The first 200 lines.
Guilt tập trước:
Cái quái gì vậy?
Cậu đã bị bắt.
Tại sao dưới móng tay Molly
lại dính máu của cô?
Grace nói Molly cho rằng
có kẻ theo dõi và ăn cắp đồ của cô ấy.
Con khỉ nhồi bông của Molly
đã bị lấy mất khỏi hiện trường.
Chắc chắn bức ảnh phải được chụp từ căn hô này.
- Bà sống một mình à? - Chỉ có tôi
với con trai thôi.
Anh muốn gì?
Anh giữ bí mật cho tôi,
thì tôi sẽ giữ bí mật cho anh.
Tôi cần anh lấy một ống máu
của Molly Ryan.
- Anh bị đá khỏi vụ án ư? - Gwen.
Cô ấy nghĩ tôi có tình cảm với cô.
Tôi thích vòng cổ của cô. Tôi biết một cô gái cũng đeo chiếc vòng này.
Chiếc vòng này đến từ một câu lạc bộ đặc biệt,
nơi những kẻ có tiền
được thỏa mãn mọi dục vọng.
Khi tôi tóm được kẻ đã giết con bé,
tôi hứa với cô, trước khi hắn chết
hắn sẽ phải chịu đau đớn.
Em nghỉ chút đi chứ?
Em nhảy nhót mấy tiếng đồng hồ rồi đó, Molly.
Nếu muốn học nhảy ở Trường Ballet Hoàng gia
em phải tập ngày tập đêm.
Trường đấy ở London mà?
Em không được đi London.
Em sẽ đi.
Trường Ballet Hoàng gia là nơi danh giá nhất thế giới.
Em nhảy ballet
ở Ireland cũng được mà, ở lại với gia đình mình,
sẽ có người chăm sóc cho em.
Em không cần ai chăm sóc hết.
Em tự lo cho mình được.
*Biên dịch: OFS, Bi Royal, Kiều Trang, MI15, Little P. *Biên tập: Little P.
Thật ư?
Con nói thế với mẹ á?
To gan thật đấy.
Gặp con sau nhé, chàng trai trẻ!
Bảo trọng.
Em nữa nhé.
Chúc anh một ngày tốt lành.
Cô vợ xinh đẹp của ông...
có biết ông đã đi đâu chiều thứ 3 tuần trước không?
Hả?
Ngươi...muốn gì?
Tôi muốn ông bảo kê tôi vào Courtenay.
GUILT - ÁN MẠNG ĐẪM MÁU S01E05 - The Eye of the Needle
Natalie, chị đâu rồi?
Luc vừa bị bắt.
Làm ơn gọi lại cho em đi.
Em cần chị.
Wow.
Cớm như anh mà cũng tay chơi phết đấy.
Đừng.
Dừng lại đi.
Sao?
Nó xấu xí lắm.
Không hề,
nó đẹp lắm.
Sao em lại bị sẹo chỗ ấy?
Kể cho anh đi nào.
Vết sẹo nào cũng ẩn chứa một sự tích.
Giống như vết sẹo này.
Hồi anh còn nhỏ,
ở chỗ bà trông trẻ
anh đã bị ngã khỏi lối thoát hiểm
vì giả vờ làm siêu anh hùng.
Vết sẹo của em thì sao?
Chuyện dài lắm.
Hm...anh không phải đi đâu cả.
Anh nói đến thế rồi đấy.
Năm em 16 tuổi.
Lúc đó đang là kỳ nghỉ đông.
Bạn thân của em, Ashley,
tổ chức một bữa tiệc...
nhưng trên đường đến có bão tuyết.
Bố mẹ em sợ em gặp bão...
Tất nhiên khi họ đi ngủ,
em đã lẻn ra ngoài.
Lúc đầu mọi chuyện vẫn ổn.
Cho đến khi bố em xuất hiện.
Em,...
Em chưa bao giờ thấy ông ấy giận dữ thế.
Trên đường về ông ấy không nói câu nào.
Tuyết vẫn đang rơi
nặng hạt.
Em cố chợp mắt.
Sau đó em chỉ biết trời đất quay cuồng.
Chiếc xe trượt ra khỏi lòng đường.
Rồi bọn em...
bị lộn bốn lần.
Em bị gẫy xương sống, còn bố em...
...bố em mất ngay ngày hôm sau.
Nat, anh rất tiếc.
Nếu em không đến bữa tiệc ấy,
Grace và em vẫn còn có một người cha.
Mọi chuyện đã khác rồi.
Này, đừng nói thế.
