The first 200 lines.
Xin chào, Akerman!
Lâu rồi không nói chuyện nhỉ!
Chào, Bruce!
Ah, thật tuyệt khi biết anh sẽ quay lại.
Ở đây đang hơi rối với bên IRS một chút.
Không ai vui hơn mình đâu cô bạn.
Không thể chờ để được ăn các món ăn đích thực đó.
Ừm, em vừa chén xong một đống khoai rán với nước sốt thịt và một lý sữa lắc sô-cô-la đó.
Gatô quá.
Trời ơi, mà anh quá chán chỗ này lắm rồi, em không thể tin được đâu.
Ý anh là, không chỉ vì đồ ăn đâu.
- Mà là, hầu hết những người ở đây đều... - Đúng, nhưng...
Anh không biết nữa, vì họ quá ư là Thụy Điển, em biết đó, cứ như là...
Anh nói thật, Emma rất tuyệt, nhưng tất cả những người còn lại, họ...
Pffft! Em biết đó...
Anh biết không, nói vậy là hơi bị sỉ nhục rồi đó.
Để anh bảo này, đất nước này, như là,
hút hết sự sống ra khỏi con người vậy, em biết đó?
Họ cứ đi xung quanh, mà, cũng không ra nổi hồn người
với những gương mặt Thụy Điển đó...
và rồi những cái tên cũng Thụy Điển nốt, như là, Boergenschmoergen, em biết không.
Và rồi, nói chuyện bằng... gobbledygook của mình.
Và rồi, còn đống, quần áo Thụy Điển đó nữa.
Nhìn anh mà xem này!
Bruce! Tôi là người Thụy Điển đấy!
Cái gì?
Anh tưởng em là người Canada?
Không, không hề. Tôi sinh ra ở Thụy Điển, lớn lên ở Canada.
Nhưng tôi là người Thụy Điển.
Oh...
Ý anh là vẫn có những điều rất...
tuyệt về Thụy Điển mà, bọn em có...
Ừm, chắc chắn rồi. Nhưng anh biết không?
Quá muộn rồi, đồ tồi.
Bọn Mỹ khỉ gió!
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
- Anh à, anh đang làm gì vậy? - Anh đang dọn đồ.
Thôi được, nhưng Marcus sẽ đến đây bất kỳ lúc nào
để gửi hành lý đó.
Em không muốn nhà nhìn như một đống hỗn độn đâu.
Anh nghĩ không có vấn đề gì đâu,
đấy là một anh chàng vô gia cư cuối cùng cũng được sống trong một căn hộ mà.
Anh ấy không phải vô gia cư, mà là dân phượt.
Và còn là bạn cũ của em nữa.
- Cậu ấy là đàn ông, phải không? - Đúng.
Và cậu ấy không có nhà?
Đúng, hài phải không?
- Ừm, vậy theo định nghĩa: anh chàng vô gia cư! - Thôi được..
- Xin chào! Cậu vào đi. - Chào!
- Chúa ơi, đã quá lâu rồi nhỉ! - Đúng đó.
- Chào! Cậu thấy thế nào? - Rất tuyệt.
- Thật chứ? - Ừm, quá tuyệt luôn.
Này, tôi xin một ít nước nhé?
Ừ. Ừ, cứ thoải mái.
Thôi được, anh phải mang trả đĩa này đi.
Sao em không nói với anh là cậu ấy rất điển trai?
Anh à, em không có thích điển trai.
Em chỉ yêu anh thôi!
Mm-hm.
Vui thật đó.
Em muốn anh làm gì với cái này?
Uh, em muốn anh mang trả lại cho chú Bengt.
Tại sao vậy?
Vì anh phải làm vậy khi thuê phim mà.
Thế nên bây giờ mọi người mới xem phim trên mạng, anh biết rồi đó?
Nhưng em không thể tìm được phim như thế này trên mạng, và đó là vấn đề đấy.
Có thể có lý do chính đáng cho chuyện đó đấy.
Chà, tiện để anh nói cho em luôn nhé,
là "Tootsie" đã được đề cử...
Không thể tin được là các bạn lại đồng ý cho tôi tá túc ở đây.
Cảm ơn rất rất nhiều nhé!
- Huh! - Được rồi.
Được rồi, vậy gặp mọi người sau nhé.
Này Bruce, cậu có cần người đi cùng không?
Uhh, tôi nghĩ mình có thể tự trả phim được.
- Cảm ơn nhé. - Được, tuyệt.
Vậy tôi sẽ ở đây với Emma thôi.
- Tớ dùng nhà tắm trước khi đi được chứ? - Um...
Không! Uh, cậu biết không?
Tớ có thể cần người đi cùng...
Đi với tôi nhé.
Vậy, tối nay cậu có kế hoạch gì không?
Cậu có định, như, đi lang thang phố phường không?
Ừm, chưa có kế hoạch gì cả đâu.
Sao cậu lại hỏi vậy? Cậu muốn làm gì à?
Không có, uh...
chỉ là đây là mấy đêm cuối của tôi và Emma tại Thụy Điển
- trước khi chúng tôi chuyển về Mỹ, nên... - Ừm.
Cậu biết đó, chúng tôi cần một chút thời gian riêng tư.
Đã hiểu.
Này, mà đó có phải là phim mà tôi đang nghĩ đến không?
Ừ, tôi rất thích phim này, nhưng, mọi người có vẻ...
Oh!
Tôi siêu thích "Tootsie".
- Ý tôi là tôi cũng rất mê "Tootsie", đó... ah! - Thật sao?
- Jessica Lange đó? - Tôi biết!
Bà ấy đúng, là người chiến thắng Oscar xứng đáng nhất đó, tôi nghĩ vậy.
