The first 200 lines.
Đưa cái chai đây.
Tôi đang bận.
- Được đó David. - Thôi bỏ qua đi.
Thôi nào Marce, chúng ta sẽ bỏ lỡ buổi phát bằng đó.
Ở đây chả có gì đâu. David Brody.
- Không giống phim. - Anh đang kiểm tra tin nhắn.
Đó là gì vậy?
Có thấy không?
Có thấy không?
- Billy. - Khoan đã.
- Thôi đi đi. - Anh phải quay lại, đợi đã.
Chúng ta đi được không?
- Thêm 1 phút nữa. - Đợi đi.
Cho anh thêm 1 phút nữa.
- Nhanh lên. - Mọi người có thấy không?
Billy, lên xe đi.
Chết tiệt. Là lốc xoáy.
Chúa ơi.
Ra khỏi đây ngay.
CUỒNG PHONG THỊNH NỘ
Lốc xoáy tối qua tấn công vào Oklahoma,
làm 4 học sinh trung học thiệt mạng.
Đội Titus, những người truy bão và đội phim tài liệu.
Xe hơi của họ bị lốc xoáy cuốn lên độ cao 245m trên không.
Tuy rằng lốc xoáy là hiện tượng thường thấy ở khu vực miền Trung phía Tây.
Nhưng theo chúng tôi thấy, lốc xoáy lần này không phải bình thường.
Chúng ta lại bị hụt mất.
Pete Moore, người truy bão và người làm phim tài liệu.
Mọi người chắc cũng biết mục đích của việc quay phim tài liệu chứ hả?
Rõ.
Chúng ta phải tìm cho ra lốc xoáy.
Đúng. Phải tìm cho ra lốc xoáy.
Lần trước chúng quay được là khi nào nhỉ, Lucas?
Lucas Guerrette, nhiếp ảnh gia.
Quay lốc xoáy cấp 4 cho đài khí tượng vào 1 năm trước.
Đúng rồi. Một năm trước. 365 ngày trắng tay.
Công việc này không tiếp tục được nữa rồi. Jacob, anh chơi bóng chày phải không?
- Chơi hockey. - Vậy à? Tôi tôi khúc côn cầu.
Thật không vậy?
Chuyện này thật buồn cười. Giống như chuyến đi chơi gia đình vậy.
Tôi đã bỏ lỡ gì à?
Không. Chính xác hơn là bỏ lỡ tất cả.
Không. Vấn đề là chúng ta đã mất 200 tiếng để ngắm mặt trời lặn
chúng ta vẫn còn có thể lái xe đi từ Idaho đến Texas.
Đây là hình ảnh tài liệu gia đình quý giá nhất trong lịch sử.
Này, phải nói cho rõ.
Nếu không tìm thấy lốc xoáy, tiền của bọn tôi vẫn như vậy chứ hả?
Đúng không?
Giờ chúng ta đi đâu đây sếp?
Tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ phụ trách ghi hình lại thôi.
Chứ không phải tìm kiếm.
Anh ta đang bực đó.
Cái gì vậy?
Anh ta than phiền suốt 3 tháng rồi.
Cũng may hai chúng ta không có ở Titus của anh ta.
- Ở đó chắc tiêu quá. - Vẫn chưa tắt máy đàm thoại.
Chết tiệt.
Cứ tiếp tục như vậy thì tâm trạng của anh ta sẽ không tốt đâu.
Tâm trạng của anh ấy chỉ là chuyện nhỏ, lốc xoáy mới là chuyện lớn.
Chúng ta không thể nào đoán biết được cơn lốc xoáy tối qua thổi đến đâu chứ?
Cảnh báo lốc xoáy đã thiết lập ở 14 quận.
Từ Texas, Oklahoma, Kansas, Arkansas và Missouri.
Đài khí tượng quốc gia mới ra cảnh báo lốc xoáy với 5 bang.
Lốc xoáy đang lớn lên và di chuyển rất nhanh.
Tôi nghĩ cách chúng ta 300 dặm về phía Bắc.
Vậy chúng ta phải nhanh lên mới được.
