The first 200 lines.
Bà Kennedy?
Họ bảo tôi vào đây.
Tôi rất tiếc về mất mát của bà.
Anh đã đọc những thứ chúng viết chưa?
Krock, Merriman và những người khác ấy?
Rồi, thưa bà.
Merriman là một kẻ cay độc.
Mới có một tuần
mà chúng đã coi anh ấy như một món đồ cũ bụi bặm
để tống vào kho.
Đó không phải là cách anh ấy nên được ghi nhớ.
Và bà muốn ông ấy được ghi nhớ thế nào, bà Kennedy?
Tôi...
Anh biết là tôi sẽ biên tập lại bài phỏng vấn này chứ?
Phòng khi tôi không nói rõ được ý của mình.
Tôi tôn trọng bà, nhưng vậy không được, bà Kennedy.
Được rồi. Vậy...
Vậy đây sẽ là lời kể của bà về chuyện đã xảy ra?
Đúng vậy.
Vào đi.
Tôi đã tưởng chuyến đi không quan trọng.
Suýt nữa thì tôi không đi.
Nếu tôi đã ở đây hay Virginia thì sao?
Tạ ơn Chúa tôi đã ở bên anh ấy.
Vì sao bà lại tạ ơn Chúa?
Anh biết tôi nghĩ gì về lịch sử không?
Lịch sử?
Tôi đọc nhiều. Nhiều hơn mọi người tưởng.
Đọc càng nhiều, tôi càng tự hỏi...
Điều gì được ghi lại thì là sự thật sao?
Đó là mọi thứ ta có.
Từng có thôi.
Giờ ta còn có TV.
Ít giờ giờ ta có thể mắt thấy tai nghe.
Chuyến thăm quan Nhà Trắng bà làm cho đài CBS vài năm trước.
Tôi luôn cho rằng bà làm thế là có mục đích.
Không ư? Còn những tạp chí thời trang trước đó?
Bà còn giành giải Emmy.
Tôi không làm chương trình ấy cho tôi.
Tôi làm nó cho người dân Mỹ.
Chương trình ấy là lần đầu tôi được thấy bên trong Nhà Trắng,
và thật lòng mà nói, tôi nghĩ bà đã làm rất tuyệt.
- Bà rất duyên dáng. - Cảm ơn anh.
Tôi nghĩ bà có thể làm người dẫn chương trình.
Sao cơ?
Tôi xin lỗi?
Anh nói gì cơ?
Tôi nói là bà có thể làm
Có thể làm người dẫn chương trình.
Anh đang tư vấn nghề nghiệp cho tôi đấy à?
Không ạ.
Nhưng tôi chắc rằng cả nước đều muốn biết
bà sẽ làm gì tiếp theo.
Tôi có thể khẳng định tôi sẽ không làm truyền hình.
Chào mừng đến Nhà Trắng.
Chào mừng đến Nhà Trắng.
Chúng tôi rất tự hào được gọi nơi này là nhà.
Cậu thử gọi nơi này là "Nhà Của Mọi Người" xem?
Nghe gần gũi hơn.
Chào mừng đến Nhà Của Mọi Người.
Chúng tôi rất tự hào được gọi nơi này là nhà.
Khá hơn chưa?
Khi nào Jack mới xuất hiện?
Họ muốn nghe cậu nói.
Họ nghĩ tớ ngu ngốc.
Lên chức một năm, chỉ biết tiêu tiền của họ.
Bởi thế cậu phải cho họ thấy những gì cậu đã làm.
Tổng thống sẽ gặp cậu ở Phòng Monroe
vào cuối chuyến thăm quan.
Cậu sẽ làm tốt thôi.
- Ở gần tớ nhé. - Dĩ nhiên rồi.
Cậu đẹp lắm. Cố lên.
Xin chào. Xin phép các anh.
Đây là Nhà Trắng nhìn từ bãi cỏ phía Nam.
THĂM QUA NHÀ TRẮNG, NĂM 1961
Trong một tiếng tới, phu nhân John F. Kennedy
mời bạn thăm quan nhà của Tổng thống
và nhiều phần nội thất bà đã phục chế.
Bà John F. Kennedy,
Đệ Nhất Phu Nhân trẻ thứ ba trong số 29 người
từng sống ở Nhà Trắng.
Bà Kennedy, tôi muốn cảm ơn bà
vì đã cho phép chúng tôi ghé thăm nơi ở chính thức của bà.
Đây rõ ràng là nơi bà thường làm việc.
Vâng, đây vừa là phòng áp mái, vừa là hầm.
Từ khi chúng tôi bắt đầu,
chúng tôi nhận được hàng trăm lá thư mỗi ngày.
Đây là nơi chúng tôi đánh giá những thứ được tìm thấy,
cân nhắc việc giữ hay bỏ,
và liệu chúng có phù hợp với ngân sách không.
Bà Kennedy, mọi Đệ Nhất Phu Nhân
và mọi chính quyền kể từ thời tổng thống Madison
đều đưa những thay đổi, dù lớn hay nhỏ, vào Nhà Trắng.
Trước khi cùng nhìn những thay đổi của bà...
Kế hoạch cơ bản của bà là gì?
Tôi không có kế hoạch.
Vì tôi nghĩ nơi này nên và sẽ luôn mở rộng.
Tôi đã thấy thật đáng tiếc khi chúng tôi tới đây
và hầu như không thấy dấu vết nào của quá khứ.
Hầu như không có gì từ trước năm 1902.
