The first 200 lines.
‎LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
‎TẬP 2
‎Tên anh là gì?
‎Ta có một câu hỏi.
‎Tại sao cô nghĩ ra được ‎khung cảnh tuyệt đẹp
‎nơi thiếu gia Kim ‎tỏ tình dưới cây hoa đào vậy?
‎À thì...
‎Năm ngoái ta đã ghé thăm Yudalsan,
‎và đã thấy rung động sâu sắc. ‎Ta lấy ý tưởng từ đó.
‎Yudalsan?
‎Sai rồi.
‎Nếu anh không cho ta biết tên, ‎ta sẽ trả sách lại cho anh nhé.
‎Maehwa.
‎Xin viết tên ta là...
‎Maehwa.
‎Lý do cô không thích ‎tiểu thuyết của Maehwa
‎là do cô không biết gì về cái đẹp.
‎Là cô?
‎Anh có thể bỏ...
‎Trời ạ, bỏ tay ta ra.
‎Nam nữ thụ thụ bất thân.
‎Cô nói sách của Maehwa thật phí giấy.
‎Cô cũng nói rằng cô sợ
‎ảo tưởng của Maehwa sẽ lan ra ‎khắp kinh thành như một đại dịch.
‎Phải nói cô cũng chẳng có đạo đức gì.
‎Cô là một tiểu thư mong Maehwa sẽ gác bút
‎hay chỉ là một kẻ giả danh Maehwa?
‎Chọn một thôi.
‎Thảo nào lại bênh vực thế.
‎Anh là Maehwa ư?
‎Ý tưởng hay đấy.
‎Anh tới từng thư quán và tự khen mình.
‎Bán được bao nhiêu với trò đó rồi?
‎Ta làm thế...
‎Kẻ lừa đảo như cô thật tự tin.
‎Xin đừng vội kết luận như vậy.
‎Có lý do nên ta mới phải làm vậy.
‎Thì sao? Cô cần ta thông cảm à?
‎Ý ta không phải vậy. Ta chỉ...
‎Anh có thể đợi ở phòng kia được không?
‎Chút nữa ta sẽ xin lỗi đàng hoàng.
‎Cô nghĩ ta là người duy nhất ‎cô cần xin lỗi à?
‎Có chuyện gì vậy?
‎Dù cô nghĩ tiểu thuyết của ta ‎có không xứng đáng,
‎sự mến mộ dành cho Maehwa là chân thật.
‎Cô không được lừa họ ‎chỉ để kiếm chút tiền bỏ túi.
‎- Vậy nếu cô muốn xin lỗi... ‎- Ta nên xin lỗi họ.
‎- Maehwa! ‎- Maehwa!
‎- Vậy đó là Maehwa. ‎- Ồ.
‎Ôi!
‎- Trời. ‎- Maehwa ở đây thật này!
‎Có một điều ta cần nói với mọi người.
‎Ta...
‎không phải Maehwa.
‎- Hả? ‎- Sao?
‎Dù không phải Maehwa, ta đã giả danh
‎để lừa mọi người.
‎Ta xin lỗi.
‎Nàng ta điên rồi à?
‎Sao cơ? Cô không phải Maehwa ư?
‎Vậy chữ kí này là sao?
‎Cô lừa chúng ta à?
‎- Ôi trời. ‎- Không thể tin nổi.
‎- Sao nàng ta dám? ‎- Sao nàng ta lại làm vậy chứ?
‎Tuy nhiên, Maehwa thật đang ở đây.
‎- Nàng ta nói gì cơ? ‎- Hả?
‎- Như vậy là... ‎- Là người đó sao?
‎- Đó là Maehwa ư? ‎- Ôi trời.
‎- Trời ơi. ‎- Maehwa là người đó ư?
‎- Là anh ấy à? ‎- Thật ư?
‎- Trời. ‎- Thật chứ?
‎- Maehwa là nam. ‎- Trời.
‎- Trời. ‎- Không tin được.
‎- Trời ơi. ‎- Là nam?
‎- Trời. ‎- Thật à?
‎Không phải nữ sao?
‎Thánh chỉ đến!
‎Bắt giữ Maehwa và tịch thu tất cả số sách!
‎Dừng lại!
‎- Bắt lấy nàng ta! ‎- Lại đây.
‎- Sao thế? ‎- Trời ơi!
‎- Bắt lấy họ. ‎- Sách đâu?
‎Bắt lấy hắn.
‎- Bắt lấy hắn! ‎- Bắt hắn đi.
‎Bỏ ra! Bỏ ta ra đồ khốn.
‎Này! Cô kia!
‎Bỏ ra. Ta bảo là bỏ ra!
‎- Bắt hắn. ‎- Đừng để mất dấu hắn!
‎- Bỏ ra! ‎- Bắt lấy họ.
‎- Bắt họ đi! ‎- Tịch thu sách đi!
‎- Đừng hòng thoát. ‎- Bắt họ!
‎Cô nghĩ cô đi đâu?
‎- Chết tiệt. ‎- Bắt lấy họ!
‎- Ngươi! ‎- Lấy sách đi.
‎- Cái quái gì thế? ‎- Dừng ngay lại!
‎Làm cái gì thế?
‎- Tóm họ! ‎- Lấy hết sách đi!
‎Bắt họ đi!
‎- Bắt họ đi! ‎- Tịch thu hết!
