The King of Staten Island

The King of Staten Island

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The King of Staten Island WEBRip Netflix vi
A Commentary by Phat Huu

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2022-07-12
Downloads: 41
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Chúa ơi!

Xin lỗi. Tôi xin lỗi.

Tôi xin lỗi.

Tôi xin lỗi.

Lùi lại!

Tôi thích phim này lắm. Quay ở Đảo Staten đấy.

Chúa ơi!

- Tuyệt vời. - Hay ghê.

Thế mới đã chứ.

Phim này vô lý quá.

Tại sao? Sao chính phủ lại hợp pháp hóa thanh trừng chứ?

Để người ta xả stress chứ gì. Vậy cũng hỏi.

- Vậy sao không đi spa? - Ừ. Hoặc đi trị liệu tâm lý.

- Hoặc đi làm móng. - Hoặc…

Hoặc giết vài người. Nhỉ?

Thôi nào, các cậu. Tớ…

Tớ đưa Tara tới đây để chúng ta ra khỏi cái hầm này mà.

Ra ngoài đi. Đi nhảy thôi.

- Tớ thích nhảy lắm. - Làm gì đó đi.

Bọn này không ra ngoài.

Bọn này không nhảy.

- Phim không hay à? - Không.

Còn ai thích đi nhảy nào?

- Tớ thích. - Tớ nữa!

- Cậu à? - Tớ thích nhảy lắm.

Đúng rồi. Cậu ấy thích… Cậu ấy nhảy hay lắm.

Cậu thích động tác nào nhất?

Giống như lắc ấy.

- Lắc à? - Không biết nữa.

Tôi chỉ phiêu theo nhạc thôi.

Ở các câu lạc bộ toàn bọn chẳng ra gì.

- Tớ thích ở đây. An toàn. - Đi mà.

Chúa ơi, các cậu cứ ngồi đây cả ngày,

hút cần và xóc lọ cho nhau.

- Ừ. - Nghe tuyệt đấy.

Tớ chưa bao giờ được bạn xóc lọ cho cả.

Tớ cũng vậy.

Tôi thích hình xăm của cậu.

Tôi biết cậu sẽ thích mà.

- Chúa ơi… - Đừng nói chuyện với cậu ta.

- Cậu ta bị chlamydia đấy. - Từng bị thôi.

- Chúa ơi. - Từng bị chlamydia thôi.

- Chữa được mà. - Người lây cho tớ

là do cậu giới thiệu, nên có thể nói cậu đã lây chlamydia cho tớ.

Cậu giúp phát tán nó.

Cậu ấy không có bảo hiểm nên không được phát thuốc.

Vài trong số đó là tôi xăm đấy.

- Thật sao? - Tớ phải đại diện cho hòn đảo mà.

- Đảo Staten. - Chà, Staten.

- SI ấy. - Ừ.

- Trông đẹp quá. - Cảm ơn.

- Cậu cũng có nhiều hình xăm thật. - Ừ.

Ngày đó là ngày gì vậy?

Ngày bố tôi mất.

Chúa ơi, bố cậu mất rồi sao? Tôi rất tiếc.

Có gì đâu. Không sao. Không sao cả.

Vậy đã có chuyện gì?

- Ôi! Không. - Đừng hỏi nữa.

- Không. - Đừng hỏi thế.

Hơi bất lịch sự đấy.

Ông ấy là lính cứu hỏa nên mất trong một vụ hỏa hoạn.

Chúa ơi.

- Ừ, bọn này biết. - Bọn tớ biết.

Bọn này không thích nói chuyện đó nên mới không muốn nhắc tới.

- Xin lỗi Scott đi. - Thật sự nên xin lỗi đi.

- Cậu xin lỗi đi. - Xin lỗi hoặc biến đi.

Vậy là không được rồi.

Scott, thành thật xin lỗi

vì đã hỏi về hình xăm của cậu.

Sao thế?

- Cậu ấy không buồn đâu. - Không hề quan tâm.

