The first 200 lines.
Đây là nhà của chúng ta.
Trái Đất.
Bạn không tìm thấy các lục địa quen thuộc phải không?
Trong quá khứ, Trái Đất là một thế giới khác.
Rất nhiều thế giới khác.
Tôi đang đứng trên khoảng thời gian rộng lớn
kể từ vụ nổ Big Bang.
Để dễ hiểu, hãy nén nó vào lịch một năm.
Hiện giờ là sáng sớm ngày 23 tháng 12
trong lịch vũ trụ,
hay 350 triệu năm trước,
khi hành tinh của chúng ta mới chỉ bốn tỉ năm tuổi.
Ngày ấy, diện mạo Trái Đất rất khác.
Có khi bạn còn chẳng nhận ra đây là Trái Đất.
Các ngôi sao cũng chẳng thể giúp bạn.
Ngày đó, các chòm sao cũng khác bây giờ.
Phải 100 triệu năm sau thời điểm này,
khủng long mới xuất hiện.
Chưa có hoa, chưa có loài chim.
Bầu khí quyển cũng khác.
Lượng ôxi trong khí quyển vào thời điểm này
cao ở mức kỉ lục trong lịch sử Trái Đất,
tạo điều kiện cho các loài côn trùng đạt tới kích thước lớn hơn ngày nay rất nhất.
Tại sao vậy?
Côn trùng không có phổi.
Ôxi được hấp thụ qua các lỗ
ở bề mặt cơ thể chúng
và vận chuyển qua một hệ thống ống dẫn.
Nếu một con côn trùng đạt tới kích thước quá lớn,
phần ngoài của các ống dẫn này sẽ hấp thụ hết ôxi
trước khi chúng tới được các cơ quan bên trong.
Nhưng trong kỉ Than Đá
lượng ôxi cao gấp đôi ngày nay.
Côn trùng có thể đạt kích thước rất lớn
mà vẫn có đủ ôxi.
Đó là lí do mà vào thời kì này, chuồn chuồn to như diều hâu
và rết thì to như cá sấu.
Sao lại có nhiều ôxi đến vậy?
Ôxi đến từ một dạng sống mới.
VŨ TRỤ: HÀNH TRÌNH KHÔNG-THỜI GIAN
Tập 9: Các thế giới đã mất của Trái Đất
Dạng sống nào mà lại có thể
biến đổi khí quyển Trái Đất rõ rệt đến thế?
Đó là những loài thực vật cao chạm trời,
Cây cối.
Trong cuộc cạnh tranh ánh sáng Mặt Trời,
cây tiến hóa để thách thức trọng lực.
Trước khi có cây, loài thực vật cao nhất
chỉ đến cỡ eo tôi.
Rồi một điều kì diệu xảy ra.
Một phân tử thực vật tiến hóa, vừa khỏe lại vừa dẻo dai,
vừa chống đỡ được trọng lượng lớn
lại vừa có thể ngả mình trong gió mà không sợ gãy.
Lignin (chất gỗ) mở đường cho cây.
Giờ đây, sự sống có thể vươn mình lên cao.
Điều này mở ra một thế giới mới,
một ma trận ba chiều
của các cộng đồng nằm tít trên cao.
Trái Đất trở thành thế giới của Cây.
Nhưng lignin lại có một nhược điểm:
nó khó bị phân hủy.
Khi tập đoàn phân hủy tự nhiên, các loài nấm và vi khuẩn
tiêu thụ bất cứ thứ gì chứa lignin,
chúng bị khó tiêu nặng.
Ít nhất 100 triệu năm nữa
loài mối mới tiến hóa.
Vậy phải giải quyết các cây chết này thế nào?
Các loài nấm và vi khuẩn phải mất hàng triệu năm
mới phát triển được phương tiện hóa học để phân hủy chúng.
Trong lúc đó, cây tiếp tục vươn cao
rồi chết đi, đổ xuống
và chất chồng dưới bùn theo thời gian.
Cuối cùng, hàng trăm tỉ cây
bị chôn dưới lòng đất,
các khu rừng bị chôn vùi trên khắp Trái Đất.
Vậy thì có hại gì?
Vách đá ở Nova Scotia này là một loại lịch khác.
Nó kể câu chuyện của một thế giới
từng phát triển rực rỡ ở nơi này.
Và đây là nấm mồ
của cái cây 300 triệu năm tuổi ấy.
Nấm mồ này được dựng nên bởi quá trình khoáng chất dần thay thế
từng tế bào gỗ. Hay còn gọi là hóa thạch.
Cây đã từ lâu giã biệt các phân tử hữu cơ,
nước và cacbon trong cây,
trao chúng về với tự nhiên. Chỉ dáng hình của cây còn sót lại.
Khi cây này còn sống, nó hấp thụ CO2
và nước, sau đó sử dụng ánh sáng Mặt Trời
để biến chúng thành những vật chất hữu cơ giàu năng lượng.
Cây thải ra ôxi.
Ngày nay, cây và các loài thực vật khác vẫn thực hiện qui trình này.
Khi chết đi, cây phân hủy
và thực hiện qui trình đảo ngược.
Các vật chất hữu cơ của chúng phản ứng với ôxi
và phân hủy,
thải CO2 vào không khí.
Điều này cân bằng cán cân hóa học
của khí quyển Trái Đất.
