The first 200 lines.
Các phần trước của FRINGE...
Các bạn đang nhìn qua cửa sổ vào một thế giới khác.
Một vũ trụ so le. Cũng giống như vũ trụ của ta.
Và trong từng vũ trụ đó, cũng có một phiên bản của chúng ta.
Anh không thể để Peter chết một lần nữa.
Walter, Peter chết rồi.
Anh đang nói về một Peter khác.
Đứa ở phía bên kia.
Xông vào một vũ trụ khác,
và lấy đứa con trai không phải của mình.
Mẹ sẽ chờ con ở ngay đây.
- Hã đem nó về cho em. - Anh hứa.
Đứng vũng nhé, con trai.
Ông không phải bố tôi, phải không?
Ta là bố con mà.
Peter.
Peter? Con yêu, bữa trưa rồi.
Tôi về nhà đây!
Peter!
Peter!
Peter!
Peter!
Chúa ơi, Peter!
Chúa ơi!
Không, Peter. Đừng mà con!
Không.
Peter, đừng mà con. Chúa ơi, đừng.
Không!
Làm ơn đừng mà.
Con làm ơn...
Ôi không!
Không.
Bỏ tôi ra đi.
Bà không phải là mẹ tôi.
Tôi muốn trở về nhà.
Dừng lại. Bà không phải mẹ tôi. Tôi muốn về nhà.
Nào, các cháu, bắt đầu nhé.
Đúng rồi. Giờ thì nhắm mắt lại.
Ta muốn các cháu lơ đi mọi thứ trừ giọng nói của ta.
Hãy cố thư giãn. Làm đầu óc trống rỗng.
Chúng ta đã bàn luận rằng trí tưởng tượng của các cháu...
có thể đưa các cháu đi đến bất cứ nơi nào các cháu muốn.
- Chuyện gì thế? - Tớ không biết Snuggles sẽ làm gì...
nếu chúng ta đi đâu đó.
Cứ cho nó vào chân cậu,
và nó sẽ đi cùng chúng ta, Nick ạ.
Olivia, làm sao cháu tập trung được khi còn nói chuyện chứ hả?
Giờ thì nhắm mắt lại nào.
Nào, tập trung nhé.
Tưởng tượng thế giới này... đang trôi đi.
Xin lỗi, tiến sĩ Bishop.
Vợ ông đang gọi điện.
Cứ nói là tôi sẽ gọi lại cho bà ấy sau.
Bà ấy bảo cứ nói với ông là bà ấy đang ở đây...
ở Jacksonville.
Hôm nay là thứ ba, đúng không cô Ashley?
Tuần này thứ ba đến sớm phải không nhỉ?
Bác có thể về nhà, và các cháu cũng thế.
- Hoan hô. - Nào, các cháu.
Lấy túi xách đi nhé.
Ben, của cháu ở góc phòng kìa,
và Jen, đừng có cố tình bỏ quên đàn violon nhé.
Thằng bé đâu rồi?
Tất nhiên là đội Dodgers chơi cho Los Angeles rồi.
Không phải.
Họ chơi ở Brooklyn, và tôi đã thấy bọn họ.
Và siêu nhân Red Lantern không phải là màu xanh.
Tôi chưa từng có cái găng bóng chày nào...
Peter, con đã bị bệnh rất lâu.
Chắc con đã bị mơ hồ, ký ức bị xáo trộn một chút, con trai ạ!
Đừng gọi tôi như thế.
- Này con... - Tôi không phải con trai ông!
Ông không phải bố tôi.
Còn bà ấy không phải mẹ tôi.
- Ông không phải là bố tôi. - Này con ơi...
- Bỏ tôi ra. - Này, này...
Bà không phải là mẹ tôi. Tôi muốn về nhà.
Thằng bé ngủ rồi.
Chúng ta không thể cứ tiếp tục thế này.
Chuyện này sẽ làm nó phát điên mất.
Còn cách nào khác không?
Nói cho nó nghe sự thật ư? Nó sẽ tự giam mình lại.
Những lời nói dối này chỉ là cách tạm thời.
Chúng ta sẽ phải đưa nó về nhà...
trước khi chuyện này đi quá xa.
Đã 6 tháng rồi, Walter.
Đưa trả thằng bé về không đơn giản như anh tưởng.
Anh đang làm việc, nhưng em lại ở cùng nó.
Elizabeth, anh nghĩ loạt sự kiện này...
Lúc nào em cũng ở cùng nó.
Em không thể cứ nhìn nó phải chịu đựng như thế này.
Sẽ thế nào nếu... nếu anh chế tạo một thiết bị...
như cái mà anh từng dùng để đưa nó đến đây?
Elizabeth, chúng ta đã thông qua chuyện này.
Làm thế có thể sẽ gây ra thảm hoạ.
Kết cấu của vũ trụ...
đã bị thay đổi khi anh vượt qua.
Nó không thể chịu thêm sự hư hại nào nữa đâu.
Thằng bé cũng thế, Walter.
