Eternal Sunshine of the Spotless Mind

Eternal Sunshine of the Spotless Mind

Download Vietnamese Subtitle

Release info

(SONG NGỮ ANH - VIỆT) Eternal Sunshine of the Spotless Mind 2004 1080p BluRay REMUX AVC TrueHD 5 1-NTL
A Commentary by Phim_Song_Ngu
Đây là bản phụ đề song ngữ Anh - Việt của bộ phim Eternal Sunshine Of The Spotless Mind (2004) dành cho những bạn đang có nhu cầu rèn luyện tiếng Anh. Để cập nhật những phụ đề phim song ngữ mới nhất mời các bạn truy cập fanpage của mình tại link sau: http

Tags

BluRay
1080
HD
REMUX
Published on: 2022-04-20
Downloads: 262
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Ý tưởng ngẫu hứng cho lễ Valentine, 2004.

Hôm nay là 1 ngày lễ được các công ty in thiệp...

bịa ra để làm cho người ta chán đời.

Hôm nay mình bỏ không đi làm.

Đón xe lửa đi Montauk.

Không hiểu tại sao.

Mình đâu phải người bồng bột...

Có lẽ sáng nay mình không vui hay sao đó.

Còn phải sửa xe nữa.

Xin chào. Cindy? Joel đây. Joel!

Hôm nay tôi không được khoẻ lắm.

Không. Chắc là vì ngộ độc gì đó.

Bãi biển này lạnh cóng!

Montauk vào tháng 2. Hay lắm, Joel.

Sao có 1 trang bị xé?

Hình như đây là lần ghi nhật ký đầu tiên trong 2 năm.

Sao người ta hay nhắc đến cát thế nhỉ?

Chỉ là những hòn đá nhỏ ly ti.

Giá mà mình có thể gặp 1 người nào đó mới...

Mà cơ may để có việc đó

có lẽ cũng không mấy nhiều...

chỉ vì mình không thể nhìn vào mắt 1 phụ nữ mới quen.

Có khi mình nên trở về lại với Naomi.

Như thế cũng tốt.

Naomi yêu mình.

Tại sao mình cứ yêu những người phụ nữ mình gặp...

mà không thèm để ý đến mình chút nào?

Xin chào!

- Xin lỗi? - Tôi vừa chào anh đấy.

Xin chào! Chào!

Tôi lại ngồi gần hơn được không?

Anh đi tận đâu?

Trung tâm Rockville.

Thật sao? Tôi cũng vậy.

Thật à?

Sao may quá vậy?

Tôi có biết anh không?

Anh có bao giờ mua sách ở Barnes & Noble không đấy?

Có. Tôi...

- Đúng rồi! - Sao?

Vậy tôi đã gặp anh rồi!

Tôi đã làm việc ở đó cũng... cũng được 5 năm rồi đấy.

Chúa ơi!

- Lẽ ra tôi phải nhớ cô chứ. - 5 năm rồi sao?

Cũng có thể là mái tóc.

Mái tóc thì sao?

Cũng làm cho thay đổi nhiều. Màu tóc.

Có khi vì vậy mà anh không nhìn ra tôi.

- Màu này gọi là "Cố đô xanh" - À, ừ.

Tên nghe kêu nhỉ?

Tôi thích lắm.

Công ty này làm ra 1 loạt màu tóc với tên cũng kêu y vậy.

Đỏ là "Báo động đỏ", "Cơn sốt màu Vàng", "Cách mạng xanh".

Nghĩ ra những cái tên đó cũng đủ mệt.

Liệu có ai làm việc như vậy... chỉ nghĩ ra những cái tên mà thôi?

Có thể có bao nhiêu màu tóc? Chừng 50 là cùng.

Hẳn có người làm việc đó chứ?

"Chất độc màu da cam" tôi nghĩ ra tên đó.

Bản thân tôi là màu kem nhuộm tóc đấy.

Tôi nghi lắm.

Anh có biết gì về tôi đâu, nên... anh không biết. Phải không?

Xin lỗi. Tôi... tôi chỉ có ý tốt thôi.

Ừ, tôi hiểu mà.

Này, tên tôi là Clementine.

Còn tôi là Joel.

- Xin chào, Joel. - Xin chào.

Đừng lấy tên tôi mà đùa đó à.

Chắc chắn anh không làm vậy.

Anh đang cố lịch sự mà.

Tôi không biết đùa về tên cô làm sao cả.

Huckleberry Hound.

Tôi không hiểu.

- Huckleberry Hound? - Anh sao vậy? Điên à?

Nhiều người cũng nói vậy.

Ôi em yêu kiều, ôi em yêu kiều, nàng yêu dấu hỡi Clementine.

Em đã khuất núi, em đã qua đời.

Không nhớ à?

Xin lỗi... tôi...

cái tên xinh thật. Tôi nói thật.

Nó... nó có nghĩa là "vị tha", phải không? "Clemency"?

Mặc dù không hợp với tôi tí nào.

Tôi là 1 đứa thù vặt, nhỏ mọn. Thật mà.

Thế à? Tôi... nhìn cô thì không nghĩ thế.

Sao lại không nghĩ vậy về tôi?

Tôi không biết.

Trông cô cũng dễ thương... nên...

Bây giờ đến phiên tôi dễ thương nữa?

Chúa ơi. Anh không biết tính từ nào khác sao?

Tôi không "dễ thương" đâu! Tôi không cần "dễ thương",

và cũng không cần ai "dễ thương" với tôi cả.

