The first 200 lines.
Bọn con phải rời đi thật sao?
Phải, bọn con không thể ở thêm vài ngày nữa ư?
Bố biết, bố cũng không thích đâu. Mai là đêm tự biểu diễn ở Apollo đó.
Này, chúng ta đều sẽ quay lại đây. Mẹ cũng thích ở đây.
So với dân New York, mẹ khá thoải mái.
Giờ thì thôi nào.
Lên lầu dọn đồ đi, không thì các con sẽ trễ chuyến bay.
Sau một tuần tuyệt vời ở New York,
tôi phải đến Raleigh tham dự Hội nghị Tủ bang Carolina.
Phil và tôi từ lâu đã muốn cùng nhau lái xe xuyên quốc gia,
nên sẽ nhân dịp du ngoạn một chuyến.
- Tạm biệt! - Tạm biệt!
- Tạm biệt! - Tạm biệt!
Bọn con sẽ nhớ bố mẹ!
Thỏa thuận thế này. Ta sẽ ở thêm một đêm.
Cái gì? Chị nghe bố mẹ nói đó. Bố mẹ nói không.
Thì chúng ta vẫn về nhà trước mà. Bố mẹ sẽ không biết đâu.
Thôi nào. Andy và chị vừa chia tay.
Chị chưa sẵn sàng về nhà đối mặt với cuộc sống.
Thôi đi, làm sao ta trả tiền khách sạn?
Có thể dùng tiền hòa giải của Luke từ hồi hội chợ.
Không đời nào! Tiền là em kiếm được.
Em là đứa té khỏi trò cảm giác mạnh.
Bọn chị mới phải chịu khổ.
Bọn chị không thể bật đèn hoặc làm ồn
cho đến khi em hết u đầu.
Ta không dùng số tiền đó được. Chỗ đó dành để học đại học.
Được rồi, tiêu tiền thôi.
Nhìn kìa, tiệm sushi mà chúng ta chưa từng đến.
Ừ. Cũng có cố gắng mà. Chỉ là họ không bao giờ có bàn năm người.
Nhưng cả nhà đã rất vui, đúng chứ?
- Ừ, vui lắm. - Đúng vậy.
Chưa từng được lên xe ngựa kéo đi xuyên công viên.
Alex bị dị ứng.
Không biết là có thể bị dị ứng da bọc xe ngựa.
Nhưng vẫn là rất nhiều thời gian vui vẻ bên gia đình.
Thời gian bên gia đình.
Anh có nghĩ điều em đang nghĩ?
Em có thể bỏ buổi hội nghị. Ta có thể ở đây vài ngày đầy lãng mạn
mà không cho bọn trẻ biết vì ta vừa bắt chúng về nhà?
Đúng! Đây là lần đầu tiên anh trả lời đúng câu đó.
Không phải hôm nay!
Cam, bên ngoài trời đẹp lắm.
Anh phải...
Đúng rồi.
Chúng tôi đã quyết định đi nghỉ hè ở Missouri.
Nhưng chúng tôi đến đó thì biết bà của Cam đang nằm hấp hối.
Hệt như hồi đợt Lễ Tạ Ơn.
Này,
anh mong là em sẽ để ý đến hoàn cảnh gia đình anh chút nữa.
Em xin lỗi. Em không biết là ở phòng khách cũng đọc kinh cầu nguyện.
Cam, thôi nào. Bà đã 95 tuổi và sống nhờ vào các thiết bị.
Có lẽ đã đến lúc, anh biết đó...
Cái gì? Em đang nói gì thế, Mitchell? Ta nên rút ống thở à?
Lạy Chúa nhân từ.
Em đã bao giờ ngồi với bà chưa?
Chưa, bà không muốn em ở đó. Bà ghét em.
- Lại nữa rồi. - Cam, bà gọi em là "đồ ẻo lả".
Em nghe nhầm rồi.
Bà nói khó hiểu vì hàm răng giả mà bà đã thừa kế.
Em biết nó làm từ phím đàn piano của trẻ con.
Anh nói được gì với người đang hôn mê?
Thì mẹ đang đọc thơ. Lily thì ngâm thánh kinh.
Pam và anh sẽ hát một bài mà bọn anh sáng tác khi còn trẻ,
bài "Bà yêu quý là nhà".
Được rồi, dạy em bài đó đi.