- Nhìn đi. Cậu ấy đang cười kìa. - Tôi không quan tâm.

Bọn này nói về ông bố đã mất của cậu ấy suốt.

- Cốc cốc cốc. - Ai gọi đấy?

Không phải bố cậu.

- Thích câu đó nhất luôn ấy! - Buồn cười thật.

- Bọn tớ đem chuyện đó ra đùa suốt. - Ôi Chúa ơi, tôi còn không…

- Tôi còn chẳng nhớ ông ấy tí nào. - Buồn cười thật.

Ừ.

Ôi, sướng quá. Tiếp đi!

Cậu… thích chứ?

Ừ, tuyệt lắm! Tiếp đi!

Không, đợi đã, đừng dừng lại!

Cậu… có lên đỉnh chưa?

Có chứ.

Cậu có ở đó không vậy? Tớ có lên mà.

- Tuyệt. - Sáu lần luôn ấy.

- Tuyệt vời. - Tuyệt lắm.

- Còn cậu? - Không.

Nhưng không sao. Tớ thấy vui.

Đứng đằng sau cũng vui.

Tớ thấy áy náy vì cậu chẳng bao giờ lên đỉnh.

Không, tớ lên suốt mà.

Tớ chỉ không diễn kịch Broadway như cậu.

Tớ trầm lặng hơn.

Khi lên đỉnh, tớ giống Charlie Chaplin ấy.

- Như một bộ phim câm. - Phim câm.

Cậu nghĩ có phải do thuốc chống trầm cảm không?

Ừ, chắc rồi.

Không uống thuốc chống trầm cảm thì tám giây là tớ ra rồi.

Thế thì cậu lại không kịp lên đỉnh. Cậu sẽ bị trầm cảm,

rồi phải uống thuốc chống trầm cảm.

Tớ nói điều này nhé?

- Ừ. - Tớ…

Tớ vẫn không hiểu sao đây lại là bí mật lớn như vậy.

Cậu biết vì sao mà. Vì nó đặc biệt.

Đây là chuyện riêng của bọn mình.

Nếu ai cũng biết thì còn gì đặc biệt nữa.

Ừ, nhưng tớ không muốn chỉ làm chuyện này.

Tớ hiểu rồi. Vậy chúng ta dừng lại nhé?

Không, tớ…

Chúng ta ấy, chúng ta đang làm gì vậy? Và tại sao…

- Chúng ta à? Là… - Tớ muốn được như người bình thường.

Ừ, tớ hiểu. Nhưng… nếu thế thì kì cục lắm.

Mình quen nhau lâu quá rồi.

Từ lớp bốn. Thành một cặp chẳng khác nào loạn luân.

Loạn luân gì chứ.

Không, ý tớ là mình là bạn thân,

và tớ không muốn phá hỏng tình bạn này

hoặc đại loại thế chỉ vì một chuyện…

không phải ngớ ngẩn, mà là hơi mạo hiểm ấy.

Nhưng bọn mình đã đi tới đâu luôn rồi. Còn gì nữa chứ?

- "Đi tới đâu?" - Tớ không biết.

Cậu biết đấy, ý tớ là…

Cậu xứng đáng với người tốt hơn tớ nhiều.

Gì chứ? Cậu tốt mà.

Cậu là người tốt. Tớ thích cậu.

Dựa trên cái gì? Tớ cũng thích cậu. Chỉ là…

Tớ nói với cậu chuyện này, nhưng đừng nói với ai nhé.

Có lẽ mọi người biết rồi, nhưng…

Tớ có vấn đề.

- Về mặt tinh thần. Kiểu… - Cái gì?

Đầu óc tớ không ổn lắm. Cậu biết đấy.

Tớ trở nên hưng phấn và điên rồ,

tớ có những quyết định điên rồ, bốc đồng, và tớ…

Tớ thấy sợ chính mình, và tớ không…

Tớ không muốn làm cậu hoặc tớ sợ hoặc làm ai tổn thương.