‎- Thả ra! ‎- Đi theo chúng ta!
‎Bỏ ra!
‎- Lại đây. ‎- Làm ơn thả chúng ta ra.
‎- Này! ‎- Đợi đấy!
‎Cái đồ...
‎Lũ nhãi nhép.
‎Bắt họ!
‎Ngươi, lại đây!
‎Trời đất!
‎Đừng tha thứ cho ta!
‎Này. Này cô kia!
‎Này! Bỏ ta ra.
‎Này!
‎- Thái giám Heo! ‎- Thái giám Heo!
‎- Điện hạ không ở thư viện. ‎- Không ở vườn.
‎Đã tìm mọi ngóc ngách chưa?
‎- Rồi ạ. ‎- Rồi ạ.
‎Giờ này Điện hạ còn ở đâu nhỉ?
‎Ta có việc. ‎Ta sẽ tìm hiểu xem có chuyện gì.
‎Đợi đã, người đi đâu vậy?
‎Đó là Thánh chỉ, nên có thể ‎anh ta ở Nghĩa Cấm Phủ.
‎Xin hãy cẩn trọng lời nói.
‎Người là nữ nhân, không được vào.
‎- Vậy cô thì sao? ‎- Trời.
‎Chỉ vì ta là người hầu ‎nên không được coi là nữ nhân sao?
‎Đó không phải là lỗi của người ‎nếu vị nho sinh đó bị bắt.
‎Nghe nói có rất nhiều tiểu thư
‎đã bỏ trốn để tìm tình yêu của đời mình
‎sau khi đọc sách của Maehwa.
‎Vậy nên anh ta mới bị ghét tới vậy.
‎Tại sao họ có thể bắt anh ta ‎chỉ vì lý do đó chứ?
‎Ta cứ thấy kỳ lạ quá đi.
‎Này, cho hỏi.
‎Anh không thấy tác giả này trơ trẽn à?
‎Nếu hắn biết xấu hổ thì nên gác bút đi.
‎Tuy nhiên, Maehwa thật đang ở đây.
‎Đừng tha thứ cho ta!
‎Này. Này cô kia!
‎Ta sẽ trả thù.
‎Ta sẽ xử lý ngươi!
‎Bé miệng thôi.
‎Không thấy người ta đang ngủ à?
‎Có mù không thế?
‎Ta xin lỗi.
‎Ta sẽ trả thù.
‎Ta sẽ trả thù ngươi.
‎Có chuyện gì vậy, tiểu thư?
‎Đi thôi.
‎MAEHWA
‎Trời ơi, đồ vô lại. ‎Sao các người dám làm vậy!
‎Sao lại bị cấm cơ chứ?
‎Đến hôm qua ‎sách vẫn không có vấn đề gì mà.
‎Sao có thể bị cấm trong một đêm được?
‎Quân trộm cắp!
‎Park Dal Pae, ngươi phạm tội ‎viết sách cấm. Hãy ra mặt
‎để bị bắt!
‎- Phu quân! ‎- Bỏ ta ra!
‎Phu quân ta còn chưa thạo Hán tự.
‎Sao có thể buộc tội chàng ‎vì tội viết sách chứ?
‎Chuyện gì đây?
‎Các người đang làm gì thế?
‎- Dừng lại! ‎- Chết tiệt.
‎- Khốn kiếp. ‎- Tên khốn!
‎Đồ vô lại! Các người đang làm gì vậy?
‎- Ôi trời! ‎- Trời ơi, phu nhân!
‎Mấy cô ả này!
‎ÁI TÌNH ĐÊM TRĂNG
‎NỖI ĐAU CỦA CHÀNG WERTHER
‎Ôi trời...
‎Sao lại lục sách của ta?
‎Sao?
‎Ngươi không nói được tên ư?
‎Không phải ta không thể nói cho ngươi.
‎Ngươi không cần biết tên ta. ‎Ta chỉ nói vậy thôi.
‎Hắn ta ăn phải đồ ăn hỏng trong ngục à?
‎Này Maehwa.
‎Ta cần biết tên ngươi ‎để báo cáo cho cấp trên.
‎Ngươi có cần ăn đòn trước không?
‎- Tên ngươi. ‎- Ta không phải Maehwa.
‎Đồ...
‎Vậy hãy cho ta xem thẻ.
‎Sao? Ngươi định bảo ngươi không có ‎thẻ căn cước à?
‎Ngươi nghĩ ta ngốc lắm à?
‎Mọi người dân trên đất Joseon phải có...
‎Ngươi không có thẻ căn cước sao?
‎Phải có à?
‎Phụ thân của ngươi là ai?
‎Ý là...Phụ thân của ngài là ai?
‎Nếu không thể tiết lộ, ‎chỉ cần nói phẩm hàm thôi.
‎Thưa đại nhân, anh ta đã ra đầu thú.
‎Hả? Ai cơ?
‎Maehwa thật.
‎Ta mới là Maehwa, lũ khốn.
‎NGHĨA CẤM PHỦ
‎Điện hạ!
‎"Điện hạ" ư?
‎Cách nói chuyện và cách ăn mặc
‎hẳn phải từ gia đình danh giá.
‎Bám theo và tìm hiểu xem ‎anh ta sống ở đâu.
‎Vâng.
‎Viết vào đi.
No comments yet. Be the first to leave one.