Anh xin lỗi. Bà là người bà yêu quý của em à?
Được rồi. Em sẽ cố suy nghĩ.
Tiến lên...
Xin lỗi.
Cổ áo này ngứa quá.
Thôi đi. Ba người trông rất đẹp trai.
Nhìn giống như ba gã trong Three Amigos .
Bọn tôi đến Juarez dự đám cưới lần thứ ba của cô em họ Marisol 19 tuổi nhà tôi.
Đám cưới thật đẹp.
Ơn Chúa là người ta đã hoàn thành đường hầm đúng lúc để bố con bé đến kịp.
Này, Jay, bỏ điện thoại xuống đi. Anh bỏ lỡ mọi thứ rồi.
Từ từ đã. Anh đang cố đặt ít xúc xích cho Ngày của Cha vào cuối tuần này.
Em mà chờ đến phút cuối, thì em chỉ có ăn gà với táo thôi,
giống đám hippie vậy.
Nhấn hai cái!
Mụ phù thủy kìa. Manny, ra nhảy với mẹ.
Chết tiệt, ngon thế!
Chào Jay.
Ồ, chào Sonia.
Em thấy Gloria né tránh em.
Chị ấy vẫn giận vì em gửi chị ấy cái email hàng loạt đó.
Có lẽ là vậy, hoặc có thể vì lần cuối em gặp cô ấy,
em đã cố cướp anh và giết cô ấy.
- Vậy chị em sao rồi? - Tốt lắm. Tuyệt vời.
Tất nhiên là do phải lo cho Joe và việc kinh doanh sốt cay của mình
nên cô ấy bận bịu lắm.
Này, em thử mấy cái bánh quy Mexico này chưa?
Họ gọi là bánh quy thôi. Em sẽ nói chuyện với Gloria sau.
Em phải để cái này ở bàn quà tặng.
Tuyệt lắm.
Ghế em thì lạnh, hoa thì tàn rồi.
Chứng tỏ em gái của em vừa ở đây.
Em bỏ qua được chứ? Cô ấy tốt tính lắm rồi.
Bọn anh nói về Joe. Anh kể là
việc kinh doanh sốt cay của em đang tốt thế nào.
Nhân tiện, em thử mấy cái bánh quy này chưa?
Sao anh kể cho cô ta về vụ sốt cay?
Mọi người, lấy đồ đi. Chúng ta phải rời Juarez ngay!
Cái gì? Anh mất 45 phút để mặc bộ này đó!
Anh biết Sonia có thể điên cỡ nào không?
Giờ nó sẽ thấy ghen tị khi biết được
em là một nữ doanh nhân rất thành đạt.
Chẳng phải em còn nợ 400 đô vì vụ đó à?
Mẹ không nghĩ rời đi trước bữa tối là rất tệ à?
Joe lên cơn sốt và thằng bé đổ mồ hôi nhiều.
Không, con không có.
Phải đảo ngược cái em từng nói.
Cho thuê chó ở Công viên Trung tâm là ý tưởng triệu đô.
Có lẽ do tinh thần anh đang hưng phấn trong kỳ nghỉ,
nhưng còn loài chim nào tuyệt vời hơn bồ câu Mỹ chứ?
Thay đồ đi. Ta sẽ đi bộ ra gần đây để ăn sáng món pizza.
Trời. Quên chìa khóa phòng rồi.
Em phải chụp tấm panô này cho bố em.
Tấm gỗ dăm tuyết tùng thơm mùi hương thay đổi cả cuộc chơi.
Yêu cô vợ cuồng tủ bé nhỏ hấp dẫn của anh.
Ôi, anh yêu.
Anh sẽ tắm nhanh.
Ta nên gọi cho các con từ "trên đường đi".
Đúng rồi.
Chắc chúng ta cũng nên lấy ít đá để uống rượu.
Chờ em ấy ở sảnh đi. Dù gì em cũng cần uống cà phê.
Người ở phòng bên quan hệ ồn quá làm em thức cả đêm.
Chị nghe được lúc cao trào. Ông ta kêu lên như ma hoảng loạn vậy.
Ôi, Chúa ơi. Mẹ gọi.
Thì cứ bình tĩnh. Ta đang ở nhà, chúng ta đã bay về tối qua.
Đi nào. Mẹ sẽ muốn nói chuyện với Luke.
