The first 200 lines.
Nhanh nào.
Nhanh nào, bạn già.
Tớ nghĩ chúng ta sẽ muộn đấy!
Tên lửa đã sẵn sàng rồi, Brian.
Brian đang dẫn đầu!
Oy, đừng làm loạn!
Giây phút cuối cùng của Hawking!
Cảm ơn, Brian!
Whoa, anh bạn già.
Quá chậm.
Đầu tiên phải tìm đồ uống, đúng vậy, xin chào.
Nếu bí mật chung của cả vũ trụ này đều liên quan đến tình dục thì sao nhỉ?
- Cậu định học tiến sĩ về cái này à? - Phải, vật lý về tình yêu.
- Tớ nghĩ thứ đó rộng hơn cả lĩnh vực của cậu đấy, Brian. - Chưa muộn đâu.
Họ sẽ đá đít cậu ra ngoài, nêu cậu còn không quyết định.
Tớ biết mọi người ở đây đều rất...tài giỏi.
Ồ, các nhà khoa học!
Đừng lo, chúng ta sẽ không ở đây lâu... trông cứ buồn tẻ đến mệt người thế này.
- Nhạt nhẽo. - Ai kia?
Ai là ai? Anh ta à?
Anh ta trông lạ lắm. Tuy nhiên chắc anh ta đi cấm các cuộc tuần hành đánh bom đấy.
Đúng vậy các cô gái, đúng vậy.
Ồ, kia là David... David?
Diana?
- Xin chào. - Xin chào
- Khoa học? - Nghệ thuật.
- Nghệ thuật Anh? - Pháp và Tân Ban Nha.
Anh thì sao? Anh là gì?
- Vũ trụ học, tôi là nhà vũ trụ học. - Là cái gì thế?
- Tôn giáo dành cho người vô thần thông minh. - Người vô thần thông minh?
Cô không có tín ngưỡng, phải không?
C.E.
- Giáo hội Anh - Anh, phải.
Tôi cho rằng người nào đó sẽ là người như vậy.
Vậy, nhà vũ trụ học sẽ tôn thờ điều gì?
Chúng tôi tôn thờ điều gì sao?
Một phương trình duy nhất có thế giải thích mọi thứ trong vũ trụ này.
- Thật sao? - Thật.
Phương trình gì?
Đó là một câu hỏi đây.
Và là 1 câu hỏi rất hay. Tôi vẫn chưa chắc chắn lắm.
Nhưng tôi nghĩ mình sẽ tìm ra.
Vậy tại sao anh lại ở Oxford?
Vì kì thi cuối của tôi hỗn độn đến mức người chấm thi còn phải vỗ tay "muôn năm" đấy.
- Và họ nói với tôi rằng nếu tôi cố lên thêm chút nữa... - "Muôn năm" là cái gì?
Kiểu dạng như, thứ gì đó nói trực tiếp một cách nhẹ nhàng đáng sợ vậy.
- Là một cuộc phỏng vấn à? - Là chất vấn.
Và họ nói với tôi rằng, nếu họ cho tôi bằng cấp đứng thứ hạng hai,
tôi sẽ ở lại với họ và làm bài nghiên cứu tại Oxford này,
nhưng họ cho tôi hạng nhất, tôi cần phải đến Cambridge, nên...
họ sẽ không bao giờ phải gặp tôi lần nữa.
- Họ cho anh hạng nhất. - Là hạng nhất.
- Tất nhiên rồi. - Bữa tiệc này thật chán.
Đi nào, tớ sẽ đưa cậu về nhà.
Đi nào, Jane...Jane?
- Nói chuyện với anh thật thú vị. - Vâng.
Và, tôi hi vọng anh sẽ tìm thấy phương trình của mình.
Vâng... oh...
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Stephen? - Oh!
Tốt.
Chúng ta đều ở đây cả, 1 thử thách nhỏ cho các em đây, khi các em dấn thân vào
hành trình tiến sĩ độc lập...cái gì đó, Hawking.
Bỏ xuống đi.
Thứ gì đó tách người đàn ông ra khỏi hội con trai, tách cây lúa mì ra khỏi đồng ruộng,
như tách hạt meson khỏi pion, như tách hạt quắc ra khỏi tập hợp các hạt quắc.
10 câu hỏi, mỗi câu hỏi sẽ có độ khó tăng dần.
Chúc may mắn, các em sẽ cần nó đấy. Chúng ta sẽ trả lời vào 3 giờ thứ Sáu nhé?
Điều này sẽ khiến tớ nhập viện đây.
