Release info

Last Train Home 2009 DVDRip Xvid-XTM
A Commentary by tonthatduc
1h 30min 13sec

Tags

DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
XviD
Published on: 2017-02-12
Downloads: 13
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Có hơn 130 triệu lao động di cư ở Trung Quốc.

Họ chỉ về nhà mỗi năm một lần vào dịp tết.

Đây là đợt di dân lớn nhất thế giới.

CHUYẾN TÀU CUỐI VỀ QUÊ

Đạo diễn: Phạm Lập Hân

Mùa đông năm 2006

Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông

Nghỉ đi, em làm được mà.

-Xong chưa? -Rồi.

Nhà ga không còn vé nào.

Anh chắc không?

Ừ, anh có thể tìm quầy vé bên cạnh.

Tất nhiên tôi tìm rồi.

Họ đều bán cùng loại vé.

Hãy nhớ kiểm tra các quầy trả vé.

Chúng tôi phải chờ đến kỳ nghỉ mới bắt đầu tìm mua vé được.

-Sẽ quá muộn đấy. -Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Con đã nhận được bảng điểm chưa?

-Vâng, con đã có rồi. -Con học giỏi không?

Tàm tạm.

Tàm tạm? Con phải chăm học nhé.

Bố mẹ chưa mua được vé tàu. Chắc sẽ mất vài ngày nữa.

Mẹ sẽ gọi cho con khi bố mẹ mua được vé.

Cầm?

Cầm, con có ở đó không?

Cầm?

Vé cho hai ngày tiếp theo đã bán hết. Anh hỏi các quầy khác xem.

Có thể họ vẫn còn vé.

Anh mua được vé không?

Anh có hỏi về tất cả các chuyến tàu không?

Không còn chuyến nào à? Chúng ta phải làm gì đây?

Chúng tôi đã cố gắng suốt cả tuần.

Bọn trẻ luôn hỏi khi nào chúng tôi về nhà.

Chỉ vài ngày nữa là đến tết.

Ngày mai là mùng mười. Chỉ còn có năm ngày nữa.

Thêm hai ngày trên tàu ...

Nếu bây giờ chưa mua được vé, chúng tôi sẽ không kịp về nhà.

Năm nay khó mua vé hơn.

Chúng tôi sẽ phải mua vé đắt hơn.

Thật khó để mua vé ở bất cứ đâu.

Tôi sẽ rất vui khi gặp các con. Tôi đã đi quá lâu.

Khi chúng tôi về nhà ...

thậm chí chúng tôi không biết phải nói gì với bọn trẻ.

Làng Hồi Long, tỉnh Tứ Xuyên

cách Quảng Châu 2100 km về phía tây bắc

Ở làng em, chỉ có người già ở nhà.

Hầu như tất cả những người trẻ đã rời làng.

Họ đi tìm việc làm.

Em bắt đầu học trung học năm ngoái.

Những người bỏ học để đi làm trong các nhà máy luôn về nhà vào dịp tết.

Vậy nên, bây giờ ...

... một số bạn học của em vẫn học ở trường, nhưng hầu hết đã đi.

Cháu nên ăn nhiều thịt hơn.

Cháu cần vạch ra kế hoạch học tập.

Liệt kê ra cháu có bao nhiêu bài tập...

... và xem những gì cháu cần hoàn thành mỗi ngày.

Ăn nữa đi và cháu sẽ đi nhanh hơn.

Nhưng những người béo không thể đi nhanh được.

Hành khách chú ý, vé cho tuần này đã bán hết.

Hãy dừng xếp hàng tại các quầy bán vé,

và tìm phương tiện đi lại khác.

Xin lỗi vì sự bất tiện.

Quầy trả lại vé

Hai vé giá 262 tệ.

Cuối cùng chúng ta đã có vé.

Tiến lên đi. Sao ta bị mắc kẹt vậy?

Ôi không! Không còn chỗ cho hành lý của chúng ta!

Không còn giá cho đồ của ta nữa.

Cẩn thận, nó sẽ rơi.

Ai đó có thể bị thương.

