Summer palace (Yihe yuan)

Summer palace (Yihe yuan) (颐和园)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Summer Palace 2006 iNT R3 NTSC DVD9-OurDVD
A Commentary by tititititi
Nối 2 CD thành 1 và sync khớp với bản DVD9 up trên HDvietnam

Tags

DVD
TS
Published on: 2014-09-20
Downloads: 48
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Mau mặc đồ vào rồi ra đây.

Có một thứ, ập đến bất chợt như một cơn gió vào một đêm hè,

khiến người ta không kịp đề phòng.

Nó sẽ lấy đi của bạn sự bình yên, sẽ bám riết lấy bạn, đuổi cũng không đi.

Tôi không biết đó là gì, chỉ có thể gọi đó là tình yêu.

Nhật ký của Dư Hồng

- Chị Thanh. - Đến lấy thư à?

- Vâng. Đây là thư của hôm nay? - Ừ.

Thư báo của Đại học Bắc Kinh

- Chị Xuân, em đi đưa thư đây. - Ừ, đi cẩn thận nhé!

Vâng!

- Anh tự lấy bia nhé. - Vâng.

Tiền anh để ở đây!

Có ai không?

Mời vào!

- Cô cần gì? - Tôi muốn mua ít đồ.

Đồ xịn đó.

Không cần.

- Cứ thử một điếu đi, hàng ngoại đó. - Em không cần.

Lấy một điếu đi, ba em đâu có nhà.

Sao? Nhạc hay không?

Em cười anh hả?

Em còn cười nữa, anh lấy thư của em luôn.

Anh cầm thư của em hả?

Đưa đây.

Ở đó kìa, trong túi anh đó, em tự đi mà lấy.

Sao?

Trong đó viết gì?

Viết gì hả?

Em đậu rồi.

- Chào chị. - Chúc mừng con gái anh.

Ba, ba về rồi!

Ba ăn trước đi, lát nữa con phải đến trường.

Sao? Sao phải đến trường?

Không phải con đã đậu rồi sao?

Con có hẹn với bạn.

Cầm lấy!

Hồng à,

sau này con một mình ở ngoài,

ba không thể chăm sóc con được nhiều nữa.

Ba không cần phải lo cho con đâu.

Em đợi có lâu không?

- Anh đi kiểu gì vậy? - Tại đường đó xấu quá!

- Của ai đây? Xe này của ai? - Sao hả?

- Của tao đó, sao hả, không dựng ở đây được à? - Đây là chỗ của mày hả?

Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!

Con gái mà mày cũng dám đánh--

Một tác phẩm của Lâu Diệp

Với sự tham gia của Hách Lôi, Quách Hiểu Đông, Hồ Linh, Trương Hiến Dân

DI HÒA VIÊN

Đồ Môn, Biên giới Trung Quốc - Triều Tiên, năm 1987

Cố lên! Cố lên! Cố lên!

Đại học Bắc Kinh, năm 1988

Đừng ồn nữa! Để người khác còn ngủ!

Cậu đi đâu vậy?

Mình tìm cậu cả ngày mà chẳng thấy cậu đâu.

Tìm có việc gì?

Cậu đi thư viện với mình đi.

Đây là cuốn sách mà cậu cần,

chỉ có cuốn một thôi, cuốn hai còn ở thư viện.

Cậu không đi bây giờ là hết đó. Ai cũng mượn cuốn này.

- Đi thôi! - Để ngày mai đi.

Vậy mai ghé thư viện xong tụi mình đi mua ít đồ ha.

- Về rồi hả! - Ừ.

Thật đáng ghét!

- Hứa rồi nhé, mai cậu đi mua đồ với mình. - Ừ.

Ăn cái này đi.

Ngọt không?

Thôi, tạm biệt nhé!

Tạm biệt, đi cẩn thận.

Khuya rồi sao vẫn chưa ngủ?

Bạn tên Dư Hồng phải không?

Ừ.

Còn bạn?

Mình tên Lý Đề.

Mình ở dãy đó.

Mình học khoa tiếng Anh.

Bạn có biết mọi người đang bàn tán về bạn không?

Ai?

Mấy người học chung, ai cũng nói về bạn.

Tại sao?

Họ nói nhìn bộ dạng của bạn giống như...

đang thất tình, hoặc chả ai thèm để ý. Có người còn nói bạn đồng tính.

Thật à?!

Sao lại hút thuốc một mình ở ngoài này?

Trong đó nhiều người quá.

Vậy qua chỗ mình đi, bạn cùng phòng với mình vừa ra ngoài. Đi!

Vào đi!

Cứ tự nhiên.

Bạn cùng phòng với mình là người Bắc Kinh.

Không về đây thường xuyên lắm.

Cho nên phòng này chỉ có mình mình.

Ngồi đi, cứ thoải mái.

Bạn đã có bạn trai chưa?

Chưa.

- Còn bạn? - Anh ấy đang ở Berlin.

Được cử đi du học.

- Ba mẹ cậu làm gì? - Hả?

Mẹ mình mất sớm.

Vậy còn ba cậu?

Ba mình có một tiệm tạp hóa ở Đồ Môn.

Về thôi.