Nếu như chúng ta đụng độ với nó. Ngày này sẽ không dễ chịu đâu.
Hôm nay là ngày 16 tháng 6.
Đây là đoạn phim tôi gởi cho tôi ở tương lai.
Sau khi ghi hình xong sẽ được lưu giữ trong 25 năm.
Lúc đó anh, Donnie Fuller đã 41 tuổi sẽ có thể xem đoạn phim này.
Nói thế nào đây? Sẽ nhớ lại cuộc sống thời điểm bây giờ.
Lúc đó bố cũng sẽ 65 tuổi.
Còn mẹ thì sẽ...
sẽ là 63 tuổi.
Còn gì nữa? Giờ anh là học sinh trung học trường Silvertone.
Và là chủ nhiệm câu lạc bộ nhiếp ảnh ở trường.
Nghe rất tuyệt đúng không?
Đây là nhà của Donnie.
Phần lớn thời gian anh sẽ ở đây
nhìn hình Kaitlyn Johnston và không làm gì hết.
Còn đây là Trey Fuller, học sinh năm 2 trung học.
Tôn trọng nhau đi.
Khi anh nhìn thấy đoạn phim này, chắc là Trey nó đang ở tù.
Không, em sẽ chơi guitar điện trước mặt 100 ngàn fan ở quảng trường Madison.
Còn anh... nhất định sẽ còn ở nơi này. Tiếp tục nhìn hình của cô ấy.
Còn đây là bố. Là hiệu phó trường Silverton.
Đối với tôi mà nói thì đây chả phải chuyện hay ho gì.
Bố.
Thôi nào, bố đang ăn sáng.
- Trey, 5 phút nữa phải xuất phát. - Bình tĩnh.
Có gì muốn nói với tương lai không?
Giờ không phải lúc Donnie. Giờ bố bận lắm.
Bố, lúc trước bố muốn con quay đoạn phim dành cho tương lai mà.
Thời tiết thế này thì làm hỏng lễ tốt nghiệp rồi.
Chúng ta nên dời ngày.
Được rồi, đây là bản thứ 2.
Tôi là người thế nào ư? Vấn đề này thật khó trả lời.
Ý tôi là, từ hoàn hảo này là dành cho tôi.
- Anh cứ tưởng em quay xong rồi chứ. - Trưa qua đã xong rồi.
Tôi chợt nhớ ra tôi sẽ đẹp trai hơn khi ở dưới nắng mặt trời.
- Cố lên bố. - Qua giúp bố một tay.
Bố ơi, con cũng muốn lắm.
Trên lưng con vẫn còn vết thương lúc chơi đá banh.
- Vậy hả? Quay cả những cảnh này sao? - Ừ.
- Tốt. Mau lên xe đi. - Con ngồi đầu.
- Donnie, đi thôi. - Con chạy xe đi.
Anh muốn ngồi ghế trước thì em sẽ nhường cho anh.
Xin lỗi con trai. Lốc xoáy và thời tiết làm bố bận quá.
Con biết. Bố bận lắm. Con quen rồi.
Lời này có nghĩa là gì?
Bố thường bỏ mặc con mà không bù đắp gì hết.
- Không phải. - Có ngày con sẽ phát điên
vì phòng ốc, điểm số và cái đoạn phim tương lai này thôi.
- Donnie. - Chuyện này là sao?
Dừng lại đi. Ta cần nói chuyện.
Không, hôm nay là ngày bận rộn. Đúng không bố?
Bố. Bố.
Ngay thời khắc này, đừng nghĩ gì hết hãy trả lời ngay...
- Bố yêu đứa con trai nào nhất? - Lên xe đi.
À...
Tối qua chúng ta đã bỏ lỡ. Chúng ta không đến kịp.
Tôi biết..tôi biết.
Nếu muốn trả lại tiền cũng được thôi.
Chúng tôi đang theo một cơn bão lớn.
Tôi không biết kích cỡ, Steve. Nó là lốc xoáy.
Họ không nói cho tôi biết gì hết.