Em không được đổ lỗi cho bản thân.
Tại sao?
- Sự thật là thế. - Không, không.
Em không kiếm soát được tình hình,
em cũng đâu khống chế được chiếc xe?
Em chỉ hành động như một đứa trẻ bình thường.
Ôi trời...
Anh xin lỗi.
Xin lỗi.
- Mọi chuyện ổn chứ? - Ừ.
Nếu cần anh cứ trả lời đi.
Không. Ở đây có nhiều chuyện bức thiết
đáng để anh quan tâm hơn.
Luc!
Stan!
- Anh ấy sẽ không sao chứ? - Tôi không bảo cô về nhà à?
- Tôi không... - Cô không nên để bị bắt gặp
ở bất kỳ đâu quanh đây.
Tôi phải nắm được tình hình đã.
Anh ấy có phải vào tù không?
Tôi sẽ thành thật
với cô, được chứ?
Đây là tội danh nghiêm trọng,
mà cũng không phải lần đầu anh ta vi phạm...
Thế bảo lãnh được không? Tôi có thể bảo James.
Sau lần hai người nhảy lên tàu chuồn đến Paris
cô đừng mơ mộng đến chuyện bảo lãnh.
Nhưng ông vẫn cứu anh ấy ra được, phải không?
Tôi từng giải cứu nhiều tay phạm tội nặng hơn
tội phát tán ma túy nhiều, đừng lo.
Tôi cần gặp Luc.
Anh ấy đã phải trải qua quá nhiều chuyện.
Tôi sẽ cho cô vài lời tư vấn
mà không bắt bố dượng cô trả tiền phí.
Sự thật là,
Luc là con nghiện ma túy,
cô nên bỏ anh ta đi.
Không.
Ngoài kia còn nhiều gã ngon hơn nhiều.
Vài người thậm chí còn có công ăn việc làm.
- Grace! - Grace!
Grace, cô đã phê pha với người yêu bao giờ chưa?
- Làm ơn... - Có thường xuyên không?
Làm ơn...
Grace, việc Luc Pascal
sử dụng ma túy có liên quan đến vụ ám sát Molly Ryan không?
Dừng lại! Lùi lại đi!
- Grace... - Cô ấy chịu đựng đủ rồi.
Để cô ấy yên.
Lùi lại đi!
- Tôi bảo để yên cho cô ấy đi... - Grace!
Tôi bảo lùi lại!
Lùi lại đi!
Lùi lại đi!
Chụp ảnh bọn họ trong đó đi.
Chụp đi.
Được rồi.
Tôi nghĩ chúng ta cắt đuôi họ rồi.
Tôi thực sự không biết...
làm sao mới thoát khỏi đám người đó
nếu cậu không đến giải vây.
Bọn họ làm thế là không đúng.
Nhất là sau mọi chuyện cô phải trả qua.
Bọn họ nào quan tâm đến đúng sai,
mà chỉ cần có chuyện đăng lên báo thôi.
Giá mà tôi có thể quen với chuyện này,
nhưng bọn họ theo sát từng bước chân của tôi.
Mọi chuyện thật là...
- Bọn họ chỉ chuyên bắt nạt người khác. - Thôi nào.
- Tôi ghét những kẻ bắt nạt. - Trời ơi!
- Họ làm hỏng điện thoại của cô à? - Phải.
Mọi chuyện đúng là một cơn ác mộng.
- Đưa tôi xem được không? - Được.
Đôi khi chỉ là do
- thẻ sim bị lỏng thôi. - Tôi thật sự cần
nói chuyện với chị tôi, tôi đã cố gọi chị ấy cả đêm rồi
- và... - Tôi có thể sửa được.
Thật á?
Tôi chỉ cần dụng cụ là được.
NThật ra cửa hàng tôi làm việc có đấy.
Cám ơn anh rất nhiều.
Anh đã giúp tôi đủ rồi. Tôi có thể tự lo được.
Cửa hàng ở ngay gần đây thôi
nhưng...
Nếu cô không cần cũng không sao.
Cô vừa mới chỉ gặp tôi thôi mà.
Nghe này,
hôm nay anh đã cứu tôi một lần rồi.
Nếu anh sửa được điện thoại nữa
chúng ta có thể làm bạn thân đấy.
Tuyệt vời.
Cửa hàng ở hướng này.
- Xin chào. - Tôi đã nói với ông là cô Hall đang bận rồi.
Váy đẹp đấy.
Giống phong cách Paris đấy.
Xin chào.
No comments yet. Be the first to leave one.