Nó đau khổ lắm rồi.
Nó... thằng bé nhìn em mà không hề tin tưởng em.
Em là mẹ nó, nhưng dù em có nói gì, nó...
Elizabeth, Elizabeth, em không phải là mẹ của nó.
Nó chỉ là một thằng bé...
rất giống con trai chúng ta.
Và chúng ta đã cứu mạng nó.
Không, là anh... anh đã cứu mạng nó.
Còn em chỉ cố giữ cho nó sống thôi.
Em sẽ không tiếp tục nói dối nó như thế này nữa đâu.
- Elizabeth... - Chuyện này không hay đâu.
Em không thể giữ an toàn cho nó...
nếu như nó không tin em.
Em hãy cố lên... chỉ thêm chút thời gian nữa thôi.
Anh đã nói với em...
anh nghĩ những đứa trẻ chính là chìa khoá.
Những đứa trẻ có khả năng băng qua bên kia,
và khi chúng làm thế,
chúng có thể đưa Peter trở về nhà an toàn.
Nó có thể đứng trên chân của bọn trẻ.
Em hãy cho anh thêm chút thời gian nữa thôi.
Chết tiệt, Olivia.
Khi tao nói đi ngủ...
thì phải đi ngủ.
Đừng hòng chạy khỏi tao.
Lại đây.
Mày trở vào nhà ngay...
Đừng hòng chạy khỏi tao!
Mẹ rất mừng là con đã ngủ được.
Peter.
Bà thực sự nghĩ là tôi không biết...
bà không phải mẹ tôi sao?
Làm ơn đi con, chúng ta có thể...
Bà nghĩ tôi không biết ư?
Peter, còn phải thêm bao nhiêu câu hỏi...
mà mẹ phải trả lời đúng trước khi con tin mẹ chứ?
Chúng ta đã làm việc này hai tháng qua rồi.
Mẹ đã nói với con tên chú chuột lang của con.
- Mẹ đã nói với con... - Có sai vài điều.
Phải, và có lẽ bởi vì con rối trí...
vì con đã bệnh rất nặng.
Ông ấy bắt bà nói thế, phải không?
Vì ông ấy chính là người đã bắt trộm tôi.
Bắt trộm con từ đâu chứ, Peter?
Từ thế giới khác ở dưới đáy hồ.
Con yêu...
Tôi biết điều đó nghe thật điên rồ.
Nhưng tôi không điên, được chư?
Tôi không điên.
Thôi, chúng ta...
hôm nay chúng ta ra khỏi nhà nhé con?
Đi hít thở chút khí trời.
Trông ông xám xịt,
về mặt kỹ thuật thì không có màu da nào như vậy.
Lại một đêm mất ngủ sao?
Phải, tôi cho là thế.
Này, tôi chưa xong với những thứ đó mà.
Tôi muốn sắp xếp lại dữ liệu theo nhóm nhỏ.
- Nên nếu ông không phiền... - Không cần thiết đâu.
Tôi có thứ khác ở trong đầu đây rồi.
Cách này không hiệu quả. Tôi muốn tách bọn trẻ ra...
và bắt đầu thử nghiệm độc lập.
Được rồi, ông có mệnh lệnh nào đặc biệt không?
Olivia làm gì ở bên trong thế?
Cô bé cũng có một đêm không được tốt.
Olivia, sao cháu không ra ngoài...
và chơi với các bạn khác?
Olivia, mắt cháu sao thế?
Cô Ashley nói lại là cháu bảo cháu đã bị ngã.
Do cháu chạy trong nhà.
Olive, cháu có thể tin bác.
Nếu có ai làm đau cháu...
Cháu nói là bị ngã mà.
Cháu bị ngã.
Chỉ có thế thôi.
Bác xem được không?
Olive, sao cháu lại vẽ cái này?
Cháu thấy nó trong sách à?
Ở đâu thế?
Có phải là đêm qua...
khi cháu ngã không?
Hoa tulip thường không mọc ở những khu vực thế này đâu.
Vậy chúng làm gì ở đây vậy?
Một giáo sư làm việc ở đây thấy nhớ chúng,
nên ông ấy đã tưởng tượng tulip mọc được ở khí hậu này,
và ông ấy đã phát minh ra.
Ông ấy dùng bộ não và trí tưởng tượng...
để biến thế giới thành những gì mà ông ấy muốn.
Con sẽ thay đổi thế giới như thế nào nếu con có thể, hả Peter?
Con mong ước điều gì?
Tôi sẽ không làm cho những bông hoa ngu ngốc mọc lên.
Con sẽ làm gì?
Tôi về nhà.
Thêm vài việc vặt nữa thôi, và...
mẹ sẽ có một bất ngờ cho con trong cửa hàng.
Peter.
Con nghe này,
mẹ có thể tin con sẽ không chạy trốn mẹ chứ?
Được rồi, con đi chọn một món đồ chơi đi.
Đi đi.
Ồ, đó là một trò chơi lạ.
No comments yet. Be the first to leave one.