Nếu bà và ủy ban của bà mua một số thứ trong phòng này,
thì chúng sẽ thế nào khi Đệ Nhất Phu Nhân tiếp theo
vào Nhà Trắng?
À, nếu họ không muốn chúng...
Trước đây, chúng thường được bán hay vứt đi.
Còn chuyện tiền thuế đang bị lãng phí?
Từng đồng cho việc phục chế được tôi huy động cá nhân.
Tôi... tôi yêu căn nhà này,
và tôi muốn chia sẻ nó với người dân Mỹ.
Để lan tỏa sự vĩ đại của nước Mỹ.
Đồ vật tồn tại lâu hơn con người,
và chúng đại diện cho
những ý tưởng quan trọng trong lịch sử,
tính cách và cái đẹp.
Nhưng tôi chắc rằng độc giả muốn biết
cảm giác khi là một thành viên trong gia đình bà?
Hãy tưởng tượng một cậu bé bị bao quanh bởi những thứ này.
Anh trai cậu ấy hy sinh trên chiến trường,
rồi cậu ấy cũng tham gia cuộc chiến ấy
và trở về trong vinh quang.
Mọi người nhìn cậu bé ấy,
sinh ra trong nhung lụa,
sẵn sàng hy sinh tất cả vì lý tưởng
và để phụng sự Tổ quốc.
Hoàng gia. Bà khiến ông ấy nghe như thành viên hoàng tộc.
Muốn là hoàng gia, phải có truyền thống.
Muốn có truyền thống, phải có thời gian.
Tôi đoán truyền thống phải bắt đầu từ đâu đó.
Nó cần một điểm khởi đầu.
Đây là phòng phía Đông,
hầu như vẫn là căn phòng người Mỹ biết tới trong 60 năm qua.
Rõ ràng là bà cảm thấy
bà không cần thay đổi nhiều thứ ở đây.
Không, tôi nghĩ là nó rất tuyệt.
Tôi ghét thay đổi,
nên khi anh tìm thấy một căn phòng như thế này,
điều đó thật tuyệt. Chiếc...
Chiếc đàn dương cầm này nhắc tôi nhớ
đây là nơi Nhà Trắng tổ chức các sự kiện âm nhạc.
Đúng vậy. Nó được thiết kế bởi Franklin Roosevelt
với bệ đỡ hình đại bàng.
Và cuối căn phòng này là nơi Pablo Casals đã chơi nhạc cho chúng tôi,
nơi chúng tôi dựng một sân khấu lưu động
khi các diễn viên Shakespeare đến biểu diễn.
Bà Kennedy, chính quyền hiện tại đã đặc biệt quan tâm
đến các nghệ sĩ, nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ...
Đó là bởi bà và chồng bà muốn vậy,
hay do ông bà nghĩ có một mối liên hệ
giữa nhà nước và nghệ thuật?
Câu hỏi này thật phức tạp.
Tôi... tôi không biết nữa.
Tôi chỉ nghĩ rằng mọi thứ trong Nhà Trắng
phải là những thứ tốt nhất.
Và nếu điều đó có lợi cho một doanh nghiệp Mỹ,
tôi càng muốn làm thế.
Chỉ cần... Chỉ cần đó là thứ tốt nhất.
Đức tin của bà có giúp bà không?
Tôi chỉ nói về đức tin với linh mục thôi.
Anh không phải là linh mục đấy chứ?
Không ạ.
Tôi chỉ muốn biết sự thật thôi.
- Đó là công việc của phóng viên. - À, sự thật.
Tôi đã quen với khoảng cách lớn
giữa điều người khác tin là thật và điều tôi biết là thật.
Vậy thôi. Tôi chỉ cần một câu chuyện nghe giống thật.
Vậy mới đúng.
Tôi cũng từng là một phóng viên.
Tôi biết anh đang tìm kiếm điều gì.
Tôi xin lỗi?
Một lời kể chi tiết.
Anh đến đây vì thế, phải không?
Anh muốn tôi miêu tả tiếng đạn đụng vào đầu chồng tôi.
Tôi rất hạnh phúc được tới bang Texas,
được ở bên các bạn và trải nghiệm một phong tục Tây Ban Nha cao quý
đã đem lại nhiều thành tựu cho Dallas.
Phong tục này bắt đầu
100 năm trước khi bang của chồng tôi, Massachusetts, bị thuộc địa hóa.
Phong tục vẫn được duy trì và nối tiếp mạnh mẽ.
Đó là tiếng chim à?
Không hẳn là chim.
Chắc là tiếng biển.
- Em sẵn sàng chưa? - Dĩ nhiên là rồi.
Em yêu đám đông mà.
Bà nhớ Thống đốc Connally và phu nhân chứ?
Chào mừng phu nhân đến Dallas.
Cảm ơn rất nhiều vì đã đến.
Rất vui được gặp bà.
Chúa ơi! Nồng nhiệt quá!
Đó là đoàn xe hộ tống từ sân bay đông nhất.
Nóng, ồn ào, như Mê-xi-cô hay Viên.
Nắng chiếu gay gắt xuống mặt,
nhưng tôi không đeo kính râm được.
Jack giơ tay ra,
và tôi thấy một mảnh hộp sọ của anh ấy rơi xuống.
Nó màu da người, không phải màu trắng.
Rồi anh ấy gục xuống đùi tôi.
Máu và não anh ấy chảy xuống đùi tôi.
Tôi gào lên: "Jack, Jack, anh nghe thấy em không?
Jack! Em yêu em, Jack!"
Đầu anh ấy thật đẹp,
No comments yet. Be the first to leave one.