Cậu biết đó, khi họ... khi họ bước đi ở cảnh cuối phim đó?
Tôi biết, tôi suýt khóc đấy.
Ah! Suýt thôi á?
Tôi khóc tu tu luôn.
Đúng, tôi cũng khóc, tôi chỉ...
Wow, tôi chưa bao giờ gặp ai lại thích "Tootsie" nhiều giống như tôi đâu.
Wow, tôi cũng vậy, tôi cũng vậy luôn.
Cậu biết đó, chúng ta nên, uh...
cậu nên qua ăn tối, tôi nghĩ, tối nay được đó.
Emma sẽ làm sốt thịt viên, nên...
Được nhưng, uh, thời gian riêng tư của hai người?
- Cậu, uh... - Ah! Làm thế cũng hơi thái quá.
Tạm quên chuyện đó đi.
- Được chứ. - Ừm.
Xin chào, Bengt!
Chú không sao chứ?
Chú không có đang khóc đâu.
Thôi được, cháu đến để...
trả lại bộ phim này.
Oh, quá hạn rồi.
Vậy, sẽ là 120 crown, nhé.
Chú... nghiêm túc đó ạ? Cháu tưởng chúng ta là bạn.
Chúng ta là bạn thật à?
Vâng, dĩ nhiên rồi ạ.
Nếu như thế...
chú phải thành thật với cháu đó, Bruce.
Lúc trước là chú đang khóc đấy.
- Mm... - Đúng đó.
Cháu biết không, những người ở trong phim,
họ luôn biết phải nói hay làm gì.
Nhưng chú...
cháu có thể thấy rất khó tin nhưng...
chú không giỏi với phái nữ lắm.
Cái gì cơ?
Chuyện thật đó.
Và bây giờ, có một cô nàng rất đặc biệt này, tên Louise,
và chú-chú chưa bao giờ nói chuyện với cô ấy nhưng, uh...
Thôi được, như thế có thể là một khởi đầu tốt đó.
- Uh, cái gì cơ? - Nói chuyện với cô ấy đó.
Chú không thể tin...
cháu lại rành phái nữ' vậy đâu, Bruce.
Chú không biết là cháu làm thế nào!
Cảm ơn nhé, bạn!
Chà, bạn bè là phải thế chứ.
Không, không, không.
Chú vẫn cần 120 crown của mình.
Và rồi...
Bruce, cậu sẽ thích điều này lắm đó:
Tôi đã giành hai tuần để học mát-xa tại Honduras.
Mà khóa đó tuyệt vời lắm.
Nghe thật tuyệt đó!
Đúng là, em có biết cậu ấy thế này không?
Mm. Cậu biết không, cậu nên thử cô ấy trước đi.
- Cô ấy thích mát-xa lắm. - Thật á?
Uh, đâu, không có đâu.
- Cô ấy hay bị cứng và mỏi lắm! Thật đó. - Thật sao?
Không, cậu không cần làm vậy đâu. Không cần thiết một chút nào đâu.
Oj! Được rồi, thế này nhé.
Cô ấy cứng lắm. Tôi biết mà.
Đúng, nhưng đó là vì cậu đang cố mát-xa cho tớ đấy.
Tôi nghĩ vậy là đủ rồi, được chứ? Cảm ơn nhiều.
Umm... đến lúc đi ngủ nhé, hay...?
Ừm, chúc em ngủ ngon.
Oh, tuyệt, tôi nghĩ mình cũng nên...
Không, không, cậu nên ngồi xuống.
Chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi mà.
Tuyệt.
- Vậy, mơ đẹp nhé. - Cậu cũng vậy.
Chúc ngủ ngon nhé cưng.
- Vậy, thế là, Honduras và đâu nữa? - Được rồi, có...
Oh trời ơi, anh siêu yêu Marcus!
Anh không biết là em có để ý không,
Anh có một cú t-hích-nam mạnh với anh chàng đó đấy.
Em có thể thấy mà.
Anh cũng nói luôn là cậu ấy có thể ở tại ghế ở nhà chúng ta cho đến khi chúng ta đi đó.
Oh, vậy bây giờ anh muốn bạn-trai-cũ của em sống trên ghế nhà chúng ta à?
Cái gì-cũ cơ?
Bạn trai.
Đâu có, em nói cậu ấy là bạn ngày xưa thôi mà.
Bạn cũ, bạn trai cũ.
Chỉ khác có vậy thôi mà, phải không?
Đâu có! Khác khác chứ!
Oh Chúa ơi, anh nghĩ anh sẽ bệnh mất, đó là... anh ta...
Tại sao em lại để cậu ta mát-xa cho em?
Thì, anh ép em đấy chứ, anh yêu!
Đâu, anh đâu có. Chuyện này, ah...
- Anh không sao chứ? - Dĩ nhiên là không rồi!
Anh à, anh biết không?
Cậu ấy là bạn trai đầu tiên của em.
- Và chỉ kéo dài có một vài tuần thôi. - Được chứ.
Không có gì nghiêm túc đâu.
- Được chứ. - Được á?
- Chà. - Và hơn nữa, sau đó em cũng có nhiều mà.
Em nói thật đó à? Như vậy sẽ khiến anh cảm thấy khá hơn à?
Số 76!
Uh, ở đây đâu có ai nữa đâu ạ.
Cháu vẫn là người duy nhất ở đây, nên...
Tôi có thể giúp gì ngài?
Đây là 120 crown cháu nợ chú.
Xin cảm ơn!
Cháu biết không, ngành công nghiệp cho thuê phim
bây giờ rất là khó khăn.
Thật sao? Không thể nào nhỉ.
No comments yet. Be the first to leave one.