The first 200 lines.
Trần nhồng nhộng rồi mà vẫn mang vớ sao?
Phải, trên mạn bắc người ta vẫn làm thế mà.
Để làm gì hả? Để bảo vệ.
- Hỏi tôi đi. - Hỏi Jack đi.
Đó là chốn cũ của anh ta mà.
Hẳn là nghệ sĩ uốn dẻo siêu đẳng đấy.
Ôi, đừng có ủng da mềm chứ.
- Kết thúc đi, Gerald. - Cái gì, rồi vỗ tay hả?
Chúng tôi không muốn anh ngược bắc, Jack.
Không à?
Anh làm việc cho bọn tôi, Jack.
Anh biết chúng tôi có quan hệ với đám Newcastle mà.
Tôi không muốn anh phá hỏng chuyện đó.
Cái gì thế kia, trăn à?
Anh định đi làm gì?
Để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.
Nghe này, em trai anh chết thì cũng đã chết rồi.
Đám ở đó rắn lắm, Jack.
Chúng không vui lòng để một kẻ từ London chõ mũi vào đâu.
Quá tệ.
Hãy nhớ, chúng cũng là sát thủ giống như anh.
Cảnh sát có vẻ đã thỏa mãn.
Từ khi nào thế là đủ tốt rồi vậy?
Nghĩ lại đi, Jack.
Tôi sẽ làm.
Một bia đắng.
Ly thủy tinh mỏng.
Ông Carter?
Có ông Carter nào trong phòng không ạ?
Có.
A lô? Margaret?
Thế quái nào mà cô vẫn chưa ở đây?
Mấy giờ?
Doreen có ở nhà không?
Vậy ai đang ở bên nó?
Khi nào tôi gặp cô được? Mai cô có tới đó không?
Nghe này, Mar...
- Tối nay tôi sẽ không dùng phòng đó. - Tôi biết.
Tôi đang ở với một người bạn.
- Mai chồng cô nàng cập bến, phải không? - Không phải kiểu đó đâu, tình yêu.
Chẳng bao giờ nhỉ.
- Anh là du khách hả? - Chính xác.
- Thế này được không? - Được.
Tốt lắm. Tốt lắm.
- Tôi sẽ trả cô cả tiền tối nay luôn. - Đừng có ngốc thế chứ.
Anh là khách đầu tiên từ thứ Hai tới giờ đấy.
- Phải không đó? - Cảm ơn.
Tôi cá thế này là đã phải có động đậy gì rồi chứ, đúng không?
Lúc anh xuống, tôi sẽ đưa anh chìa khóa.
Tình trạng của nó lúc đó có tệ không?
Khá tệ đấy.
Doreen. Ổn chứ?
Vẫn ở với bạn hả?
Bác rất tiếc về chuyện cha cháu.
Nói cho bác biết, Doreen...
phía cảnh sát có nói gì không?
Họ nói ông ấy đã uống say.
- Học hành thế nào? - Cháu nghỉ từ năm ngoái rồi.
- Ồ. Thế giờ cháu đang làm gì? - Làm việc tại Woolworths.
- Việc đó hẳn là thú vị lắm. - Phải.
Cháu định thế nào? Sống với Margaret à?
Ờ, sao cháu không đi cùng bọn ta tới Nam Mỹ nhỉ?
Vợ sắp cưới của bác sẽ không thấy phiền đâu.
Và đó chính là điều cha cháu muốn đấy.
Giúp Hubert đi, được chứ?
Bọn tôi đã sẵn sàng rồi, thưa ông.
Anh biết đấy, bọn tôi không chắc chuyện đó xảy ra ở đâu.
- Anh tới là tốt lắm rồi. - Ồ, Frank là một gã chơi được mà.
- Đúng là vậy. - Một trong số những gã được nhất.
- Khi nghe chuyện, tôi đã không thể tin nổi. - Sao cơ?