Tôi chỉ biết đang có một cơn bão lớn tiến đến đây.
Chúng tôi sẽ ghi hình nó. Nhưng đến giờ vẫn chưa thấy gì hết.
Đó là ý tưởng của anh.
Tôi đã muốn David Sinclair, nhớ chứ?
Tôi sẽ hợp tác với Allison và thông tin của anh.
Đây là trò chơi của trực giác.
Và cô ta không có.
Jacob. Muốn giúp không?
Không, nếu tôi dừng quay thì Pete sẽ đuổi tôi.
Đừng để anh ta làm vậy với anh.
Cô nói thì dễ thôi. Cô có ngồi chung với anh ta đâu.
Có vui không?
Vui chứ. Cái này lớn hơn Cancun.
Năm ngoái, chúng ta có một cơn lốc xoáy to khủng khiếp. Chắc anh chưa từng thấy đâu.
Tin tôi đi.
Một số lượng lớn chỉ số cho thấy nó đang di chuyển đến bờ sông như đã định.
Tôi nghĩ chúng ta nên đến đây.
Chỉ số gió và mưa cho thấy nó đang dần hình thành ống phễu.
Cũng giống như thị trấn Morris và Osgood.
Không. Hình ảnh này không bình thường. Nó phát triẻnh nhanh hơn.
Nó lớn nhanh hơn.
Vậy thì cả đội sẽ xuống bờ sông.
Tôi nghĩ chúng ta nên đến đó.
Nhưng cô muốn chúng ta đi đâu?
Nếu thích thì anh cứ dùng trực giác chứ không phải dữ liệu.
Chắc hẳn cô cũng đã nghe Steve định cắt ngân sách.
- Tôi đang chi tiền đó. - Tôi nghe rồi.
Chúng ta đã rong ruổi trên đường 3 tháng rồi.
Và chúng ta sẽ có gì để cho lên Youtube cả. Tệ thật.
Anh thích dùng trực giác. Tôi thích dùng chỉ số.
Nhưng cả hai chả là gì nếu thiếu may mắn.
Và tôi không thể làm gì hết.
Cho nên cứ để yên cho tôi làm việc.
Tôi muốn cô và chỉ số của cô tìm cho tôi một cơn bão.
Vậy thì Silverton là lựa chọn tốt nhất của ta.
Anh nghĩ sao?
Cô ấy là người hiểu về các con số.
Tôi đặt cược lên cô ấy.
Đến Silverton.
Tốt hơn hết là chúng ta sẽ thành công.
Đây là cơ hội cuối của cô.
Ừ, đợi đã..
Đang quay hả?
- Vậy phải không? - Sẵn sàng chưa?
- Bá chấy. - Chơi đi.
Tôi sẵn sàng rồi.
Amateur Daredevil, với 302 lượt xem trên Youtube.
Họ sẽ nghĩ gì khi nhìn cảnh này đây?
Hãy click vào mà xem.
Bắt đầu đi.
Phải đảm bảo an toàn.
Làm thử đi. Tránh ra đồ ngu.
- Chạy thẳng về trước. - Rồi rồi, làm đi.
Nào, xõa đi, Donk.
Kiểm tra tốc độ đi.
Đến đó luôn đi.
Nhanh lên.
Để tôi kiểm tra tay lái của anh.
Donkie.
Có vẻ ổn đó, anh nghĩ sao?
Anh có muốn nổi tiếng không?
Tôi đã sẵn sàng rồi.
Đoạn phim này sẽ được tung lên mạng. Và nó sẽ nổi như cồn.
- 4 hay 5.. - Tôi nghĩ là 5, 6...
Chắc sẽ được 5. Chơi đi.
Tin tôi đi.
Tốt lắm.
- Richie, tôi đang quay đó. - Anh say hả?
Tôi phải nhóm lửa nữa.
Đợi đã Donk. Chúng tôi phải nhóm lửa vào hồ bơi.
- Cố lên Richie. - Ừ, đốt lên.
Nhóm lửa lên đi.
Chúa ơi.
No comments yet. Be the first to leave one.