The first 200 lines.
TÌNH YÊU NÀY BẤT KHẢ KHÁNG
TẬP CUỐI
Ông Sam-sik đã thú nhận tất cả.
Anh bảo ông ấy đánh thuốc mê tôi.
Vì vậy,
tôi đã không uống nước đó.
Lẽ ra cô phải báo cảnh sát ngay.
Sao cô lại đi cùng tôi?
Vì tôi phải tóm được anh.
Cô thật can đảm.
Ông Sam-sik báo cảnh sát.
Chắc cảnh sát đang trên đường đến.
Mọi chuyện với anh chấm dứt rồi.
Không đâu.
Tôi…
Tôi sẽ ở bên cô mãi mãi.
Cô…
sẽ kết hôn với tôi…
và ta sẽ đi cùng nhau.
Đi đâu?
Sang kiếp sau.
Tôi không muốn ở bên anh đến vậy đâu.
Lẽ ra cô không nên chơi đùa với thằng khác.
Đừng câu giờ nữa và thay đồ đi.
Được rồi.
Tôi sẽ thay đồ.
Nhưng trước tiên,
anh ra ngoài một lúc đi.
Tôi biết cô định làm gì.
Thay đồ trước mặt tôi đi!
Thay đồ ngay đi.
Anh muốn cưới tôi mà.
Anh đối xử với cô dâu kiểu gì vậy?
Vậy thì…
để tôi giúp cô
mặc váy cưới vào.
Cô…
Anh điên rồi.
Hong-jo đâu?
Cô ấy ổn chứ?
Bọn tôi đã đến quá trễ.
Na Jung-beom chắc hẳn đã trú ẩn ở đây.
Đó là lý do khó mà tìm ra hắn.
Có khi nào
là ở đó?
Hai anh đi theo tôi nào.
Sao cô lại kháng cự?
Cô cứ ngoan ngoãn không phải tốt à.
Ta hãy cùng nhau đợi…
đến khi trăng mọc.
Đừng phí sức.
Tâm hồn hai ta sẽ kết hôn.
Ta sẽ trói buộc tâm hồn hai ta bằng chỉ đỏ,
ta sẽ ở bên nhau vào kiếp sau.
Đến lúc rồi.
Trăng tròn đã mọc.
Đừng sợ.
Tôi sẽ không hóa kiếp cho mình cô.
Hóa kiếp cho cô xong,
tôi cũng sẽ theo sau.
Uống đi.
Cùng chạy trốn đi.
Không cần biết đi đâu.
Đi đâu cũng được.
Nếu… nếu có kiếp sau…
chúng ta hãy…
hạnh phúc bên nhau.
Em cảm thấy
rất lạ.
Không hiểu sao,
có cảm giác
em đã quan tâm đến anh từ rất lâu rồi.
Ở cả kiếp này…
lẫn kiếp trước…
anh đều yêu em.
Na Jung-beom, dừng tay!
Buông tôi ra!
Na Jung-beom, anh bị bắt.
Anh có quyền giữ…
Hong-jo.
Hong-jo.
Hong-jo.
Hong-jo, mở mắt ra đi.
Hong-jo, mở mắt ra đi.
Hong-jo, tỉnh lại đi.
Hong-jo.
Hong-jo, tỉnh lại đi.
Trời ơi. Hong-jo.
Tỉnh lại đi mà.
Tỉnh lại đi.
Cô ấy bị đầu độc từ khi nào?
Khoảng 40 phút trước.
Tránh đường!
Tránh đường!
- Anh không được vào. - Không.
- Xin anh. - Tôi phải vào.
Làm ơn ra ngoài.
Được rồi.
Bắt đầu lại nhé.
Ông Sam-sik đã thú nhận
rằng đã giả mạo chứng cứ ngoại phạm cho anh năm năm trước.
Sao anh giết vợ mình?
Con khốn đó cứ cười
với thằng khác.
Đó cũng là lý do anh làm vậy với Hong-jo?
Anh nổi giận vì cô ấy hẹn hò với người khác à?
Chết tiệt.
Tôi đã định tác thành cho hai tâm hồn.
Cô ấy chết chưa?
Cô ấy chết chưa?
Giám hộ của Lee Hong-jo?
Tôi đây.
Mời anh vào.
Tên khốn đã đâm Sin-yu cũng định giết cả cháu à?