Ý tôi là, tôi đã ngạc nhiên khi anh ấy không tới làm việc.
Anh ấy luôn đúng giờ mà.
- Cậu làm việc cùng nó hả, Keith? - Ở Half Moon.
Đúng là hài hước chết cha, anh biết đấy.
Anh làm việc với một gã suốt sáu năm ròng rã...
và suốt thời gian đó gã luôn lành như bụt.
Rồi đột nhiên gã đi làm một việc như thế. Đúng là hài hước chết cha luôn.
Phải, hài hước chết cha luôn.
Xin vui lòng đứng dậy.
- Đó là Margaret à? - Phải.
Margaret?
- Tôi đã nghĩ là cô sẽ không tới. - Tôi đã đổi ý.
- Mọi thứ ổn thỏa cả chứ? - Ổn cả.
Tôi muốn nói chuyện với cô.
- Về cái gì? - Doreen.
Nó chẳng liên quan gì tới tôi hết.
Ý cô là gì?
Cô vẫn là bồ Frank từ khi mẹ con bé đi mất mà.
- Cô gần gũi với nó hơn bất kỳ ai. - Không, không, không phải như thế đâu.
Tôi còn có chồng, anh biết đấy.
Khoan đã. Khoan đã.
Ai đã giết Frank, Margaret?
Giết?
Tôi không biết gì về chuyện đó hết.
- Thật sao? - Tôi phải đi rồi. Tôi đang vội.
Tôi muốn nói chuyện với cô sau.
- Tôi không thể. - Sáng mai đi.
Ờ, thôi cũng được, 12:00 ở Iron Bridge.
Mời.
Ờ, vì những người bạn đã đi xa.
Cậu không cho rằng có lẽ anh ấy đã cố ý làm vậy.
- Gì cơ? Ý anh là anh ấy tự sát hả? - Ừm.
Không, Frank tự sát sao? Quên đi.
- Ý tôi là, vì sao chứ? - Đó là điều tôi đang thắc mắc.
Ồ, quên chuyện đó đi. Frank, ờ, rất thẳng thắn.
Anh ấy chẳng có lo lắng nào, theo tôi biết. Nếu có thì nó đã được thể hiện ra rồi.
Vậy sao lại thế?
Thì chỉ là thế thôi.
- Frank vẫn luôn như thường. - Từ khi nào?
- Frank có uống whiskey không? - Tôi không biết.
Không, có vẻ không ai biết cả.
Anh ta là một gã rất được. Một trong những gã được nhất.
Sao mà ông biết được, hay là ông, hay là ông hả?
Chẳng ai trong các người biết! Tôi thì biết! Ông ta là cha tôi mà!
Được rồi, được rồi, được rồi. Để nó đi. Cứ để nó đi.
- Tôi rất tiếc về chuyện đó. - Không, đừng để tâm.
Con bé đã kìm nén nỗi buồn suốt mà.
- Ta làm ly nữa đi. - Không, tôi phải đi rồi. Phải tới chỗ làm.
Ờ, này, này.
Đi giặt áo đi.
- Không sao đâu. - Ồ, cứ nhận đi.
- Cảm ơn vì đã tới, Eddie. - Frank là gã chơi được mà.
Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm.
- Cậu làm ở đây hả, Keith? - Phải.
Nếu có ai tới hỏi tôi, cậu cho tôi biết, được chứ?
- Được, được mà. - Tôi ở khách sạn Las Vegas đằng sau sảnh khiêu vũ.
Cậu biết một gã tên Albert Swift không?
Có, anh ta thỉnh thoảng có tới đây.
- Tôi có thể tìm anh ta ở đâu? - Hôm nay hả? Chỗ mấy cuộc đua ấy. Anh ta luôn tới đó.
- Sao anh biết Albert? - Tôi từng học cùng gã.
Gã sẽ biết chuyện gì đang diễn ra trong cái thành phố này.
