà.
"Bộ đồ lính nhìn rất chân thực." Mặt tích cực đó!
- Cơn giận dữ của thế kỷ. - Tôi từng đọc những bài phê bình còn tệ hơn thế này nhiều.
Trong mấy bài đó, họ còn chẳng nhắc đến trang phục nữa ấy.
Như bộ phim gần đây, Chú Lừa Francis. Cũng bị phê bình tệ hại.
- Vẫn là hit bự đấy thôi! - Bao nhiêu người xếp hàng để vào xem.
Đúng đấy. Đừng nghiêm trọng quá. Chúng ta vẫn đang làm rất tốt.
- Anh thực sự nghĩ vậy à? - Cực kỳ chắc chắn.
Em yêu, sẽ thế nào nếu như anh đã sai?
- Nếu như anh không thể làm được? - Ed, chỉ là một bài bình luận thôi mà.
Orson Welles mới chỉ 26 tuổi khi ông ấy làm phim Citizen Kane.
Còn anh thì đã 30 rồi.
Ed, anh vẫn còn trẻ.
Đây là thời điểm trong cuộc đời mà anh đúng ra đang phải đấu tranh vì nó.
Anh biết. Nhưng anh sợ là nó sẽ không thể nào khá hơn lúc này.
Ôi, em ghét phải dậy sớm.
Cái áo len hồng của em đâu rồi nhỉ?
Hình như em không thể tìm thấy quần áo của mình được nữa.
Ê, lười nó vừa vừa thôi. Mang cái này đến văn phòng cho tôi.
- Chắc rồi, thưa ông Kravitz. - Này, Charlie, đến đây.
Tôi đã dặn anh thế nào về việc tưới cây hả? Tôi muốn chúng có nước!
Đừng có tưới lắc rắc thế! Đổ hẳn nước vào!
Chào.
Được rồi mọi người, ổn định nào. Và, diễn!
Wow! Nhìn mấy con lạc đà kìa!
Lạc đà thật luôn!
- Họ kiếm được chúng ở đâu vậy nhỉ? - Này, anh kia!
Ra khỏi đây ngay.
Này, Eddie! Vào đây. Tôi có mấy thứ rất hay cho anh xem.
Quá đỉnh. Ông định làm gì với nó?
Chắc là cất nó đi và không bao giờ nhìn lại.
Thật là phí của mà.
Nếu tôi có được dù là một nửa cơ hội,
tôi sẽ làm hẳn một bộ phim sử dụng những cảnh có sẵn này.
Câu chuyện mở đầu bằng những vụ nổ bí ẩn.
Không ai biết nguyên nhân tại sao, nhưng những con trâu thì hoảng loạn.
Vậy nên quân đội được triệu tập để giải quyết vụ này.
Anh quên mất con bạch tuộc rồi.
Không, không. Tôi để dành nó cho cảnh cao trào ở dưới nước.
Xin chào.
Họ bảo anh ta là một cô gái bị mắc kẹt trong cơ thể một người đàn ông.
- Lúc anh ta cắt cái đó chắc là đau lắm. - Hự!
Mấy cô đang buôn chuyện gì vậy?
Anh biết cái người lập dị tên Christine Jorgensen không?
Anh ta... Cô ta... Nó, trên tờ Variety.
Có vài nhà sản xuất đang làm phim về cuộc đời của người đấy.
Thật à? Tôi không đọc câu chuyện đó.
Vâng, tôi có ông Edward Wood trên đường dây.
Ông giữ máy được không?
Ông Weiss? Ed Wood đây.
Nghe này, tôi đã nghe về dự án mới của ông
và tôi muốn biết là ông đã chỉ định được đạo diễn chưa.
Ồ, ra là chưa!
Nếu chúng ta có thể gặp mặt, tôi sẽ giải thích với ông lí do
tại sao tôi mới là người có đủ tư cách để đạo diễn hơn tất cả những người khác.
Chà, tôi không muốn nói chuyện đấy qua điện thoại đâu.
Được rồi. Tuyệt lắm!
Tôi sẽ gặp ông sau. Tạm biệt!
Eddie, em không hiểu.
Tại sao anh lại là người đủ tư cách nhất để đạo diễn bộ phim về Christine Jorgensen?
Ồ, chẳng có gì đâu, em yêu. Anh nói thế để ông ta đồng ý gặp thôi.
Không, tôi quý anh như anh ruột vậy.
Không, không, không. Đó là sự hiểu lầm.
Vào đi!
Lúc tôi bảo anh có thể có khu vực phía Tây,
ý tôi không phải là cả 11 bang!
Ý tôi là California, Oregon, với cái ở phía trên là gì nhỉ?
Washington, đúng, đúng rồi!
Ồ, thật ư?
Well, đờ mờ anh!
Chào. Tôi có thể giúp gì?
Vâng. Tôi là Ed Wood.
Tôi tới đây để bàn việc đạo diễn bộ phim về Christine Jorgensen.
Một vài thứ đã thay đổi.
Sẽ không có câu chuyện nào về Christine Jorgensen nữa.
Tờ Variety chết tiệt đã in câu chuyện trước khi tôi có được bản quyền.
- Và giờ con khốn ấy được voi đòi tiên. - Ah, ông sẽ không làm phim này nữa.
Không, tất nhiên là tôi vẫn sẽ làm.
Tôi đã chào hàng đến Alabama và Oklahoma rồi.
Mấy gã ở đó thích mấy thứ biến thái hại não kiểu vậy.
Chúng tôi vẫn làm phim mà không có mụ đàn ông ấy. Cứ hư cấu lên thôi.
