The first 200 lines.
Tôi đoán sẽ gặp lại ông sau 16 năm nữa hoặc cỡ đó.
Nhóc, cha có việc phải làm.
Phòng khi con không để ý,
có rất nhiều thứ chết tiệt đang diễn ra quanh đây.
Coi này.
Nếu con chịu khó ở khách sạn...
một thời gian ngắn.
Cha sẽ quay về trong vài ngày.
Rồi.
Được thôi, nếu ông chắc.
Đi thôi.
- Kìa. - Ừ.
Lối vào của các anh
là đây, qua biên giới.
Các công nhân xây dựng người Nga hằng ngày đón xe đến đây
để giúp xây đường ray mới.
Một đốc công được mua chuộc để đưa hai anh
cùng C-4 vào Bắc Triều Tiên.
Chào mừng tới địa ngục.
Hắn nói gì thế?
Hắn nói anh có một cái miệng xinh xắn
và hắn muốn mời anh uống gì đó.
Ta không thể liều lĩnh để máy dò phát hiện ra
số thuốc nổ và vũ khí.
Vì vậy các anh sẽ nhận chúng một khi nhập cảnh được.
Chúng tôi làm gì, bước vào Best Buy và mua?
Không.
Các anh sẽ gặp liên lạc viên MI6 bên ngoài Bình Nhưỡng.
Chúng ta có người ở Bắc Triều Tiên?
Liên lạc viên là anh Park. Anh ấy sẽ cung cấp mọi thứ các anh cần.
Tìm xem Mei đưa Vanadium đi đâu...
và xử lý nó.
Nói cách khác...
Cho nổ tung nó.
Nói thì dễ rồi.
Một khi thân phận bị lộ ở một đất nước như thế...
Chắc chắn sẽ có thêm 2 tấm thẻ bài nữa.
Thời hạn di tản là 72 giờ một khi các anh băng qua biên giới.
Càng ở lâu ngoài đó, rủi ro bị phát hiện càng cao.
Nếu các anh bị bắt,
sẽ được xem là một hành động gây chiến về phía ta.
Chúng tôi không thể làm được gì.
Các anh hãy tự lo liệu.
Biên dịch: sfpd - HDVietNam.
Mày.
Bước lên.
Bước lên.
Mày đã qua biên giới mấy lần rồi?
Mày đã qua biên giới mấy lần rồi?
- Trả lời đi. - Đệt mợ mày.
Tất cả lên xe! Lên xe!
Chào mừng tới Triều Tiên.
Chào mừng về nhà.
Ta rất tự hào về sự cống hiến của cô
cho Tổ quốc vĩ đại của chúng ta.
Thậm chí hồi cô còn bé,
ta biết cô sẽ thành công.
Tôi không cảm thấy vậy.
Chúng ta có thể có Vanadium
và rồi sẽ có
số tên lửa đó.
Nhưng đây chỉ mới là khởi đầu.
Cô là một niềm cảm hứng với tất cả chúng ta,
Li-Na.
Đừng quên điều đó.
Đây là nơi ngài đã tạo nên tôi.
Cô khen ta quá lời rồi.
Có người mà Đảng nghĩ cô có lẽ muốn gặp.
Hay ta nên nói là gặp lại nhỉ?
Đã lâu lắm rồi.
Không có thay đổi gì nhiều từ khi ta được đào tạo ở đây.
Đây là bàn của em.
Còn đây là của anh.
Anh là liên lạc viên của em.
Để giúp em dễ dàng quay lại cuộc sống nơi đây.
Liên lạc viên của em?
Đảng muốn anh canh chừng em
để đảm bảo em không bị tha hóa suốt thời gian ở phương Tây.
Vài thứ không thay đổi.
Cẩn thận, Yoon Soo.
Đừng quá thân mật.
Hoặc anh có thể bắt gặp điều gì đó.
Anh đã lo...
là em sẽ thay đổi.
Nó là một quãng thời gian dài.
Cả hai ta đều thay đổi.
- Anh Park? Không. - Các anh có bị theo đuôi không?
Chúng tôi là dân nhà nghề.
Đợi ở đây.
Khi nào tôi rời đi? Tôi đã bảo họ, mình không làm nổi nữa.
- Anh Park... - Họ không hiểu nơi này.
Không thể tin bất cứ ai.
Hàng xóm. Kể cả gia đình.
Dùng đến thuốc. 2, 3 viên trước khi ngủ.
Chỉ để đảm bảo tôi không nói mớ khi ngủ.
Chúng tôi hiểu. Được chứ?
Anh có thể tin chúng tôi, không cần phải lo lắng.
Tất cả đã được thu xếp. Anh giúp bọn này, bọn này sẽ giúp anh.
3 ngày trước, tôi để ý yêu cầu điều động quân.
