The first 194 lines.
Hãy bỏ tay ra ngoài.
Xin lỗi về chuyện đó.
Đây là London. Bây giờ hãy nghe lời tuyên bố của Thủ Tướng.
Tôi đang nói chuyện với mọi người
từ Phòng Nội Các tại nhà số 10 phố Downing.
Sáng nay, Đại sứ Anh tại Berlin
đã trao cho chính phủ Đức một công hàm cuối cùng.
Tuyên bố rằng, trừ khi chúng ta nhận được tin của họ vào lúc 11 giờ.
rằng họ đã chuẩn bị
rút quân ra khỏi Ba Lan ngay.
Tình trạng chiến tranh sẽ xảy ra giữa hai nước.
Tôi phải nói với mọi người bây giờ,
rằng chúng tôi chưa nhận được cam kết như vậy,
Bởi thế,
đất nước này sẽ có chiến tranh với Đức.
Đưa cho họ 1 cm, họ sẽ lấy 1 mét.
Xin lỗi.
Ồ, um... Ông Oakley?
Tôi nghĩ tôi nhìn thấy ông ở phía sau đó.
Ông có nghe việc nhạc trưởng, Walter Wingate, đã được gọi ?
Không.
Việc đó khiến cho chúng tôi gặp rắc rối.
Ồ!
Tôi có nghe nói rằng bản thân ông cũng là một nhạc sĩ.
Tôi đã từng chơi đàn organ, nếu ý ông là thế..
Không có nghĩa là tôi biết hợp xướng, hoặc muốn tham gia.
Chúng ta đều phải làm một chút việc. Đó là nhiệm vụ của ông.
Khi nào tôi cần bà nói cho tôi biết nhiệm vụ của mình là gì, bà Ford,
Tôi sẽ cho bà biết.
Ít nhất ông sẽ nghĩ về việc đó nhe, ông Oakley.
Tôi sẽ suy nghĩ về việc đó.
Bây giờ, hãy đợi ở đây.
Việc gì?
Ông chắc nhận ra tôi là Tổ Trưởng ở khu vực này.
Điều đó có liên quan gì đến tôi?
Mẹ của William Beech chỉ để cháu ấy được sơ tán
đến nhà một người có đạo hoặc người đó sống ở gần nhà thờ.
Bộ Nội vụ nói rằng bắt buộc mỗi nhà phải nhận một bé.
Tôi xin lỗi, nhưng phải có người nhận cháu ấy.
Tốt nhất cháu nên vào trong.
Nào.
Hãy cởi áo khoác ra.
Nghe này...
nếu cháu đã no rồi, thì để đó đi.
Cháu từ đâu đến?
London.
Nghe này,... Bác phải đi ra ngoài một chút.
Cháu ở lại đây một mình, được chứ?
- Vâng. - Đúng.
Nếu cháu muốn, cháu có thể ra ngoài nhìn đây đó.
Tôi sẽ không nhận cháu ấy. Tôi không biết làm sao chăm sóc cho nó.
Xin lỗi, ông Oakley.
Ông phải nhận cháu ấy, cho dù ông thích hay không.
Cho dù ông không muốn, ông cũng phải chịu đựng mà, phải không?
-Tôi cũng không hài lòng về việc để lại đứa trẻ ở với ông.
Nhưng đây là trường hợp cần thiết, ông Oakley.
Toàn khu làng này không có phòng trống.
Vậy hãy thử làng khác xem.
Không còn việc gì để bàn.
Chúng ta phải cùng nhau gánh vác việc, ông Oakley. Ngay cả ông cũng vậy.
Ông biết đấy, bây giờ đang có chiến tranh.
Ông Oakley, về việc tập luyện cho ban hợp xướng...
Vâng, tôi đã nói tôi sẽ cố gắng đến đó.
Xin chào, cháu là một trong số đám trẻ đến từ London, phải không?
- Vâng, thưa cô. - Tôi nghe nói cháu cũng rất hoang dã.
- Vậy tên của cháu là gì? - William Beech.
Vậy, William Beech,
Cô hy vọng sẽ sớm gặp lại cháu trong lớp học của mình.
Không cô mà, chính là bà.
Bà Hartridge, được chứ?
-Cháu ở tạm trú với ai? - Ông ấy sống ở đó.
Ồ... ý của cháu là Tom.
Vâng... Tạm biệt, William.
Tránh ra! Hãy tránh ra, bằng không tao sẽ giết mày!
Chúng ta sẽ không nói đến chuyện chém giết nghe không?
Bác cho rằng chúng ta đã có đủ rồi.
Bây giờ, nói về việc con chó,
nó là của bác.
Tên của nó là Sammy.
Nó rất là mềm như túi của bác vậy đấy.
Vì vậy, cháu không được dùng gậy đánh nó nữa.
Nghe rõ không?
Được rồi, bây giờ chuyện gì nữa?
Vâng, chắc cháu ấy không bao giờ nghĩ...
Kính gửi ông, hoặc bà:
Tôi mong rằng Willie sẽ được chăm sóc bởi người có đạo.
Tôi rất mong được như vậy.
Giống như hầu hết các đứa bé khác, nó cũng có đầy tội lỗi.
Nhưng nó đã hứa nó sẽ ngoan ngoãn.
Trong trường hợp nó hư, thì hãy dùng dây nịt này dạy nó.
Chúc ngủ ngon.