16 năm trước, chúng tôi háo hức rời xa nhà.

Chúng tôi muốn lên tàu và đi...

... tìm một công việc tốt và kiếm tiền.

Khi xa nhà vào những năm 90, chúng tôi rất nghèo.

Vào ngày chúng tôi đi, mẹ tôi bế con tôi.

Cầm mới một tuổi. Tôi đã khóc khi đi.

Tôi không muốn xa con nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Lần cuối tôi ôm Cầm ở nhà mẹ tôi.

Tất cả mọi người đều nói tôi nên ở nhà đến khi Cầm lớn hơn.

Tôi không nói một lời.

Tôi nén lòng lại và đi với chồng tôi.

Tôi không được lựa chọn. Đó là cuộc sống.

Mỗi lần nhận được thư nhà, tôi lại khóc.

Tôi luôn luôn khóc

mỗi khi nhận được thư của cha tôi.

Tôi khóc và tôi không thể ăn được gì.

Tôi sẽ phải ăn trước khi đọc thư nhà.

Nếu không, tôi không thể ăn nổi.

-Mọi người về lâu chưa? -Vài hôm rồi.

Dương ơi!

Cầm ơi!

Bố!

-Em trai con đâu? -Nó đang chơi.

Điện thoại chất quá!

Bố có trò chơi trong đó không?

-Điện thoại này cho chị con. -Em muốn chơi trước.

-Cầm, con thích không? -Con thích ạ.

Cảm ơn bố.

Mọi người đã làm việc vất vả.

-Cháu sẽ nghe lời bà. -Cảm ơn bà đã chăm sóc chúng cháu.

Bà mong các cháu học tập chăm chỉ.

Nhìn chú của các cháu xem. Chú vào trường đại học và rời khỏi nông thôn.

Các cháu phải giỏi hơn chú.

Cha mẹ các cháu sẽ được hưởng thành công của các cháu.

Dương là cậu bé ngoan.

Con chỉ đứng thứ năm trong lớp. Năm ngoái con xếp thứ ba.

-Thứ sáu hay thứ năm? -Thứ năm!

Tôi chỉ có một mong ước: Cầm và Dương sẽ học hành chăm chỉ.

Chỉ một mong ước thôi.

Bố mẹ không bao giờ phàn nàn, không ngại khó khăn.

Đừng khóc, mẹ.

Bố làm việc xa nhà. Bố chỉ nói chuyện với các con qua điện thoại.

Bố không được học hành nhiều như các con.

Có những điều bố không biết cách để nói với các con.

Bố mong cả hai con học tập chăm chỉ.

Và các con sẽ thành công khi khôn lớn.

Bố không làm được gì hơn.

Trừ việc kiếm tiền để hỗ trợ các con.

Các con nên tránh bất cứ thứ gì làm ảnh hưởng đến việc học của các con.

Lại giúp bà mang thứ này với.

-Để cháu mang. -Bà sẽ nhấc lên cho cháu.

-Cẩn thận nhé. -Vâng.

Ngày trước chúng tôi đã sống một cuộc sống thật khó khăn.

Nhưng ai mà không muốn con cái mình sống một cuộc sống tốt đẹp hơn?

Người ta chỉ có thể rời khỏi nông thôn nếu học tập chăm chỉ.

Trước đó cuộc sống thật khó khăn. Chúng tôi chưa bao giờ đủ ăn.

Chúng tôi mặc quần áo rách.

Lúc đó, tôi muốn thoát ly khỏi nông thôn.

Nhưng đất nước cần lao động nông nghiệp.

Học sinh như chúng tôi được yêu cầu ở lại nông thôn.

Chúng tôi được kêu gọi giúp đỡ nền nông nghiệp.

Nếu không, tôi sẽ không ở lại đây.

Ông ơi...

Cháu đã làm tốt.

Cháu chỉ không muốn gặp bố mẹ.

Cháu không hợp với bố mẹ.

Ông cần biết.

Cháu có thể không thăm ông một thời gian dài.

Cháu sẽ bảo em trai đốt vàng mã cho ông.

