The first 200 lines.
KHÁCH SẠN VƯƠNG GIẢ
Bảnh bao quá.
TẬP 3
Xin chào.
Xin chào.
Trông cậy vào mọi người cả nhé.
Vẫn chưa thuộc sao?
Không, tôi thuộc hết rồi.
Căng thẳng nữa chứ, nhà quê.
Tôi không căng thẳng.
Chắc không? Cô cứng đơ ra kìa.
Đã nói không phải.
Được rồi. Bắt đầu thử máy.
Cô nhân viên, nhìn vào ống kính nhé.
Vâng!
Rõ là căng thẳng.
Chỉ vì được lên sóng một tí
đã lo chải chuốt từ đầu đến chân mà còn bày đặt nói người ta.
Lại còn để tóc bò liếm.
Tóc bồ lúa?
- Là gì? - Kiểu tóc anh đang để đấy.
- Tóc tôi sao? - Vâng.
Y hệt…
tóc bò liếm ấy.
Tóc bồ lúa?
Là kiểu gì nhỉ?
Tóc bồ lúa.
Tóc bồ lúa.
"Bò…"
CÁCH KHẮC PHỤC TÓC BÒ LIẾM
HÌNH ẢNH
Gì đây?
Gì chứ? Bò sao?
Bắt đầu quay nhé.
Tự nhiên lên nào.
Nào. Năm, bốn,
ba, hai, một.
Xin chào. Tôi đang có mặt trên tầng thượng
- của King Hotel, - Cô ấy xinh quá.
điểm ngắm hoàng hôn lý tưởng ở Đảo Jeju.
Cô Sa Rang lên hình đỉnh thật.
Đỉnh cái nỗi gì.
- Hôm nay, Giám đốc Gu - Trang điểm cả thôi.
và tôi sẽ đưa các bạn tham quan trực tuyến King Hotel.
Giám đốc Gu,
mời anh gửi lời chào đến khán giả.
Xin chào, tôi là Gu Won.
- Ôi. - Đẹp như nam thần.
Ngoài các khán giả,
nhân viên của King Hotel cũng có rất nhiều câu hỏi dành cho anh.
Trước khi giới thiệu khách sạn,
tôi hỏi anh vài câu được chứ?
Cô cứ hỏi.
Vâng.
Mẹ anh là một trong những thành viên sáng lập King Hotel ở Jeju.
Có lẽ cảm giác của anh khi đến đây sẽ khác.
Nghe nói anh rất giống mẹ mình.
Anh nghĩ mình giống nhất ở điểm nào?
Giám đốc Gu.
- Gì thế? - Anh ấy bỏ đi à?
- Ôi trời. - Chuyện gì vậy?
Sao thế nhỉ?
Giám đốc Gu.
Dường như Giám đốc Gu vừa có chuyện đột xuất.
Chắc anh ấy không biết đang phát sóng trực tiếp.
Tôi sẽ thông tin về chuyện đó khi anh ấy quay lại.
Dọn về trước ngày giỗ mẹ đi.
Mẹ nào ạ?
Con còn chẳng biết mặt mẹ,
cũng chẳng biết bà ấy còn sống hay đã chết nữa cơ mà.
Em giống mẹ em lắm.
Giống cả cái tính liều lĩnh nữa.
Thú vị đấy.
Câu hỏi đầu tiên là về người mẹ.
Đến nơi đây làm tôi nhớ lúc nhỏ,
khi lần đầu được đến một khách sạn bên bờ biển
- Cô ấy dẫn mượt thật. - cùng với mẹ.
Cứ như phát thanh viên.
- Đúng đấy. - Chính xác.
- Đỉnh. - Quá lưu loát.
Mà Giám đốc Gu đi đâu vậy?
- Sao chưa trở lại? - Ừ nhỉ.
Ngày được ở đó cùng mẹ là ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Thậm chí tôi còn ước được sống trong khách sạn cả đời.
Và khách sạn đó chính là King Hotel này đây.
GIÁM ĐỐC QUẢN LÝ GU HWA RAN
Kể từ đó,
King Hotel luôn là niềm hạnh phúc và ước mơ của tôi.
Và rồi tôi đã may mắn được vào làm việc tại King Hotel.
Bây giờ, tôi muốn mang đến cho những vị khách của King Hotel
cảm giác hạnh phúc mà tôi đã trải qua khi đó.
- Ôi trời. - May quá.
Giờ mới thú vị này.
Đáng xem rồi đây.
PHỎNG VẤN ĐỘC QUYỀN VỚI GIÁM ĐỐC GU
Anh xử lý xong việc gấp rồi chứ?
Vâng, nhờ cô cả.
Tôi có thể xem các câu hỏi phỏng vấn được chứ?
Vâng.