Nhưng nếu cây bị chôn vùi trước khi chúng kịp phân hủy,
hai điều xảy ra... chúng mang theo cacbon
và năng lượng Mặt Trời trong chúng
và để lại đằng sau
khí ôxi tích tụ trong khí quyển.
Đó là điều đã xảy ra 300 triệu năm trước.
Có quá nhiều ôxi.
Đó là lí do côn trùng đạt tới kích thước rất lớn.
Nhưng còn lượng cacbon bị chôn vùi thì sao?
Chúng nằm đó rất lâu trước khi giáng xuống sự sống trên Trái Đất
cú đòn chí mạng nhất trong lịch sử.
Có những nơi trên Trái Đất cho phép bạn ngược dòng thời gian
và đọc lịch sử được viết trên những hòn đá.
Bãi biển tại Nova Scotia này là một trong những nơi như thế.
Mỗi lớp đá là một trang sử.
Mỗi lớp đá là một trận lụt,
các trận lụt liên tiếp trong suốt hàng triệu năm.
Các lớp trầm tích của các trận lụt dần bị vùi xuống
rồi bị nhiệt độ và áp suất biến thành đá.
Sau đó, các lực kiến tạo từng xây nên những ngọn núi này
làm nghiêng và nâng chúng
cùng hóa thạch của những khu rừng lên cao.
Các lớp trầm tích mới
luôn nằm trên các lớp cũ.
Các trang sử luôn được xếp đúng thứ tự,
trở thành nhân chứng cho những sự kiện xảy ra
suốt hàng triệu năm ở nơi này.
Ở phía kia
là quá khứ xa xôi nhất.
Mỗi bước tôi đi
đưa tôi 1.000 năm lại gần thời điểm hiện tại
và rời xa thời điểm 300 triệu năm trước ấy.
Thời điểm 50 triệu năm sau đó nằm ở kia.
Đó là khởi đầu của ngày tận thế của kỉ Permi,
một vụ tàn sát chưa từng có.
Kỉ Permi là hành lang tăm tối nhất
trong đài tưởng niệm cho những cành gãy trên Cây Sự Sống--
Bảo tàng Diệt vong.
Kể từ ngày ấy, suốt 250 triệu năm nay,
Trái Đất chưa từng đứng gần bờ vực diệt vong
đến thế.
Các vụ phun trào núi lửa ở vùng đất là Siberia ngày nay
kéo dài hàng trăm nghìn năm.
Nham thạch tràn xuống và chôn vùi hơn 2,5 triệu ki-lô-mét vuông.
Sự kiện này vượt xa bất cứ vụ phun trào nào
trong lịch sử.
BẢO TÀNG DIỆT VONG
Một lượng lớn CO2 được phun lên
từ các khe nứt núi lửa.
Khí gây hiệu ứng nhà kính đẩy nhiệt độ lên cao.
Và đây cũng là lúc các cây bị chôn vùi từ lâu
trong kỉ Than Đá tái xuất hiện trong câu chuyện.
Trong vòng 50 triệu năm,
các cây này đã biến thành một mỏ than khổng lồ,
và thực tế là,
một trong những mỏ than
có trữ lượng lớn nhất trên thế giới
nằm chính tại đây, Siberia.
Sức nóng của nham thạch đốt cháy than,
thải các khí giàu mêtan và lưu huỳnh vào không khí.
Các khí này chứa nhiều
phân tử có độc cũng như phân tử phóng xạ,
khí than.
Các khí này làm ô nhiễm bầu khí quyển
và làm rối loạn sâu sắc khí hậu Trái Đất.
Khói a-xít sunphuric (H2SO4) cản ánh Mặt Trời
và khiến Trái Đất chìm trong tăm tối.
Nhiệt độ Trái Đất hạ xuống dưới mức đóng băng.
Trong các giai đoạn núi lửa tạm ngừng,
khói a-xít lắng xuống dưới.
Nhưng CO2 ở lại
và tích tụ trong khí quyển, tạo ra hiện tượng ấm lên toàn cầu.
Nhiều năm giá lạnh
đan xen nhiều thiên kỉ nóng bức ngột ngạt
tiêu diệt phần lớn thực, động vật.
Chúng không thể thích nghi
với các biến đổi lớn và liên tục của khí hậu.
Khi hiện tượng ấm lên toàn cầu
tiếp diễn, tầng nước trên và dưới
dần trộn lẫn, đẩy cao nhiệt độ
của đáy đại dương giá băng ngày nào.
Các tảng băng giàu mêtan
trong các lớp trầm tích dần tan ra.
Khí mêtan phát sinh đi lên mặt nước
rồi đi vào khí quyển.
Mêtan giữ nhiệt hiệu quả hơn CO2 nhiều
và do thế,
khí hậu càng nóng hơn.
Mêtan cũng hủy diệt
lớp ôzôn trong tầng bình lưu.
Lớp chống nắng tự nhiên, thứ bảo vệ sự sống
khỏi tia cực tím chết người, biến mất.
Nước biển ngừng tuần hoàn.
Nước tù đọng nghèo ôxi
giết chết hầu hết các loài cá dưới biển.
Nhưng có một dạng sống vẫn phát triển mạnh mẽ trong điều kiện khắc nghiệt này...
các vi khuẩn tạo ra sản phẩm
là khí H2S chết người.
Đó là giọt nước làm tràn ly.
Khí độc giết chết hầu hết các loài thực vật
và động vật còn sót lại trên cạn.
Đó là tuyệt chủng hàng loạt.
No comments yet. Be the first to leave one.