Thưa ông, Chúc ngủ ngon.
Cháu có thể... gọi bác là Tom.
Chúc ngủ ngon, bác Tom.
Xin lỗi bác.
Cởi đồ bị ướt ra.
Áo khoác nữa.
Nè, đây là bưu điện.
Cháu hãy mua một con tem, và gửi thư đi cho bác,
Bác phải đi gặp bác sĩ mình một lát.
Mẹ của cháu sẽ không thể đọc được đâu.
Vâng, bà ấy sẽ đọc được mà. Bà ấy cũng có một cái kiến như thế.
Viết theo cách này, cháu có thể viết nhiều hơn gấp đôi.
Cảm ơn cháu.
Ông thấy đấy... khi tôi đánh thức nó dậy sáng nay, nó đã tiểu ướt giường.
Thằng bé gặp phải chuyện không bình thường, Tom.
Nó bị bắt buộc phải rời khỏi nhà,
nơi gốc rễ của nó để mà đi sống ở một nơi xa lạ.
Tôi phải làm gì về việc đó?
- Thời buổi này tất cả chúng ta phải làm gì?. - Hả?
Trong hoàn cảnh như vậy chúng ta chỉ có thể làm những gì tốt nhất có thể.
Vậy tên cậu là gì?
William. William Beech.
Còn tên của cậu? Zacharias Wrench.
Tên này đúng là trò đùa, nhưng cậu có thể gọi mình là Zack.
- Họ đã sắp xếp cậu ở với ai? - Bác Tom.
Mình ở với gia đình một bác sĩ. Họ là bạn của cha mẹ mình.
Họ sẽ rất hữu ích, nếu như mình bị ốm.
- Được rồi, đi thôi nào. - Gặp lại cậu sau.
Vâng. Tạm biệt.
Ngoan lắm.
Anderson đã đến ở nhà ông chưa?
Nó đã ở đây rồi.
Tôi sẽ gửi đám nhóc qua giúp ông một tay.
- Tôi có thể lo liệu được, cảm ơn. - Ai nói rằng ông không thể chứ?
Bà vẫn còn là thành viên của hội đan áo tại nhà thờ phải không?
Tất nhiên.
Chỉ có điều, um...
bà chắc đã nghe về việc tôi sẽ chứa một trong những đứa trẻ được sơ tán.
dân làng truyền nhau mà.
Tôi cá là thế.
Bà thấy đấy, nó chỉ đem theo duy nhất có một bộ đồ.
Ông vẫn chưa có đồ cho cháu ấy?
Tôi không có dự định ấy.
Chỉ là...
giữa tình làng xóm nhau,
bà có thể giúp lo cho nó một chút.
Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.
Những thứ này là gì?
Mẹ cháu đã tặng chúng cho William.
Georgeo không còn mặc vừa nữa rồi.
Phải, cảm ơn.
- Gặp lại sau, ông Oakley. - Cháu sẽ?
Giúp cho bác một bàn tay để coi chừng Anderson.
Ồ, phải.
Cho cháu?
Phải, Chứ còn ai nữa?
Thôi nào, hãy mặc xem coi có vừa không.
Đừng bận tâm.
Thôi nào, lại đây.
Bác nghĩ cháu sẽ phải ra đây giúp chứ.
- Áo sơ mi mới của cháu sẽ bẩn. - Vậy, cởi nó ra.
Vậy đi thay đồ đi.
Cậu mặc bộ đồ đó không nóng sao William?
- Không. - Nó bị sốt, phải vậy không?
Các cháu nên biết, mặc như thế cho đổ mồ hôi ra.
Nào, nào nhanh lên! Bác muốn các cháu làm xong vào tối nay.
Bác đi lại nhà thờ một chút.
- Một tiếng sau bác sẽ trở lại, được chứ? - Được rồi.
Chờ một chút! Chờ một chút!
Ý là...
Mấy tháng qua tôi đã lãng phí thời gian của mình à?
Người ta muốn nghe giọng hát vui, chứ không phải hát đám ma!
Bây giờ, hãy bắt đầu lại. Hãy cho thêm chút gia vị lần này.
Có vấn đề gì phải không, ông Oakley?
Không có gì mà tôi không thể giải quyết được.
Nếu ông để cho tôi được tiếp tục.
Phải, phải.
Bây giờ...
lần này tôi muốn nghe mọi người hát.
Được chứ?
Nào!
William?
Đã tối rồi, sao cháu còn ở ngoài đây?
- Cháu muốn chết à? - Bác đã nói chúng cháu phải hoàn thành tối nay.
Cái gì?
Được rồi, hãy vào trong đi.
Nào.
Nếu không được bác cho phép, cháu không được đụng vào cây đàn đó.
Rõ chưa?
Nghe này...
Bác sẽ câu cá chiều nay, nếu muốn cháu có thể đi cùng.
Bác có cần giúp gì không?
Bác nghĩ mình có thể lo liệu được, cảm ơn.
- Will có ở đây không? - Will?
William. Tên Willie có vẻ ngớ ngẩn, phải không bác?
Will, ở trong nhà phải không bác?
Thật ra, bọn bác chuẩn bị đi ra ngoài.
Ồ, đi đến chỗ nào đẹp phải không?
Đi câu cá.
Có thật không? Cháu có thể đi cùng không?
Chào buổi chiều.
Zack, cha của cậu thực sự là một diễn viên?
Và mẹ mình nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.