The first 200 lines.
Cảm ơn Chúa trời
và Đức Jesus Christ,
Cha của mọi nỗi niềm và Chúa của sự an lành,
người đã an ủi chúng ta vượt qua những nỗi đau
để chúng ta có thể động viên, an ủi những người khác vượt qua nỗi đau của họ...
Chúng ta có mặt tại đây hôm nay để nói lời từ biệt...
Câm mõm vào, thằng bệnh hoạn.
Cô đã sống vì tất cả mọi người xung quanh mình.
Vì con, gia đình. Và bạn bè.
Đôi khi đó cũng chính là quên đi bản thân mình...
Thằng biến thái!
Mày nhuộm lông mu màu cam à.
Fuck, fuck!
Thằng bệnh hoạn!
- Con đã đóng gói đồ chưa? - Bố ơi? Bức hình này?
- Lúc này bố & mẹ đang ở đâu vậy? - California.
- Ở chỗ nào California? - Tại sao con phải hỏi?
Mẹ từng muốn bố đưa mẹ đến đấy lần nữa.
Cỏ vẻ mẹ đang cười.
Yeah.
Bố có... dọn vào không?
Fuck... fucking cunt.
Với Monica á?
Chúng ta sẽ bán căn nhà.
Tại sao những cái này lại ở trong vali?
- Vì con sẽ đưa mẹ đi. - Đi đâu?
- Tới bãi biển. - Con không đùa đấy chứ.
Vâng, bố đã không ở đây.
Đúng vậy, thế nên con và mẹ đã có dự định đi cùng nhau.
- Hai mẹ con á, bộ đôi hoàn cảnh à. - Con đã chăm sóc cho mẹ!
À, mày nắm tay mẹ và để mẹ uống rượu đến chết đúng không.
Ông... cút...
Con không... vô dụng như bố nghĩ đâu.
Mày muốn đi ra biển ư?
Mày còn chẳng đi nổi đến quầy 7-11.
Chết tiệt
- Dọn đồ và chuẩn bị đi đi, 20' nữa. - Tôi sẽ không ở bệnh viện.
Đấy không phải bệnh viện. Đấy là trung tâm điều trị thử nghiệm.
Bóng vận động chiến dịch của anh này! Lấy quả đấy đi.
- Cứ để nó bay đi. Coi như quảng cáo free. - Đấy nhé.
Hẹn gặp cháu vào Giáng sinh nhé?
Anh sẽ gọi cho em sau.
Vâng.
Tourette's không phải là 1 bệnh lý chữa khỏi được.
Nhưng với các "bài tập hành vi", cháu có thể kiểm soát được nó.
Thế là tốt rồi, là tốt rồi. Thế có được không, Vincent?
Mr. Rhodes, ông có thể cho tôi nói chuyện riêng với Vincent 1 chút được không?
Tất nhiên rồi.
Nói riêng ạ.
À, ừ.
Cô có thể... ngồi?
Cháu có muốn hỏi cô gì không?
Không.
Okay, vậy cô sẽ hỏi cháu 1 vài điều.
- Mẹ cháu có phải là người chăm sóc chính... - Này, cô nói có thể giúp tôi.
Vậy cô làm được gì?
Cháu đã dùng những loại thuốc nào?
Amy Winehouse chệt tiệt
Tất cả. Tất cả các loại. Nhưng không ăn thua.
Sặc
Cháu sẽ làm gì, nếu có thể kiểm soát được các tics?
- Làm gì có quan trọng không. - Hiện tại thì có.
Cháu không biết. Nhiều thứ.
Có việc gì cụ thể không?
Tốt nghiệp...
trung học.
Đi học Cao đẳng nếu có thể.
Vậy hãy thử cái này nhé.
Được không?
Christmas.
Yeah.
Cô nghĩ cháu nên có 1 bạn cùng phòng. Cho đỡ buồn
Lúc mới vào.
Oh, Cô quên mất. Cháu có đt di động không?
Không ạ. Có, cháu có. Không, cháu không ạ.
Được rồi, vậy thì đừng kiếm 1 cái nhé. Dùng di động là trái với quy định.
À. bạn cùng phòng của cháu tên lè Alex nhé.
Cậu ấy là 1 người rất tuyệt vời. Cậu ấy đến với trung tâm từ 1 nơi rất xa.
Bởi vì, cũng giống như cháu, cậu ấy muốn được tiến bộ hơn.
- Alex? - Không.
Tôi chưa bảo được vào cơ mà.
Bỏ giày ra! Bỏ giày ra!!!
Bây h tôi lại phải lau lại từ đầu.
Đây là giày đi trong nhà của cô. Nó không có 1 tý vi khuẩn nào đâu.
Thế còn của cậu kia? Giày của hắn trông tởm quá.
Well, đây là 1 cơ hội để tập kiểm soát hành vi đấy.
Tôi không muốn tập tành gì hết!
Tôi muốn hắn và đôi chân gớm ghiếc của hắn đi khỏi đây.
Một trong những bài thực tập như thế nào, cô sẽ tiếp tục như không có vấn đề gi xảy ra.
Như vậy Alex có thể thấy được rằng mọi việc không nghiêm trọng như cậu ấy nghĩ.
Alex? Đây là Vincent. Cậu ấy sẽ là bạn chung phòng với cháu 1 thời gian.
- Hi. - Không bao giờ.
Nếu cháu cần giúp đỡ gì, cứ đến gặp cô nhé?
Tôi không muốn ở chung.
Cứ làm quen dần đi nhé, nếu hôm nay không có gì đặc biệt.
Thì sáng sớm mai ta sẽ gặp lại tại nhóm nhé.
Cả cháu nữa.
Đây là... nhạc cổ điển?
Đấy là Bach.
