The first 200 lines.
[Những cá nhân, đoàn thể, địa danh, sự kiện đều là hư cấu và không liên quan đến lịch sử]
Ta phải đích thân tìm đường lên núi Baekgwiryeong,
[Có thể làm tiêu tan toàn bộ Baekgwiryeong này đó.]
Nếu có thể bắt được tên Ngự sử đó, ta có thể làm hơn thế nữa.
Diêm tiêu không phải là thuốc nổ à?
[Có vẻ không phải là những tên sơn tặc đơn thuần đâu.]
Tiểu dân biết sào huyệt nơi có khoáng sản của đại nhân Park Tae Seo.
Ngươi đợi đó!
Ta sẽ giết người!
Nếu các người dám động vào ta. Thì tất cả đều sẽ nổ tung.
Nguy hiểm đấy!
Đại nhân!
Kẻ đã nhận lệnh vua
đã gặp phải sự cố bất ngờ và đã bị mất mạng, thưa Điện hạ.
đã gặp phải sự cố bất ngờ và đã bị mất mạng, thưa Điện hạ.
đã kết thúc chuyến vi hành phía tả tỉnh Chungcheong
và trở về.
Đại nhân!
[Thần nào ngày hôm nay ta dự cảm sẽ có chuyện tốt lành.]
Bởi vì có vầng hào quang.
Từ xa xưa đến nay.
Vầng hào quang chính là ánh hào quang của mặt trời.
Và là điềm báo của một việc tốt đẹp.
Khi ta thi đậu khoa cử ngày hôm đó cũng có vầng hào quang.
Mẫu thân của tiểu nữ cũng đã nói y như đại nhân vậy.
Khi vầng hào quang xuất hiện sẽ gặp được điều tốt đẹp.
Nhưng mà.
đó lại chính là đoạn đối thoại cuối cùng giữa tiểu nữ và mẫu thân mình.
Vào chín năm trước.
Mẫu thân vì phải che giấu cho tiểu nữ mà bà ấy đã không thể trốn thoát.
Bà ấy đã bị lôi đi như thế.
Hôm đó là ngày Thất tịch mà ai cũng bảo rằng.
những người chia xa sẽ được gặp lại nhau.
Cho nên là.
Vầng hào quang đó,
lại là điềm báo điều không vui đối với tiểu nữ,
khác với đại nhân.
Lần này nhất định,
sẽ có chuyện vui đến với ngươi.
Sao đại nhân có thể chắc chắn việc đó vậy?
Với lại bây giờ chúng ta sắp phải nói lời từ biệt với nhau rồi.
Ta sẽ quay về Hanyang.
Nếu ngươi đi dọc theo Cheonggye-cheon.
Ngươi sẽ không bị lạc đường.
Nếu trông thấy một quầy hoa quả.
Tiếp theo là cầu Ocheon.
Cầu Gwangtong, cầu Jangtong, rồi cầu Supyo.
Và cầu Hwarang.
Nếu ngươi đếm được cây cầu thứ sáu.
Vậy có nghĩa là sắp tới nơi rồi.
Ngươi hãy nhớ kỹ.
Ở cây cầu bắc qua con suối thứ sáu.
Phía nam Hweandong tính từ cầu Supyo.
Nếu như chúng ta phải chia tay nhau.
Vào ngày thất tịch,
ngươi hãy tới chỗ đó tìm ta.
Chỗ đó,
chính là nhà của ta.
Nhất định ngươi phải tới chơi đấy nhé.
Vì ta còn có chuyện vui cần nói với ngươi.
Chuyện vui mà đại nhân nói chỉ có thế này thôi sao?
Đại nhân bảo ta chờ xong cuối cùng chỉ là như vậy thôi à?
Sao đại nhân có thể bỏ đi bằng cách này vậy chứ?
- Đại nhân! - Đại nhân!
Ngài...
mau trả lời tiểu nhân đi!
Thiếu gia! Thiếu gia!
Đại nhân!
Đại nhân nhà chúng ta.
Ngài đi như thế này thì phải làm sao?
Giờ tiểu nhân phải biết làm sao?
Ôi, đại nhân ơi!
Tiểu nữ cứ tưởng sẽ khác.
Tiểu nữ cứ ngỡ cuộc đời mình gặp được Đại nhân thì sẽ không buồn bã nữa.
Tiểu nữ đã mong đợi thật nhiều chuyện vui.
Nhưng sao đại nhân chỉ mang lại cho tiểu nữ nỗi buồn đau to lớn đến như này chứ.
Đại nhân!
Người như tiểu nữ thậm chí không được mong đợi luôn sao?
Đại nhân thật quá đáng!
Đại nhân quá đáng lắm!
Đào bới đi. Mở đường vào đi. Chúng ta phải vào tìm thiếu gia.
[Thất tịch: Ngày Ngưu Lang và Chức Nữ
gặp nhau trên cầu Ô Thước mỗi năm một lần]
[Hai huynh Yook Chil và Goo Pal chắc đã đến nơi an toàn rồi nhỉ?]
Bắt được rồi.
Chạy đi.
Bắt ta đi này!
Tae Seo à.
Chà, ra là cấu trúc như này à?
Đúng là hang chuột luôn đấy nhỉ.
Trước sau gì cũng có lối ra.
Dù sao cũng không phải của ngươi.
Không cần ngươi quan tâm.
Là của ta đấy.
Ngươi dựa hơi nhà ta kiếm tiền mới xây dựng được nơi này mà.
Vậy nên là của ta chứ.
"Nhà ta"?
Tên điên này!
Phụ thân đã nói thế này.
Rằng thứ gì của ngươi cũng chính là của ta.
Cái gì?
Phụ thân bảo ta giết ngươi.