Cũng được.

Anh là Joel, đúng không?

Vâng.

Xin lỗi vì đã la lối hồi nãy...

Hôm nay tôi làm sao ấy.

Phải xấu hổ mà thú nhận rằng...

Tôi thích vì anh đang dễ thương ngay lúc này.

Thật ra tôi làm sao biết trước là mình sẽ thích gì?

Nhưng ngay lúc này... tôi rất vui vì anh như thế.

Tôi có nhiều việc mà tôi phải... Lẽ ra tôi...

- Tôi đang viết đây... và... - À... tôi xin lỗi.

- Không... tôi chỉ... - Được mà. Không sao.

- Ui! - Tự lo đi nhé!

Chúa ơi!

Chào! Tôi có thể cho cô quá giang nếu cô cần.

Trời lạnh lắm.

Ừ, đồng ý. Ừ. Trời đóng băng!

Anh không phải người chuyên đi rình mò đấy chứ?

Tôi không đi theo ai cả. Cô là làm quen với tôi kia mà, nhớ không?

Đó là mẹo xưa nhất trong bửu bối mấy tay rình gái.

Thế à? Có sách đó nữa?

Vậy tôi phải đọc mới được.

Xin lỗi vì đã cư xử như bà khùng.

Thường tôi đâu như vậy.

Không sao. Tôi cũng đâu nghĩ là cô khùng.

Anh muốn uống gì không?

Tôi có rất nhiều rượu trên nhà và có thể pha...

- Thôi, bỏ đi. Xin lỗi, tôi ngượng quá. - Không, không, đâu có gì.

Chào anh nhé Joel.

Hai ly "Cố đô Xanh".

Cảm ơn.

Cạn ly đi bạn.

Như thế thì phần tán tỉnh sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Tôi đùa đấy mà! Thôi đi.

Anh ít nói nhỉ?

Tôi xin lỗi...

Chỉ tại... đời tôi cũng không vui chi cho mấy.

Sáng đi làm, tối về...

Cũng không biết phải nói gì nữa.

Cô nên đọc nhật ký của tôi cho biết.

Nó... đúng là... trống rỗng.

Thế à? Rồi điều đó có làm anh buồn hay băn khoăn không?

Tôi thì lúc nào cũng lo... khi nghĩ rằng mình không sống đời mình 1 cách đầy đủ.

Không tận dụng hết mọi khả năng

và tôi phải chắc chắn là không hoài phí 1 giây nào của quỹ thời gian ít ỏi mà tôi có.

- Tôi cũng có nghĩ thế. - Thế à?

Anh dễ thương thật.

Chúa ơi, tôi cũng phải ngừng đừng nói như vậy nữa chứ.

Tôi sẽ lấy anh đấy. Tôi biết mà.

À... cũng được.

Joel, hôm nào anh ra hồ Charles với em đi, cho biết.

Mùa này nó đóng băng.

- Nghe ớn quá vậy? - Chính xác.

Em sẽ chuẩn bị thức ăn cắm trại... một chuyến trại đêm.

Cắm trại ban đêm thì khác.

Cũng được.

Nhưng tôi phải... đi... ngay bây giờ.

Anh phải ở lại chứ.

Không, thật tình... tôi...

Sáng mai tôi phải thức rất sớm.

Anh gọi điện cho em nhé?

Anh gọi em nhé? Em muốn vậy.

Ừ.

Khi nào gọi nhớ chúc em 1 ngày Valentine vui vẻ đó!

Như vậy sẽ rất dễ thương.

Sao bây giờ anh mới gọi?

Anh mới về mà.

Ừm. Anh nhớ em không?

Ừ. Lạ thật... nhưng đúng là có đấy.

Anh nói "Có". Như vậy coi như 2 đứa mình đã làm lễ cưới.

Chắc là vậy.

Tối mai nhé? Tuần trăng mật trên băng?

Mùa này lớp băng dầy lắm anh ạ.

- Trời ơi, anh không biết đâu. - Theo em, theo em đi.

Ôi, đẹp quá!

Phải không nào?

Đừng đi xa quá nhé.

Em không sao chứ?

Ối, bàn toạ của em!

- Để anh quay trở lại. - Ra đây! Ra đây!

Rủi băng vỡ rồi sao?

- "Rủi" nữa à? Anh vẫn còn sợ? - Hả?

Ra đây đi mà.

Ra đây!

Trơn quá, trơn trợt vô cùng.

- Hay quá nhỉ. - Để em chỉ anh cái này.

Em làm gì vậy?

Lại đây.

Hình như anh có nghe... tiếng băng nứt.

Nó sẽ không nứt, hay vỡ hay...

Lớp băng rất dầy.

Chỉ cho em những chòm sao mà anh biết đi.

Anh đâu có biết... chòm sao nào.

Thì chỉ chòm sao nào anh biết thôi.

Ok.

À, Osidius kìa.

Ở đâu?

Kia kìa, thấy chưa?

1 cái vòng và 1 chữ thập.

Osidius vì vua Kênh kiệu.

Anh xạo, phải không?

Đâu có. Osidius ngay kia kìa.

Cái vòng và chữ thập.

Quỷ sứ!

Ò ó o! Sáng rồi!

Xin lỗi đã đánh thức em nhưng đến nơi rồi đó.

Em đến nhà anh được không?

Để ngủ? Em mệt quá.

Ừ, được chứ.

- Để em lấy bàn chải đánh răng. - Ừ, được.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left