Rất hay.
Đấy là Bach mà. Nhạc Bach mà.
Đấy là Bach, nhạc Bach mà.
- ê, đây là... - Không, không. Đừng động vào.
Thực ra, đừng bao giờ đi sang bên này của căn phòng.
Đây là giường của tôi, bàn tôi, và tủ tôi.
Tất cả mọi thứ phía bên kia là của cậu hết nhưng đừng bao h đi qua cái làn này, hiểu không?
Được rồi.
Cậu bị làm sao?
Sao lại phải đến đây?
Tớ á? Tớ...
thằng đầu giẻ. Đầu giẻ! (miệt thị Ấn độ)
Cô ấy không thể làm thế được. Đơn giản là cô ấy không thể làm thế này với mình được.
Dr. Rose!
Dr. Rose.
Raghead. Tớ xin lỗi.
Tớ xin lỗi. Thằng điên sạch. Điên sạch.
Tao là người Anh, thằng đần này.
Họ sẽ đuổi cậu ra nếu thấy cái đấy.
Gì cơ, bô á?
Không. Không.
Gì cũng được.
Mình là Marie. Mình có nhiệm vụ dẫn cậu đi xung quanh trung tâm.
Vậy nên triển cho nhanh thôi.
Bước.
Gì đấy, nay không đeo khẩu trang à?
Ô mới tăng cân à? Mông có vẻ to ra đấy.
Đi nào.
Có một quy định quan trọng nhất tại trung tâm.
Đấy là mình phải muốn được điều trị.
- Cậu làm gì đấy? - À... hắt xì ý mà. Tớ hay bị hắt xì.
Vậy nên nếu họ bắt gặp cậu với rượu hoặc thuốc phiện,
có nghĩa là cậu không nghiêm túc điều trị, và cậu sẽ bị đuổi.
Vậy hãy cẩn thận với cái gì mà cậu giấu lúc nãy.
Kia là Nhà B, đa số là bọn trầm cảm và tự tử.
Nên đừng lại gần đó.
- ê, ê, ê! M. - Cái gì đấy?
Tớ không cố tình. Tớ...
Đấy là do Tourette's.
Đợt trước cũng có 1 chàng giống cậu.
Hắn có 1 cái khoang trước quần để cho tay vào.
Có lúc hắn cho cả 2 tay vào. Trông như con chim cánh cụt thần kinh.
Đây là phòng máy tính, nhưng Internet hỏng rồi.
Phòng TV, không cáp.
Phòng chơi, nhưng toàn bọn ngu.
Và cuối cùng, mùi của bọn háu ăn.
Đấy, đại loại chỉ có thế thôi.
Có hỏi gì không?
con béo. Tớ... Tớ xin lỗi.
- Cảm ơn cậu đã dẫn... tour. - Đấy là 1 hình phạt đấy.
Thực tập hành vi.
Tớ xin lỗi.
- Cô chẳng biết cô đang nói gì cả. - Alex, cậu phải thôi ngay đi.
Tôi nghĩ... tôi nghĩ cô nên đeo kính vào.
Thật không đấy, Alex, cậu làm tôi mất kiên nhẫn rồi. Đủ rồi đấy.
Cô nhầm rồi. Tôi đang mang cái chai ra khỏi đây.
Nhưng tôi nhìn thấy cậu đang cho vào mà.
- Tôi chỉ hơi chạm vào cậu thôi mà, Alex. - Tôi không biết tay cô chạm vào những đâu rồi.
Cậu là Vincent hả.
- Yeah. - Cậu ta nói là tìm thấy cái chai trong túi của cậu?
Tôi không...
Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi sẽ nhờ người đến dọn dẹp nó.
Hay lắm, Alex ạ. Nhưng muốn hay không cậu sẽ vẫn phải ở chung thôi.
- Cảm ơn nhiều. - Tôi đã làm gì?
Tôi không muốn cậu ở đây. Tôi muốn cậu biến đi, thằng thần kinh.
Cho tao vào trong đấy. Tao còn đầy xà phòng ở tay đây này.
- Tough! - Đừng bảo là mày chuẩn bị vào toilet đấy nhá.
Mày phải xuống cái toilet ở cuối hành lang ý.
- Để tao yên. - Tao nói thật đấy, đừng có mà dùng cái toilet này.
Oh, my God!
Mày đang sóc lọ đấy à?
Tao đã bảo mày đừng nghịch mấy thứ này mà.
Bật... bật nhạc lên 1 chút được không?
Làm ơn đấy?
Tôi ngồi nhé...
Tôi không...
thích đàn ông, nếu Dr. Rose có nói thế.
Không, cô ấy không nói thế.
Gì mà tởm vậy.
- Tôi xin lỗi. - Alex?
Nó từ trong mồm cậu ra đấy.
Có chuyện gì thế?
- Hắn nhổ thức ăn lên tôi. - Okay, đấy mới gọi là tởm.
Trời nó, hắn lây bệnh cho tôi rồi. Tôi sẽ chết mất thôi.
Ai làm gì đấy? Ai nhổ thức ăn đấy?
Bây giờ tôi lại phải đi thay quần áo.
Tôi...
Tôi không cố ý. Tôi xin lỗi.
- Xong. - Thất đấy chứ?
Được rồi, vậy em đi đi.
Trượt rồi.
Holy moly, vếu.
Họ không... họ không thấy cậu từ trong kia à?
- Không. - Có tác dụng không?
Tác dụng gì cơ?
Mọi thứ.
Vậy..cậu có cảm nhận được khi nào các cơn co đến không?
Có.
Cảm giác nó như thế nào?
Nó tạo... như kiểu cậu muốn hắt xì ý.
Vậy cậu có dừng được nó không?
No comments yet. Be the first to leave one.