- Có kịch bản ở đây không? - Đệt, không. Nhưng, tôi có áp phích.
Chín tuần nữa sẽ chiếu ở Tulsa, Oklahoma.
Ông Weiss, không phải tìm đâu xa. Tôi chính là người mà ông cần.
Tôi làm việc nhanh và dễ hợp tác. Tôi viết, đạo diễn. Và tôi giỏi việc đó.
Tôi đã thực hiện một vở kịch ở Hollywood
và chính Victor Crowley đã khen ngợi tính chân thực của nó.
Có khoảng 500 người trong thành phố có thể nói điều tương tự.
Trên điện thoại anh đã bảo anh có một vài phẩm chất đặc biệt?
Ông Weiss
Tôi chưa từng kể cho ai
điều mà tôi sắp nói với ông.
Nhưng tôi thực sự muốn công việc này.
Tôi thích mặc đồ nữ.
Anh là bóng à?
Không. Tôi yêu phụ nữ.
Mặc đồ nữ khiến tôi cảm thấy gần gũi với họ hơn.
- Vậy anh không phải bóng. - Không, tôi chuẩn men. Tôi thậm chí từng đi lính hồi Thế chiến hai đấy.
Tất nhiên, tôi mặc đồ lót nữ dưới lớp quân phục.
Chắc anh đùa.
Nói riêng cho ông hay, tôi còn mặc áo ngực với quần lót nữ khi nhảy dù nữa cơ.
Với tôi cái chết còn chẳng đáng sợ bằng việc bị thương
và bị các bác sĩ khám phá ra bí mật đâu.
Vậy nên anh nghĩ anh đủ năng lực để làm phim của tôi?
Đúng vậy!
Tôi biết cảm giác khi phải sống với bí mật
và lo lắng chuyện mọi người sẽ nghĩ gì về mình.
Bạn gái tôi vẫn không biết tại sao mấy cái áo len của cô ấy bị dão.
Ed, có vẻ anh là một người tốt. Hãy nhìn xung quanh đi.
Tôi không thuê những đạo diễn có tham vọng là kể câu chuyện của họ.
Tôi làm những phim như kiểu Chained Girls ấy.
Tôi cần người có kinh nghiệm
người mà có thể quay một phim trong bốn ngày và thu được lợi nhuận.
Tôi xin lỗi. Đấy mới chính là vấn đề quan trọng.
Tôi có thể lấy cho anh thứ gì nữa, chàng trai trẻ?
Quá chật! Tôi còn chẳng khoanh tay được.
Thưa ông Lugosi, tôi chưa bao giờ thấy ai phàn nàn cả.
Đây là cái quan tài khó chịu nhất mà tôi từng nằm.
Sản phẩm của anh quá kém. Anh đang làm lãng phí thời gian của tôi đấy!
Ông Lugosi?
Tôi đã bảo là tôi không muốn cái quan tài chết tiệt nào rồi mà!
Không! Tôi không làm việc ở đây.
- Thế anh là ai? Muốn gì? - Tôi không muốn gì cả.
Tôi là fan bự của ông. Tôi đã xem tất cả phim ông đóng.
Ông Lugosi, sao ông lại muốn mua quan tài?
Tôi đang chuẩn bị chết.
- Không! - Đúng đấy!
Tôi sắp đi thêm tour diễn của Dracula.
Mười hai thành phố trong vòng 10 ngày, ước chừng thế.
Ông có biết là tôi đã xem ông biểu diễn Dracula ở Poughkeepsie vào năm 1938?
Quá trình sản xuất khi đó thật khủng khiếp.
- Tên đóng Renfield thì say xỉn. - Tôi thấy nó rất tuyệt.
Ông biết không, ngoài đời trông ông còn đáng sợ hơn trên phim nhiều.
Cảm ơn anh.
Tôi còn chờ ở ngoài để xin ông chữ ký, nhưng ông đã không ra.
Tôi xin lỗi. Khi diễn Dracula, tôi thường tự thôi miên mình.
Tốn kha khá thời gian để tỉnh táo lại.
Ồ, xe bus đã đến. Khỉ thật, vé của tôi đâu rồi?
- Ông không có ô tô à? - Tôi không muốn lái xe ở nước này.
Quá nhiều người điên.
Tôi có xe đấy.
Ông Lugosi, cuộc sống của ông hẳn thú vị lắm.
- Khi nào bộ phim tiếp theo của ông ra mắt? - Tôi chẳng có phim nào hết.
Chắc ông đùa.
Ông là một ngôi sao lớn, hẳn là phải có nhiều dự án lắm chứ.
Nếu là ngày xưa, thì đúng.
Nhưng bây giờ, chẳng ai quan tâm đến Bela nữa.
- Nhưng ông là ngôi sao lớn mà. - Không còn nữa.
Đã bốn năm rồi tôi không làm việc.
Cái công việc này, cái thành phố này, nó vắt kiệt anh, rồi vứt bỏ anh.
Tôi chỉ là một cựu ông ba bị thôi. Rẽ phải.
Họ không muốn những bộ phim kinh dị cổ điển nữa.
Ngày nay, tất cả là bọ khổng lồ.
Nhện khổng lồ, châu chấu khổng lồ.
Ai lại tin vào mấy thứ vớ vẩn đấy?
Những bộ phim cũ đáng sợ hơn nhiều, nó có lâu đài và trăng tròn.
Nó gợi sự tưởng tượng.
- Và đậm chất thơ. - Đúng thế.
Và anh biết gì nữa không? Phụ nữ...
Họ thích những con quái vật truyền thống hơn.
No comments yet. Be the first to leave one.