Mấy ngày nữa, Nhược Cổ sẽ về, cậu có muốn gặp anh ấy không?

Được thôi.

Cậu không sợ mình cướp mất anh ấy hả?

Còn lâu, cậu không có cửa đâu.

Tình cảm của hai người thật bền.

Thật đó, rất khắn khít, rất tốt.

Cô ấy nói tụi tớ cứ như một đôi tình nhân già.

Nhược Cổ

Đây là bạn trai mình, Nhược Cổ. Còn đây là Dư Hồng.

- Chào anh. - Chào.

Đây là Châu Vĩ, học cùng trường với tụi em.

Bảo hộ công nhân mới là quan trọng nhất, thử hỏi còn gì quan trọng hơn?

- Bảo hộ nông dân thì sao? - Bảo hộ nông dân? Có.

Bảo hộ cả phần tử trí thức các cậu.

Sao lại lôi chúng tôi vào đây?

- Chúng ta thì tự chúng ta bảo vệ-- - Chúng tôi tự bảo vệ được rồi.

Có thuốc lá không?

Muốn ra nhảy không?

- Đừng chỉ ngồi đây hút thuốc như thế! - Ra nhảy đi!

Nếu không phải tôi nhìn cuộc đời mình với con mắt màu hồng,

có lẽ tôi sẽ không chịu đựng nổi sự tẻ nhạt của nó.

Chính khi tôi khi đang băn khoăn với những ý nghĩ này,

thì chúng ta gặp nhau.

Anh đã bước vào đời tôi.

Anh là chàng trai tốt đẹp nhất tôi từng gặp.

Không hề khó để nhận ra,

bởi ngay từ giây phút nhìn thấy anh, tôi đã biết rằng,

chúng ta ở cùng một phía trong thế giới này.

Huống chi, lần đó chúng ta đã chuyện trò thâu đêm.

Dù vậy mối quan hệ của chúng ta cũng không hoàn toàn trong sáng.

Không thể đem chuyện vui vẻ hay không vui vẻ ra mà nói.

Tôi chỉ muốn sống thật mãnh liệt, thật hết mình.

Điều này thể hiện rõ nhất trong quan hệ của chúng ta.

Đã có những khi,

tất cả ham muốn trong tôi đều dành cho anh.

Nỗi khao khát đã xâm chiếm, nhưng hành động lại bị đè nén.

Chính trong tình yêu, tôi nhận ra được điều này.

Không hề có lối thoát.

Chỉ có ảo tưởng.

Ảo tưởng...

Chính thứ chết người này.

Đẹp lắm!

Cầu thang hả? Chắc lối này rồi.

Đi!

Thử xem sao.

Đi bên này.

- Không phải rồi. - Phòng số mấy?

Lối này.

Mình nhớ là ở bên này. Sắp tới rồi.

Châu Vĩ

Châu Vĩ !!!

Dân Đông Đức họ nói gì à?

Họ nói người Trung Quốc càng nên hiểu Bức tường Berlin.

Không phải các người đã có Vạn Lý Trường Thành rồi hay sao?

- Bạn cùng phòng em đã đi chơi với bạn trai. - Có khi họ đi Vạn Lý Trường Thành.

Nên phòng em trống mấy ngày nay.

Châu Vĩ, anh có muốn sáng tác gì thì có thể qua chỗ em.

Chìa khóa đây.

Em đưa Dư Hồng giữ rồi đó.

Anh ấy đích thực là người tôi vẫn hằng mong ước.

Dường như từ trước đến nay, tôi vẫn luôn chờ đợi anh xuất hiện,

vẫn luôn mong chờ ngày chúng tôi gặp nhau.

Đến hôm nay, khi nguyện vọng đã trở thành sự thật,

tôi lại cảm thấy sợ hãi sự xuất hiện của con người này.

Sợ hãi mối hiểm nguy đi theo anh ta.

Nhưng hiện tại mà nói,

tôi vẫn chưa sợ đến mức không dám hành động.

Bởi vì, trong thâm tâm tôi biết,

anh xứng đáng với lòng tin của tôi.

Châu Vĩ,

em muốn chúng ta chia tay.

Tại sao?

Vì em không rời anh được.

Loài thực vật này có liên quan đến tình yêu.

Nó khá nổi tiếng, chính là... cỏ lau.

Phải, có bạn nào biết bài thơ "Kiêm gia" không?

Có thể đọc ra đây không?

Kiêm gia thương thương

Bạch lộ vi sương

Sở vị y nhân Tại thủy nhất phương

Tố hồi tùng chi Đạo trở thả trường

Tố du tùng chi Uyển tại thuỷ trung ương

Đẹp không?

Ừ, rất đẹp.

Cho cậu đó.

Vào đi.

Anh cắt bao quy đầu đi.

Để làm gì?

Như vậy sẽ không đau nữa.

Ai nói với em?

Hả?

Thầy dạy tâm lý học.

Sao thầy lại nói với em những chuyện này?

Bởi vì...

vì... em đã lên giường với người ta.

Sao vậy?

Cậu bị làm sao vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

More Vietnamese subtitles for Summer palace (Yihe yuan)

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left