Được rồi! Chèo đi! Chèo! Chèo!
Chèo đi nào, Brian! Nhanh nào, Brian!
Chèo đi, Brian! Nào! Chèo đi, Brian.
Thẳng tiến, Brian!
Làm ơn lấy cho tôi thêm 2 cốc nữa.
Và gọi thêm 1 cú điện thoại nữa. - Được.
- Đưa cô ấy ra đây đi, anh bạn - Jane.
Các cậu sẽ không bao giờ đoán được tớ đã gặp được ai hôm đó đâu...là Caroline.
Tớ nghĩ cô ấy sẽ đi hẹn hò, và có được anh ta, thật đấy.
Xác suất ở đây là gì?
Khá thấp.
Uh... đây là... đây là Stephen.
- Cô có chơi croquet không? - Croquet?
- Không thường xuyên. - Sáng Chủ nhật.
Thực ra sáng Chủ nhật nào tôi cũng bận rồi.
Oh... Ngài.
Được rồi.
Oh, dậy nào, nhanh! Cậu có được bao nhiêu rồi?
- Chào buổi sáng Brian. - Chào buổi sáng Stephen.
Cậu làm được bao nhiêu câu hỏi rồi?
Brian, tớ không biết cậu đang nói về chuyện gì.
Cậu đã trả lời được bao nhiêu câu hỏi của thầy Sciama rồi, Stephen?
- Chưa câu nào. - Cậu chưa làm câu nào?
- Tớ sẽ làm sau. - Cậu còn chưa đọc?
Chưa.
Stephen, cậu có nhận ra rằng chính cậu tự nguyện đâm đầu học tiến sĩ ngành vật lý không?
Tại 1 ngôi trường danh tiếng nhất nước Anh?
Có chứ.
Oh! Tớ nghĩ có thể cậu sẽ ngủ thông qua sự cảm ứng hoặc gì đó đấy.
Brian?
- Cái gì? - Cậu có thể ve vãn được Wagner không?
Biến đi!
- Vào đi Stephen. - Em xin lỗi.
Michael, chữ khó đọc quá, thầy không xem được nó sai thế nào, thầy vô cùng nghi ngờ đấy,
và Brian... hoàn toàn lạc đề.
- Em làm chưa? - Oh, em xin lỗi.
Bảng đợi tàu.
Nó không được chấp nhận, đã hết hạn từ 1 tháng trước rồi.
Là ở mặt sau ạ, em gặp chút sự cố.
Em có thể chỉ làm 9 câu thôi ạ.
Well... oh... ơn Chúa... tuy nhiên...
9?
Vào đi.
Oh, Stephen, mời ngồi.
Thầy muốn nói chuyện về chủ đề bài luận của em.
Tất cả chúng ta đều quan tâm tới việc bài luận đó sẽ được làm thế nào.
Em không thể quyết định được.
Em không có ý kiến gì sao?
Không ạ.
Đây là nơi J.J. Thomson phát minh ra hạt electron, và là nơi Rutherford chia tách hạt nhân nguyên tử.
Một trong những giải thưởng tuyệt vời nhất của công việc này là người ta sẽ không bao giờ biết
bước tiến nhảy vọt của loài người sẽ đến từ nơi đâu, hoặc bởi người nào.
THứ Sáu tới, thầy sẽ dự buổi lễ trao giải tốt nghiệp cho sinh viên ở London,
để tham gia buổi nói chuyện với nhà toán học Roger Penrose.
Em có thể đi cùng... nếu em thích.
Oh, và nhớ đóng cửa khi em rời đi nhé.
Tôi tưởng anh chưa bao giờ tới nhà thờ?
- Chuyện ngày xửa ngày xưa rồi. - Thấy bị cám dỗ để chuyển đổi sang tôn giáo khác à?
Tôi gặp chút vấn đề với tiền đề nơi Đấng Tạo Hóa.
Cô sẽ làm gì vào bữa trưa? Mẹ tôi có làm đồ nướng đấy.
Jane, cháu học ngành gì?
- Nghệ thuật. - Rau mầm nhé?
Cảm ơn.
Nghệ thuật Pháp và Tây Ban Nha, và hi vọng cuối cùng sẽ học lên tiến sĩ.
Oh.
Bài thơ thời trung cổ của Iberian Peninsula.
Thơ trung cổ... Cháu thích họa sĩ nào?
- Cháu thích Turner. - Turner, thật sao?
Bác luôn cảm thấy những bức tranh của ông ta nhìn cứ như kiểu cứ ra mưa sẽ trôi hết màu đi vậy.