Khi chị đi, thăm mộ ông hộ chị.

Chị sẽ ít về nhà và chị không muốn về.

Nơi này thật buồn tẻ.

Ăn mướp đắng đi, Dương. Như vậy cháu sẽ không bị mụn.

-Thật không ạ? -Thật, mướp đắng tốt cho cháu.

-Cháu sẽ ăn một chút. -Ăn nhiều hơn đi.

Nếm vị đắng trước, tiếp theo sẽ là vị ngọt.

Và sau đó cháu sẽ biết thứ nào ngon hơn.

Sao muỗi không đốt bà?

Tất nhiên chúng không đốt bà.

Bởi vì bà không ở bẩn.

Chúng không đốt bà vì bà là một phụ nữ chăm chỉ.

Ngày nào đó, Dương sẽ mua cho chúng ta một ngôi nhà lớn ở thành phố.

Ở đó vẫn có muỗi.

Thành phố Tân Đường, tỉnh Quảng Đông

Một người bạn thân của em đã làm việc ở đây.

Cô ấy nói với em, nhà máy đang tuyển dụng và bảo em đến đây.

Đó là lý do em ở đây.

Em đã nghĩ thật tốt khi làm việc trong nhà máy.

Nhưng ở đây em thực sự thấy chưa ổn.

Và em không có bạn bè nào khác ngoài cô ấy.

Cuộc sống ở đây có ổn không à?

Sau mọi chuyện, tự do là vui rồi.

Em lo quá.

Em thà làm việc vất vả hơn là để Cầm bỏ học.

Đây là để xuất khẩu.

Một số quần bò rất to. Có thể vừa cho cả hai người cùng mặc.

Vòng eo 40 inch.

Anh đã bao giờ thấy một người Trung Quốc có vòng eo 40 inch chưa?

Chỉ người nước ngoài có vòng eo khổng lồ này.

-Người Mỹ béo. -Béo và cao nên họ cần quần rộng.

Tớ vừa ăn tối rồi.

-Cậu sợ béo à. -Cậu phải ăn nhiều hơn.

Nhưng tớ sợ béo.

-Đừng lo, cậu không béo đâu. -Nhỡ tớ béo thì sao?

Hôm nay giám sát viên nói đùa với bọn tớ.

Ông ta hỏi các công nhân ai chưa có nụ hôn đầu?

Câu hỏi kiểu gì vậy?

Nếu ở đó tớ sẽ nói...

Ông bị mất từ lâu rồi.

Đừng sợ giám sát. Thư giãn đi.

Ông ta sẽ lại mắng tớ.

Tớ đến đây làm việc từ khi 15 tuổi.

Tớ gửi tất cả tiền tớ làm được về nhà.

Công việc vất vả nhưng cậu kiếm tiền cho riêng mình.

Khi cậu đang học cậu xin cha mẹ cho tiền.

Trường học như cái lồng. Cậu không thể đi bất cứ đâu.

Công việc vất vả, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không muốn làm việc.

Thật đau đớn, nhưng vẫn tốt hơn là ở trường.

Cậu tưởng cậu là người duy nhất cần làm việc à?

Cậu tưởng bọn tớ ngủ trong giờ làm việc sao?

Khi đọc, tớ thấy chóng mặt. Những con chữ chuyển thành trang giấy trống.

-Cứ nghĩ đến tay giám sát tớ lại phát điên. -Quên hắn đi.

-Tớ à? -Tớ không nói cậu.

Rời nhà máy này để kết thúc ở một nhà máy khác.

Cậu đang chuẩn bị mở việc kinh doanh của riêng cậu.

-Thế về chi phí? -Chỉ là lang thang khắp thế giới.

Hợp với cậu đấy.

Cậu có nghĩ chúng được làm từ nhà máy của chúng mình không?

Không, đây là thương hiệu khác.

Chúng mình không thể thấy thương hiệu của ta ở bất cứ nơi nào.

Last Train Home (Gui tu lie che) subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for Last Train Home (Gui tu lie che)

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left