"Anh nhớ gì nhất
khi nghĩ đến mẹ mình?
Địa điểm du lịch anh thích nhất khi đi cùng mẹ?
Món ăn mẹ nấu mà anh thích nhất?"
Dẹp hết mấy câu hỏi ấu trĩ này
và hãy hỏi tôi những câu mà cô thật sự muốn biết.
Anh thích ngắm hoàng hôn chứ?
Hoàng hôn đẹp quá.
Mặt trời đang lặn rồi.
Đây là nơi lý tưởng mà nhỉ?
Cùng ngắm đi.
Đẹp quá nhỉ?
Hoàng hôn đẹp thật.
Anh làm sao vậy?
Tôi đã làm sai gì sao?
Một nhân viên quèn
mà tra hỏi giám đốc như vậy cũng được sao?
Việc này có thể chả to tát với giám đốc như anh
nhưng nhân viên quèn như tôi có thể bị đuổi cổ đấy.
Sao phải gồng lên mà sống dữ vậy?
Vẫn còn nhiều khách sạn khác mà.
Anh vào công ty bố làm cho vui
thì sao hiểu được nỗi lòng của người phải lăn lộn kiếm ăn.
Tôi biết anh đi làm chỉ để giết thời gian,
nhưng đừng làm tôi bị vạ lây.
Tôi không muốn chết chỉ vì viên đá anh ném cho vui.
Vậy cô có biết
hôm nay cô đã
ném viên đá gì về phía tôi không?
Giám đốc Gu!
Nơi này đã thành điểm nóng rồi.
Nóng cực kỳ. Ối, nóng quá!
Cậu thấy số lượt thích chứ?
Hai người làm tốt lắm.
Ngày mai cứ giữ nguyên chủ đề này.
Trai tài gái sắc sánh đôi dưới ánh hoàng hôn.
Một cặp đôi
đáng yêu hết biết.
Không khí gì đây?
Phản hồi tốt lắm mà.
Ngày mai chụp đúng một giờ. Mỗi nơi chỉ một tấm.
Cậu đừng vô lý quá.
- Chụp ảnh đâu có đơn giản… - Tôi nói rồi đấy.
Không được đâu, Giám đốc.
Người gì mà nóng tính.
Mai nhờ em nhé, Sa Rang.
Chỉ cần chụp vài tấm là được.
Được rồi.
Giám đốc Gu.
Từ giờ tôi sẽ trực tiếp kiểm tra tình hình sức khỏe của các bạn.
Tôi để các bạn tự ghi cân nặng của mình
nhưng số liệu chẳng đúng như tôi thấy.
Không ai phản đối chứ?
Thấy chưa?
Cô ghi là 51kg nhưng bây giờ lại 51,9kg kìa.
Tôi làm tròn xuống cho dễ đọc thôi ạ.
Mà 0,9kg là hơn một cân thịt ba chỉ rồi.
Trừ một điểm tội không thành thật.
Cô quản lý cân nặng tốt quá vậy?
Học từ chị cả đấy.
Quả là át chủ bài của chúng ta.
Cô về chỗ đi.
Chờ tôi chút.
Chị chờ chút nhé.
Cũng có chênh lệch mấy đâu.
Có chứ. Toàn đồ kim loại mà.
Nhìn kìa. Cô lừa đảo à?
Sao báo cáo thiếu tận ba ký vậy?
Lần trước rõ ràng tôi cân được 50kg mà.
Dạo này tôi không đi tiêu được nên mới như thế.
Phân mà tận ba ký
thì phải cỡ này này.
Xin lỗi, tôi sẽ giảm cân ạ.
Cô cũng biết mỗi một cân nặng tăng lên
là lại tốn thêm tiền nhiên liệu của công ty mà.
Quản lý cân nặng là cần thiết không chỉ vì lòng tự tôn
mà còn để cắt giảm chi phí cho công ty.
Cô không nghĩ cho công ty
nên mới không có cơ hội thăng tiến đấy.
Được rồi. Xuống đi.
Vâng.
Ro Un!
Cậu không cần cân.
Tôi nhìn là biết rồi.
Cậu có tập thể thao chứ?
Tôi không tập gì cả.
Đúng là thân hình trời phú.
Về chỗ đi.
Hôm nay kết thúc nhé. Các bạn vất vả rồi.
- Cảm ơn chị. - Chào chị.
- Tiếp viên trưởng. - Sao?
Chị không cân à?
Tôi sao?
Vâng.
Tôi?
Tôi sẽ kiểm tra trước mỗi chuyến bay.
Quản lý cân nặng tốt vào nhé.
- Vâng. - Vâng.
Đừng giảm cân làm gì nhé.
Chị như bây giờ là đẹp rồi.
Cảm ơn cậu đã khen cho tôi vui.
No comments yet. Be the first to leave one.