Và... William Blake.
- Jane, uống chút rượu hoa cơm cháy nhé. - Vâng, vâng ạ, cảm ơn.
Đừng uống, đừng uống Jane.
Cảm ơn mẹ.
Stephen không thích rượu tự làm của bác Đúng là người tầm thường.
Bố sẽ gửi lại cho con vài chai.
Stephen, anh tới nhà thờ với một người con gái tuyệt vời.
Anh có cảm thấy mình trở nên có thánh thiện hơn nhiều người khác không?
Thánh thiện một cách tích cực, cảm ơn.
Anh chưa nói tại sao anh lại không tin Chúa?
Một nhà vật lý không chấp nhận những phép tính của mình bị niềm tin hay thứ phi tự nhiên nào làm mụ mị.
Nghe giống như 1 lời lẽ chống lại Chúa hơn là chống lại các nhà vật lý học.
Sáng hay tối?
- Jane, thịt sáng hay tối màu? - Sáng ạ.
Con sẽ mời Jane làm bạn gái của con trong đêm vũ hội cuối năm.
Thật sao? Ấn tượng đấy! Cô phải nhảy đấy nhé.
Làm theo cách của người giúp việc của mẹ bố đấy. Ăn đi nào.
Xin chào.
Xin chào.
- Xin lỗi. - Anh ổn chứ?
- Chúng ta nhảy chứ? - Không.
Không.
Tôi không, đây là dịp tôi thấy rất vui khi được đón nhận, nhưng không nghĩ mình lại tham gia.
Tôi hoàn toàn đồng ý. Ai muốn nhảy chứ?
Không, tôi nói thật, tôi không nhảy.
Vậy thì không nhảy.
Cô có thấy vạt áo trước của con trai
và nơ của họ lại sáng hơn cả váy của các cô gái không?
- Có. - Cô biết tại sao không?
- Tại sao? - Tide.
Bột giặt.
Chất huỳnh quang trong bột giặt sẽ hấp thu tia cực tím.
Sao anh lại biết điều đó?
Khi các ngôi sao được sinh ra và khi chết đi chúng đều phát ra bức xạ cực tím.
Nên, nếu chúng ta có thể nhìn thấy bầu trời đêm với ánh sáng cực tím đó,
vậy thì hầu hết các ngôi sao đều biến mất
và những gì chúng ta thấy chỉ là sự sinh ra và chết đi một cách thu hút mà thôi.
- Và tôi nghĩ nó sẽ trông giống... - Tôi thích cái đó.
- Vậy thì tại sao? - Tại sao cái gì?
- Tại sao lại là thơ trung cổ Tây Ban Nha? - Tôi nghĩ mình thích du lịch thời gian...
...giống như anh vậy.
Cô thích đi nhất khoảng thời gian nào?
- Có thể là những năm 20. - Những năm 20 đầy náo nhiệt sao?
"Tìm kiếm rồi không học thêm gì từ chàng trai nhiều ngôi sao, và luôn đeo kính mắt"
"Những cách chuyển động của những ngôi sao dần biến mất."
Hoan hô!
"Ngay từ ban đầu, chỉ có thiên đường và trái đất và trái đất vẫn chưa được thành hình,"
"và bóng đêm tràn ngập khắp mặt đất."
Em nhảy với anh nhé?
Chuyến tàu khởi hành từ cửa số 3 là
chuyến tàu 9-15 đi tới London và Kings Row.
Nhanh nào Stephen. Bước chân nhanh lên.
Có chuyện gì với cậu vậy? Lên tàu nhanh.
1 ngôi sao, lớn hơn 3 lần so với kích cỡ của mặt trời...
..có thể sẽ kết thúc cuộc đời của nó, bằng cách nào đây? Với 1 sự sụp hấp dẫn.
Các lực hấp dẫn của ngôi sao có khối lượng lớn sẽ vượt qua
các lực điện từ của các hạt nhân nguyên tử độc lập, và bị vỡ vụn từ bên trong.
Nếu ngôi sao đủ lớn, nó sẽ tiếp tục quá trình suy sụp hấp dẫn này,
tạo ra hố đen, nơi làm sai lệch không gian-thời gian.
Đó là nơi tuyệt vời mà không có gì có thể trốn thoát được...kể cả ánh sáng.
Ngôi sao sẽ... càng ngày càng nhỏ hơn...nhỏ hơn.
Ngôi sao, thực tế ra, sẽ trở nên dày đặc hơn khi các nguyên tử, các hạt hạ nguyên tử
No comments yet. Be the first to leave one.