Thế mới nói lẽ ra ngươi nên làm cho tốt vào.
Phải chi ngươi xử lý nhanh tên Ngự sử, rồi mau chóng hối lộ vụ khoáng sản
ta đã không làm đến mức này.
Đằng kia kìa, bắt lấy hắn!
Chỉ với ký hiệu này thôi liệu có thể tìm được không?
Tỷ cũng không biết nữa.
Nhưng mà,
dù là công dã tràng đi chăng nữa
ta cũng phải tận mắt kiểm chứng.
Nếu đúng là mẫu thân của tỷ tại sao bà lại ở nơi đó.
Còn nếu như,
không phải bà ấy...
Vẫn chưa có gì chắc chắn, nghĩ ngợi trước làm gì.
Nếu không phải thì lại đi tìm tiếp là được.
Tỷ sẽ cùng giúp muội một tay cho đến khi tìm được mẫu thân mình.
Tỷ cũng chẳng có nơi nào đặc biệt để đi cả.
Muội cũng sẽ giúp tỷ.
Biết đâu được đi lưu lạc khắp nơi tài năng của muội sẽ giúp ích được.
À, Bi Ryeong muội cũng lâu rồi mới gặp lại các huynh đệ đúng không?
Ừ.
Không biết huynh ấy cùng với mấy đứa trên đảo có vất vả lắm không.
Sư huynh của muội là người gánh vác thay phần muội mà.
Có lẽ giờ này huynh ấy đã quên mất muội
chỉ biết cùng các đệ ấy vui đùa ăn ngủ thật no say.
Nếu thật vậy thì tốt quá.
Nhất định sẽ như vậy mà.
Ái chà!
Gió thổi mạnh ghê.
Khoáng sản đã biến mất rồi ạ.
Sao chứ?
Ngươi nói khoáng sản đã mất hết là sao?
Có vẻ như ai đó đã làm nổ tung khu khoáng sản và khu khai thác ạ.
Vậy còn ngân lượng thì sao?
Không vớt vát được một chút nào sao?
Có lẽ là không...
Ngươi đã chuẩn bị ngân lượng để trả cho bọn Tay Lông rồi đúng không?
Hôm nay chính là ngày phải nộp tiền cho bọn Tay Lông đó.
Ngươi đi đưa bọn trẻ đến đây.
Dù sao đi nữa cũng phải chống đỡ.
Sẽ ổn chứ ạ?
Tay Lông.. Nghe nói bà ta không phải là nữ nhân bình thường.
Ta cứ gắng gượng đến khi súng giao đến.
Chỉ cần đồ vật nằm trong tay chúng ta thì việc càn quét đảo Mido
chỉ là chuyện nhỏ.
Nếu dùng hết thuốc nổ rồi thì ngưng lại.
Không cần tiêu phí thêm nữa.
Đến bây giờ ta cũng không rõ khi nào súng sẽ đưa đến dù đã giao dịch xong.
Khi nào thứ đó được đưa đến
thì tình thế sẽ thay đổi nhỉ?
Thuyền từ cảng Nagasaki đã đến đâu rồi?
Họ báo là đã thông quan ở đảo Wolmi sáng nay ạ.
Thuyền đến nhanh hơn ta nghĩ đấy.
Ngươi mau đi đưa Tae Seo và Mal Jong đến đây.
Tiểu nhân đã rõ.
Đây là thứ đưa đi Gokdu đúng không?
Đúng vậy. Không biết ở bên trong chứa gì mà nặng lắm đấy.
Chừng này bằng gấp đôi số tiền ban đầu đấy.
Trời ơi, quả nhiên.
Tỷ của muội quả nhiên là do thần thánh phái tới mà.
Chẳng cần lớn tiếng cũng giải quyết mọi chuyện êm đẹp nhỉ.
Nếu không muốn đồ của mình bị cướp mất,
cũng phải biết quý trọng đồ của người khác chứ.
Muội hiểu.
Đống này đáng gia bao nhiêu nhỉ?
Chỉ vì để đánh phá Joseon,
mà những thứ này đã vượt cả đại dương trùng khơi từ Nagasaki đến đây,
thật tận tâm quá đi.
Chỉ xem sơ thôi chắc cũng phải tới 20 khẩu đấy.
Mà chị ơi, cái người nữ nhân gọi là Kang Hành thủ ấy,
ở vùng này ả ta được gọi là rắn độc khi giao dịch đấy.
Liệu ả ta có ngoan ngoãn giữ lời hứa không?
Dù sao với các vị khách của chúng ta,
cũng phải làm thế này để chúng biết điều không dám giỡn mặt.
Trước mắt cứ về nhà trước đi.
Vâng.
Ôi trời ơi, đúng là đánh chớp nhoáng.
Đi về nhà thôi nào. Đi thôi.
Lên nào.
Phụ thân ơi!
Phụ thân ơi!
Ôi, thiếu gia Tae Seo.
Thiếu gia Do Soo cũng vừa mới về đến.
Đại nhân đang ở bên trong ạ.
Phụ thân à?
Vừa rồi, cái bọc ấy mới ngọ nguậy phải không?
Là con cá à?
Nữ nhân kia có vẻ là thương nhân ở đây.
Đó không phải là nam nhân sao?
Là nữ nhân mà?
Ơ?
Mà thôi, cứ qua đó hỏi xem sao đã.
Ừ, đi thôi.
Xin mạn phép được hỏi vài điều.
Cho tiểu nữ hỏi đường một chút.
Ở Ganghwa-do này,
cô nương có biết nơi được gọi là Mido hay đảo ở vị trí đuôi gì đó ở đâu không?
Cô vừa nói đảo Mido sao?
Vâng, đảo Mido ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.