Nên tớ nghĩ điều tốt nhất và có trách nhiệm nhất tớ làm được

là rút lui.

Tớ không muốn cậu cảm thấy như vậy về bản thân.

Ồ không, chỉ là…

Tớ không muốn xúc phạm cậu. Cậu…

Cậu tuyệt lắm. Tớ nghĩ cậu là người tuyệt nhất.

Tớ biết cậu thấy như thế. Tớ tuyệt thật mà.

Tớ thấy buồn vì cậu nghĩ mình không tuyệt vời thôi.

Chào con yêu.

Mẹ làm trứng tráng cho con này.

Con định mặc gì đến tiệc tốt nghiệp của em đấy?

Mẹ đang nghĩ

hay con chọn một bộ com-lê của bố nhỉ?

Chắc con không hợp mặc com-lê đâu.

Hơn nữa, mấy bộ đó lỗi mốt cả rồi.

Vậy mà mẹ tưởng mốt đó quay lại rồi.

Và đừng hút cần trước bữa tiệc được không?

Tại sao chứ?

Vì nó có mùi. Con sẽ bốc mùi.

Cũng đừng hút vape vì họ sẽ nghĩ con hút cần sa.

Ông chú đó là cảnh sát. Chúng ta phải tránh rắc rối.

Kệ xác lão ta chứ.

Con ghét cái nhà đó.

Vừa giàu vừa kênh kiệu.

Họ rất tốt với Claire.

Mẹ ơi. Hộp mẹ mua cho con là hộp nhựa.

Con cần hộp các-tông để còn vứt đi ấy.

Nhưng cất đồ phải dùng hộp nhựa.

Vâng, nhưng con không có chỗ chứa đồ. Tủ đồ của con rộng có nửa mét thôi.

Claire, em có muốn anh dự tiệc tốt nghiệp của em không vậy?

Em có muốn anh đi không ư?

Em không quan tâm. Chỉ là nếu anh không đến thì kỳ lắm.

Mời gì mà chẳng nồng hậu chút nào.

Thì đó đâu phải phần em mong đợi nhất.

- Nhưng em muốn anh có mặt. - Em muốn con đi mà.

- Không hề. Nó vừa nói đấy. - Con có muốn đâu.

Nó phải đi.

Đừng có ngồi lì trên cái ghế trong góc đấy. Kỳ cục lắm.

Ngồi một góc thì có sao đâu?

Có người đi dự tiệc và nhảy nhót, có người thích ngồi một góc.

Anh là người ngồi một góc. Chấp nhận anh trai của em đi.

Mà cũng đừng có dụ dỗ Layla đấy. Cậu ấy đã bảo không hứng thú rồi.

Em đang nói gì vậy? Anh chưa từng tán con bé đó.

Là nó tán anh thì có, còn anh toàn phải tránh đi

vì nể mặt em.

Anh chỉ khen nó mặc quần đó đẹp thôi mà.

- Chúa ơi. - Anh tưởng nói thế là tử tế.

- Đừng… - Ai ngờ lại thành nạn nhân của metoo.

Đồ của bố hút chân không, để trong ga-ra ấy.

- Thế à? - Chọn bộ nào đẹp vào.

Phải ăn mặc tử tế vào.

Ăn mừng thành tích của em gái con mà.

Nó đi rồi, con sẽ nhớ nó cho xem.

Đúng rồi. Chúc mừng em đi.

Chà, thời gian trôi nhanh quá.

Không thể tin là em tốt nghiệp rồi.

Anh sẽ nhớ em lắm.

Vòng hai. Đánh!

Cậu kiếm đâu ra loại này vậy? Không ngon lắm.

Nói gì vậy? Loại này phê mà.

Các cậu có còn thấy phê nữa không vậy?

Tớ không nghĩ mình còn thấy phê nữa.

Tớ thấy tớ chỉ là chính mình thôi.

More Vietnamese subtitles for The King of Staten Island

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left