Hắn bị bắt rồi chứ?
Tên khốn đó phải bị trừng trị.
Em nói nhẹ nhàng thôi.
Em muốn chửi thậm tệ hơn, nhưng hắn không đáng để em phí sức.
Hong-jo yêu quý,
cháu ổn rồi chứ?
Vâng ạ.
Cháu thấy hơi buồn nôn nhưng đỡ rồi,
sau khi truyền tĩnh mạch.
Cháu chóng khỏe nhé,
còn hẹn hò với Sin-yu.
Tên khốn đó bị bắt rồi,
cháu có thể thoải mái hẹn hò.
Em à. Anh chưa đồng ý đâu.
Anh đâu thể nói vậy khi đã đến thăm cô bé trong bệnh viện.
Anh đến vì cảm thông, đâu phải để hai đứa qua lại.
Anh chưa mở lòng hoàn toàn với cô bé đâu.
Chú nói thật,
đời cháu nhiều biến cố quá.
Chú muốn Sin-yu gặp một cô gái
sinh ra và lớn lên với một cuộc sống yên bình,
hẹn hò mà không gặp rắc rối,
và kết hôn mà không gặp rắc rối.
- Bố à. - Cháu hứa.
Từ giờ trở đi, cháu không để có chuyện gì nữa.
Đúng là cháu không lớn lên với một cuộc sống yên bình,
nhưng cháu cam đoan cháu là người
yêu anh ấy nhất trên đời này,
ngoài cô chú ra.
Vì vậy,
chú nhìn nhận cháu một cách tích cực được không ạ?
Chú xin lỗi
vì nói như thế khi cháu đang ở tình cảnh này…
Có điều này con muốn nói.
Bố không đổi ý đâu.
Biết thừa con sẽ nói gì rồi.
Bà Eun-wol chưa gọi bố ạ?
Gọi gì cơ?
Là con gái.
Cái gì?
Đó có phải điều kỳ lạ
bà Eun-wol đã nói không?
Đúng vậy.
Bà đã có thai mộng, trong đó bà nhặt một quả đào.
Mẹ sắp lên chức bà thật à?
Anh toàn giục thằng bé làm con nhà người ta dính bầu trước khi cưới.
Toại nguyện rồi nhé.
Anh nói thế để thằng bé kết hôn sớm.
Anh đâu thực sự có ý đó.
Sao mọi người cứ phải vội thế?
Lạ lùng thật đấy.
Sau khi hẹn hò một cô bé kỳ lạ, cả Sin-yu cũng trở nên kỳ lạ rồi.
Trước đây thằng bé có thế đâu. Cháu tính sao?
Cháu tính sao với Sin-yu?
Cháu sẽ nhận toàn bộ trách nhiệm.
Tất nhiên phải thế rồi.
Cái quái…
Ý chú không phải thế.
Em ăn gì đi.
Em không muốn dậy.
Hôm nay em chưa ăn gì mà.
Nụ hôn là để tráng miệng.
Em phải ăn gì đó trước đã.
Mùi thơm quá.
Khi đánh vật với bạch tuộc, anh đã nghĩ,
"Sức mạnh của tình yêu thật khó tin".
"Vì người mình yêu, không gì là không thể".
Và món ăn này là thành quả của sự giác ngộ.
Canh gà hầm sâm tăng sinh lực với bạch tuộc tươi,
nấm thông tự nhiên, bào ngư và nhân sâm rừng.
Anh cho cả nấm thông và nhân sâm rừng à?
Anh cho toàn thứ bổ dưỡng.
Ngon thật.
Anh chưa nấu món này bao giờ,
nhưng không có gì anh không thể làm.
Sao anh lại giỏi thế nhỉ?
Anh dùng toàn nguyên liệu tốt.
Tất nhiên phải ngon rồi.
Nguyên liệu tốt đâu đảm bảo vụ đó.
Em ăn đồ mẹ anh nấu rồi còn gì.
Nấu ăn cũng là tài năng.
Nếu nhận vụ kiện của Bawoo,
anh sẽ không làm ở Tòa thị chính nữa nhỉ?
Phải.
Không thể làm vụ đó nếu anh là luật sư của Tòa thị chính.
Vậy tức là mình không thể gặp nhau hàng ngày thế này nữa?
No comments yet. Be the first to leave one.