- Chào mẹ. - Chào con yêu.
Mẹ gọi từ Tây Virginia. Hôm nay hai con đang làm gì vậy?
Mẹ biết đó, con và Alex vừa ra ngoài mua sắm.
- Em nói chuyện với ai vậy? - Bố.
- Chị nói chuyện với ai vậy? - Mẹ.
- Hai đứa con gái. - Luke.
- Chờ máy. - Chờ máy.
Em nói mình đang ở Tây Virginia.
- Anh đã nói gì? - Kentucky.
- Mẹ nghĩ bọn chị đang mua sắm. - Em nói em đang nấu bữa sáng.
Em đã bao giờ nấu bữa sáng hả?
- Rồi, các con, mẹ phải đi đây. - Bọn con cũng vậy. Lái xe cẩn thận.
- Tạm biệt. - Này, con trai, bố phải đi đây.
Có cảnh sát đi về phía bố mẹ. Bố đoán có vẻ kỳ cục
khi bố mẹ đỗ ngay biên giới bang, bố ngồi trước thì ở Kentucky
còn mẹ ngồi ghế sau thì lại ở Tây Virginia.
Vâng. Có lẽ con nên gói cho xong bữa sáng
và mang cho hai chị đang ở trung tâm mua sắm.
- Được. Hẹn gặp lại con, con trai. - Hẹn gặp lại bố.
- Xử lý như thế đó. - Xong rồi.
Bà yêu quý là nhà
Mắt và tóc xanh màu rực rỡ
- Em sẽ quay lại. - Không. Mừng là em ở đây.
- Có thể hát nốt sau. - Ừ.
Bà thích em vuốt tóc và xoa bàn chân bà.
Ừ, mà Mitchell, đảm bảo lưỡi bà đủ ướt nhé.
Làm sao em...
Chào bà. Hôn mê thế nào rồi?
Ôi, Chúa ơi.
Bà muốn nói gì à?
Bà ơi. Đau đó. Buông ra đi.
Bà ơi, buông ra đi.
- Buông ra đi, bà! - Con đang nói gì với bà vậy?
Có chuyện gì?
Mẹ vừa đi vào và Mitchell bảo bà buông xuôi đi, rồi bà buông thật!
Em nói là buông tóc em ra.
Ai đó gọi đường đua đi! Gọi bác sĩ đi!
- Nhiều người tham dự quá. - Hẳn rồi.
Bà cố sẽ ghét tất cả những người này đang ở trong khu nhà của bà.
Chắc chắn bà sẽ thế.
Chào.
Ôi, Chúa ơi. Em thấy cả nhà anh nhìn em đầy căm phẫn.
Không thể tin là họ nghĩ em đã giết bà.
Như thể em thật sự bảo bà buông xuôi vậy.
Em có thể thấy họ đắn đo thế nào khi em để vali vào phòng của bà.
Nghe như anh đang đứng về phía họ.
Em đâu thể trách họ nghi ngờ câu chuyện của em
về một người phụ nữ bị viêm khớp đang hôn mê kéo tóc em.
Không phải câu chuyện. Là chuyện có thật.
- Được rồi. - Được rồi.
Việc em vô ý xóa mấy tập Matlock của bà càng khiến em đáng ngờ.
Ôi, Chúa ơi! Bỏ đi!
- Cái gì? - Không, không phải nói cái...Tôi...
Vâng, vậy bố mẹ nghĩ khi nào sẽ về?
- Chắc chắn là vào Ngày của Cha. - À, vâng.
Chà, bọn con sẽ nhớ bố mẹ. Nhưng ít nhất thì chỉ còn ba ngày nữa.
Có hơi liều lĩnh không ư?
Không, miễn là một bậc thầy lo việc nói chuyện.
Con yêu cả bố và mẹ. Tạm biệt.
- Bọn con nhớ bố mẹ. - Con phải ra ngoài sơn hộp thư đây.
Em chỉ cần nói tạm biệt thôi mà.
Giờ khi về nhà chúng ta phải sơn hộp thư.
Xin lỗi.
Ý đó nhảy vào đầu em khi em thấy tượng Nữ thần Tự do
đang cầm cọ vẽ.
Chị biết mà, cái cọ bà ấy dùng để vẽ lên sự tự do ở Mỹ.
Đúng.
Bí quyết để nói dối như thật chính là nói đơn giản thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.