Màu xám hợp với anh đấy, Eric.
- Chúa lòng lành. - Phải không đó?
- Jack, Jack Carter. - Eric, Eric Paice.
Anh đang làm gì ở đây vậy?
- Anh không biết đây là quê tôi sao? - Không, tôi không biết đấy.
Buồn cười quá, phải không?
Cảm ơn.
Vậy anh đang làm gì ở đây? Đi nghỉ hả?
- Không, tôi đi thăm họ hàng. - Ờ, tốt quá.
Sẽ là vậy nếu người ta còn sống.
- Nghĩa là sao? - Đi đám tang, nhà có người mất.
- Ồ, rất tiếc khi nghe chuyện đó. - Không sao đâu, Eric.
- Ờ, thế giới thật nhỏ phải không? - Rất nhỏ.
Vậy dạo này anh làm gì, Eric?
Ờ, tôi làm ăn lương thiện rồi. Rất là đứng đắn.
- Anh đang làm gì? - Hử?
Quảng cáo martini hả?
- Ồ, vậy là anh có xem TV? - Phải.
Thôi bỏ đi, Eric. Là ai?
- Brumby? - Anh đùa hả?
Kinnear?
Dù sao thì cũng có dính gì tới anh đâu chứ?
Tôi luôn được anh đối xử chân tình mà, Eric.
Ngoài chuyện đó ra, tôi còn hay tọc mạch nữa.
Ờ, cách đó không phải lúc nào cũng phù hợp, phải không?
- Và anh nên biết... - Hử?
Nếu tôi nhớ chính xác.
Hở, ờ, phải.
Vậy là anh vẫn sống ổn nhỉ, Eric?
Vẫn đang kiếm tốt?
- Đủ sống. - Ờ.
Có triển vọng thăng tiến tốt, hả?
Có lương hưu chứ?
Anh biết không, tôi gần như đã quên mắt anh trông thế nào rồi đấy.
Chúng vẫn thế. Vẫn thâm quầng nhỉ.
- Vẫn hài hước nhỉ. - Ờ.
Đúng vậy, tôi vẫn thế mà, Eric.
Anh có biết một gã tên Albert Swift không, Eric?
Không thể nói là tôi biết được.
Đừng vì tôi mà bỏ lỡ màn khai mạc nhé.
Pine Lodge, 9 ăn 4, được kỳ vọng nhất. Số 17, Treasure Quest, 14 ăn 1.
Số 16, Sure Arrow, 20 ăn 1.
Số 6, Country Lad, 13 ăn 2. Số 5...
Tới đây.
Này!
- Carter đang ở đây. - Ở đâu?
- Không biết. - Cái thằng ngu này!
- Cái gì? - Ai?
Tới xem dạo này công việc thế nào hả, Jack?
Không được gì đâu.
Phải, tôi có thể hiểu được khó khăn của ông, ông Kinnear.
- Ngồi đi, Jack. - Cảm ơn.
Tôi đến phát khóc mất. Thực sự là thế.
Đôi lúc tôi nghĩ mình nên về hưu rồi phắn mẹ tới Bahamas
và để ai đó khác thuê bọn chúng cho rồi.
Glenda, lấy cho Jack một ly đi.
- Gì đây, Jack? - Scotch đi.
Phắn đi, Ray.
Eric, ờ, đã nói với tôi về sự mất mát của anh.
Vâng.
Anh có biết là tôi chưa từng biết cậu ta lại làm ở một trong các chỗ của tôi?
Không. Buồn cười quá nhỉ. Tôi cũng không biết.
Nếu biết, tôi đã thu xếp cho cậu ta vị trí nào đó hay ho hơn.
Vâng.
Tệ quá.
Phải.
Ta ở đây chơi bài hay ôn chuyện xưa đây?
Harry.
Jack, tôi không muốn tỏ ra thô lỗ, nhưng các vị này mang theo rất nhiều tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.