The first 163 lines.
Phi cơ vượt qua tầng mây khi trời chạng vạng.
Ngẩng đầu đã thấy hoàng hôn.
Con tim trống vắng khi nhớ em.
Nỗi nhớ chìm vào màn đêm.
Bầu trời đầy sao lấp lánh.
Ngàn dặm ngăn cách.
Chỉ muốn nói vài chữ.
Em có nhớ anh không?
Muốn gặp em.
Muốn mọc thêm đôi cánh để bay đến bên em.
Muốn ở cùng em.
Muốn tạo nên kỷ niệm của đôi ta.
Sự liên lạc bí mật của Cá và Bầu trời.
Vì yêu em tất cả đều vứt bỏ.
Dù cho ở nơi dưỡng khí ít ỏi.
Hay lúc anh không biết phải làm gì.
Anh cũng không thể yếu đuối.
Mà xuyên qua giới hạn của chữ yêu.
Đêm đó khi tỏ tình.
Những lời em nói đã thắp sáng,
trái tim anh oh~ Bất chấp tất cả.
Xem ra những thứ thuộc về tình yêu,
đã thắp sáng đêm khuya.
Con tim chân thành cuối cùng đã được hóa giải.
Là vĩnh hằng.
Trước khi bình minh, bất giác lại một lần,
thốt ra tiếng "em yêu".
Quên em, không thể nào.
Xin hãy dùng ánh sáng tinh mơ ôm lấy anh.
Sự liên lạc bí mật của Cá và Bầu trời.
Vì yêu em tất cả đều vứt bỏ.
Dù cho ở nơi dưỡng khí ít ỏi.
Hay lúc anh không biết phải làm gì.
Anh cũng không thể yếu đuối.
Mà xuyên qua giới hạn của chữ yêu.
Đêm đó khi tỏ tình.
Những lời em nói đã thắp sáng,
trái tim anh oh~ Bất chấp tất cả.
Xem ra những thứ thuộc về tình yêu,
đã thắp sáng đêm khuya.
Con tim chân thành cuối cùng đã được hóa giải.
Là vĩnh hằng.
Xem ra những thứ thuộc về tình yêu,
đã thắp sáng đêm khuya.
Con tim chân thành cuối cùng đã được hóa giải.
Là vĩnh hằng.
Xin Em Hãy Yêu Anh
Tập 10
Vậy em qua đó trước.
Được.
Ô Ô, không sao chứ?
Không sao chứ, Có bị thương không?
Không sao.
Không liên quan đến anh.
Chúng ta đi đâu thế?
Anh buông tôi ra.
Nói cho tôi biết là đi đâu?
Nhanh nhìn kìa, là Dịch Hàm.
Đợi đã, anh Dịch Hàm.
Anh làm gì thế?
Anh muốn làm gì?
Cởi đồ ra.
Tại sao tôi phải cởi đồ?
Bảo cô cởi thì cô hãy cởi ra.
Tại sao tôi phải nghe lời anh?
Tôi là bảo cô cởi bỏ áo của anh ta ra,
mặc áo của tôi vào.
Không cởi.
Cô bé con sao mà bướng thế.
Anh,
làm gì thế?
Anh làm gì thế?
Lại đây mặc áo.
Tôi không đi.
Mặc áo vào.
Không đi.
Nhanh lên.
Cô xem vẻ mặt của cô này.
Anh đưa tôi.
Anh xem cái gì vậy?
Anh có đưa hay không?
Anh đưa tôi.
Làm gì thế?
Cô làm gì thế?
Anh hỏi tôi làm gì à?
Tại anh bảo tôi đưa cơm bọc trứng.
Cô có thể không đưa mà.
Cũng tại tự cô yêu tiền.
Tôi,
yêu tiền.
Tôi yêu tiền.
Đẹp quá!
Anh xem đi,
Cái đó đẹp.
Quả bóng đó đẹp quá.
Không đúng.
Sao tự nhiên anh,
lại đưa tôi đến đây?
Lát nữa cô sẽ biết.
Biết cái gì chứ?
Bọn họ hình như nhận ra anh rồi.
Là nhận ra cô chứ.
Không sao.
Tôi cảm thấy những bức ảnh đó,
cũng đáng yêu lắm.
Đáng yêu chỗ nào chứ.
Tôi cảm thấy bắt đầu từ sáng nay,
bọn họ đã bắt đầu cười nhạo tôi.
Vừa khéo hôm nay tôi không có cảnh quay,
tôi muốn để cô
tiếp nhận huấn luyện nghiệp vụ một chút.
Huấn luyện gì chứ?
Làm sao để thích ứng với ánh mắt của người khác.
Hả?
Làm gì thế? Anh mau đội lên.
Là Dịch Hàm.
Dịch Hàm.
Có gì mà đuổi chứ?
Ăn kem không?
Cảm ơn!
Cái này cũng ngon đấy.
Dịch Hàm ở đây.
Dịch Hàm, Dịch Hàm.
Dịch Hàm, Dịch Hàm
Đừng chạy.
Dịch Hàm, Dịch Hàm
Dịch Hàm, Dịch Hàm
Dịch Hàm, Dịch Hàm
Cô hình như rất thích nơi này.
Tôi rất thích nơi này,
bởi vì tôi rất thích
Nữ hoàng băng giá.
Tôi nhớ là có một người từng nói
kết cục là đẹp đẽ,
mặc dù quá trình có chút trắc trở.
Nhưng cái mà nó nói cho chúng ta là
người yêu quý chúng ta,
sẽ mãi mãi ở bên cạnh chúng ta.
Cho dù không ở bên cạnh chúng ta,
thì đó cũng chỉ là khoảng cách một cái quay người mà thôi.
Đừng sợ hãi những khuyết điểm của mình.
Đừng sợ hãi
sự xa xôi của ước mơ.
Dũng cảm đối diện với con người thật sự của mình.
Dũng cảm đối diện với tâm nguyện thật sự của mình.
Và còn nữa là...
Và còn nữa là,
xác định phương hướng,
xây dựng mục tiêu cho chính mình.
Hướng về con người không ngừng nỗ lực của bản thân.
Quả cảm tiến lên phía trước, liên tục tiến lên phía trước.
Làm con người thực của chính mình,
vốn chính là một
ước mơ đẹp đẽ.
Làm con người thật của chính mình
là việc vui vẻ nhất,
hạnh phúc nhất.
Thế nào?
Rất vui.
Cảm ơn anh.
Vui là được.
Nhớ kỹ,
bất cứ lúc nào,
No comments yet. Be the first to leave one.