Tăng thêm các đội tuần tra quanh tỉnh Bắc Hamgyong,
nhà máy luyện kim.
Sao, anh nghĩ mục tiêu của chúng tôi ở đó?
Phải, tôi nghĩ thế.
Đó là vì sao tôi kể điều này cho các anh.
Tình báo nói anh cũng có vài trang bị cho chúng tôi.
Vậy...
- The Beatles thế nào? - Họ tuyệt lắm.
John, Paul, George và anh chàng kia.
Phải, họ vẫn sung sức.
Tôi thích album Giáng sinh của họ.
Nhìn kìa.
Thời kỳ 1979 vẫy gọi.
A lô.
A lô, sếp, là tôi. Có nghe tôi không?
- To và rõ, Michael. - Chúng tôi đã nhập cảnh.
Chúng tôi đã có thuốc nổ.
Cùng một địa điểm.
Bắc Hamgyoung, nhà máy luyện kim.
Chúng tôi cũng có bản đồ nhưng chúng hơi cũ.
Tôi sẽ cố tìm cho anh các bản đồ mới nhất.
Rõ.
Ryu?
Con đang làm gì ở đây?
Nó là con trai tôi.
Con cần về nhà.
Ngay!
Không. Con quan tâm đến gia đình mình.
Sao? Ý con là gì?
Ryu, con đã làm gì?
Họ nói mọi thứ sẽ ổn thôi.
Không sao đâu, cha ơi. Họ đã hứa rồi. Họ nói nhà ta sẽ được thưởng.
Con làm cả nhà thất vọng.
Con phải đi ngay. Ra khỏi đây mau.
Bravo 1, báo cáo đi.
Có gì chưa?
Cô phải bắt liên lạc lại với anh ấy.
Mẹ nó!
Mẹ kiếp!
- Bao nhiêu? - Nhiều lắm.
Nhiều thế sao?
Đi thôi!
Đi mau!
Coi nào, đi mau!
Scott!
Scott, cửa sổ!
Được rồi, đi thôi!
Mẹ kiếp!
Oi!
Xin lỗi, nhóc.
Chết tiệt.
- Coi nào. - Điện thoại sao rồi?
Khốn thật.
Nó hỏng rồi, Mikey.
Của anh đây.
Tuyệt.
Chúng ta mất thiết bị liên lạc và rồi bị lộ.
Hủy nhiệm vụ là một lựa chọn.
- Không đời nào. - Ha.
Ta đã thảo luận cẩn thận.
- Và cả hai đều đồng ý tiếp tục. - Cám ơn anh.
Rồi. Lập một lộ trình xuyên quốc gia đến tỉnh Bắc Hamgyong.
Nhớ, nếu ta bị bắt,
điều tốt nhất ta có thể trông đợi là bị tra tấn, tống ngục.
Chưa kể đến hậu quả quốc tế cho hành vi khủng bố
nho nhỏ của ta.
Anh xong chưa?
Rồi.
Diễn văn cổ động của anh cần chút hành động, Mikey.
Đây tới đó cách 40 km,
còn khối thời gian để làm.
Đi thôi. Tôi không muốn ả phải chờ đợi.
- Này... - Sao?
Chỉ để anh biết...
Cho dù anh có găm đạn vào giữa trán cô ta...
cũng không làm cho Julia sống lại.
Tôi biết.
Đi thôi.
Toán tuần tra thứ 3 trong vòng 1 giờ.
Vận may của ta sẽ không kéo dài lâu đâu.
Có lẽ nó có liên quan đến việc
ta đang nằm trong một nghĩa địa.
An toàn rồi, đi thôi.
Chính quyền ép buộc người dân lao động không công.
Nếu làm không công, lấy đâu ra lương thực.
Không có lương thực, anh khép lại cuộc đời trên một sườn đồi.
Chúng dành tiền cho vũ khí hạt nhân.
Chính sách đó được gọi là Songun.
Luôn ưu tiên quân đội, bất kể là gì.
Nghe hợp với anh đấy. Anh nên chuyển đến đây.
Thậm chí tôi cũng có các giới hạn.
Một đội tuần tra đang lùng Section 20. Chúng sẽ không đi xa được.
Anh không biết khả năng của 20 là gì đâu.
Chúng ta cần xem xét việc di dời cơ sở.
Đó không phải một lựa chọn.
Trì hoãn lúc này sẽ là một gáo nước lạnh tạt vào mặt
những nhà lãnh đạo đã ủng hộ chương trình này.
Vậy ta cần tăng gấp đôi số lượng binh sĩ bảo vệ cơ sở.
Đây là công trình của cả đời tôi,
tôi sẽ không để chúng hủy hoại nó.
Tìm một cách để xử lý gọn ghẽ.
No comments yet. Be the first to leave one.