The first 200 lines.
PHIM TÀI LIỆU GỐC CỦA NETFLIX
Tôi chỉ muốn bắt đầu bằng cách hỏi ông
cho tôi biết suy nghĩ đầu tiên của ông khi nghe tên Wynn Handman.
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi nghe tên Wynn Handman
là cái tên Wynn Handman.
Tôi chưa từng nghe tới có ai tên Wynn,
và tôi không nghĩ mình từng nghe về ai tên Handman,
và rồi tôi quyết định tên ông ấy thú vị tới nỗi
rằng ông ấy hẳn phải
là người thú vị nhất, và tôi phải gặp ông ấy.
Vài phút nữa anh sẽ gặp Wynn.
Tôi nghĩ Wynn là một nhà lý tưởng.
Ông ấy đại diện cho viên đá cột mốc...
của nhà hát kịch Mỹ.
Một đạo diễn, một bậc thầy tuyệt vời cùng vận may kỳ lạ.
Ông ấy huấn luyện ngựa sẽ giỏi lắm.
Ông ấy thẳng thắn.
Quái gở, luôn bực bội với mọi thứ.
Ông ấy rất thô lỗ.
Tuy nhiên Wynn không đe dọa ai cả.
Ông ấy có óc hài hước tuyệt vời.
Và Wynn …
rất lý trí.
Ông ấy có cảm xúc lẫn lộn về việc thành công.
Ông ấy là một ...
ngọn tháp quyền lực.
Ông ấy không ...
lừa dối ai cả .
Ông ấy là một gã cứng rắn hơi vô tổ chức.
Mọi người khác đều sai, còn Wynn thì đúng.
Ông ấy là dân trí thức, nhưng cũng là kẻ điên.
Đó là Wynn Handman.
Được rồi.
Tối nay em có cô đơn không?
Tối nay em có nhớ anh không?
Tôi mừng vì tất cả các vị đều ở đây.
CỰU LÍNH TUẦN DUYÊN HOA KỲ CTTG II 1941-45
Em có tiếc nuối vì chúng ta rời xa nhau?
Và lúc nào người ta ...
- cũng muốn gọi tôi bằng biệt danh nhỉ? - Vâng.
Handy.
Tôi sẽ nói thêm một chút về cái tên.
- Khi ta bắt đầu quay. - Vâng.
Chúng ta sẽ quay lại từ đầu.
Irwin Leo Handman.
Sinh ngày 19 tháng 5 năm 1922.
Tôi có một tuổi thơ rất hạnh phúc …
lớn lên ở một khu vực của Manhattan gọi là Inwood.
Đó là ngôi nhà duy nhất trên phố.
Có một trang trại bên kia đường, một trang trại thật sự.
Đúng vậy.
Tôi đã có một tuổi thơ hạnh phúc ...
đến nỗi tôi không bao giờ muốn rời Inwood.
Mẹ tôi, bà luôn nói,
"Chúng tôi gọi thằng bé là Sunny."
S-U-N-N-Y.
Mẹ tôi có vẻ rất vui khi chăm sóc con cái.
Bố tôi đã làm việc những ông bố thời đó làm.
Ông kiếm tiền để nuôi gia đình.
Bố tôi không có nhiều thứ gây xao lãng,
nhưng ông thực sự rất yêu thích trường đua.
Ông cứ mỗi thứ Bảy ...
lại đến Trường đua Belmont.
Nhưng bố không thể đưa tôi đi, vì tôi còn quá nhỏ
để đặt cược ở trường đua.
Nên ông sẽ quay lại, và tôi chờ ông ở nhà.
Ông sẽ mô tả mỗi cuộc đua với tôi có những con ngựa nào.
Nhưng ông luôn nói rằng,
và đây là điều tôi nhớ là ông luôn nhắc đi nhắc lại.
Ông sẽ nói, "Con thấy đấy, con này về nhất nên nó là 'Thắng',
con về nhì là 'Được Đặt Đó', và con về ba là 'Trình Diễn.'
Tất cả những thứ con khác chỉ là 'có tham gia'.
Đừng làm một kẻ chỉ có tham gia."
Cuộc đời và di sản của Wynn Handman.
Điều tuyệt vời về Wynn là ông ấy có hai cuộc đời và hai di sản.
Một đời là của một giáo viên diễn xuất.
- Tôi nhớ ... - Ông ấy ...
... ở trên phố 56.
Tôi nghĩ là phố 56. Nó ở ngay sau Carnegie Hall.
Có những người trong đời mở ra những cánh cửa.
Những người tiên phong.
Không có những người đó,
tôi không nghĩ ta sẽ có nhà hát Mỹ nào.
- Căn phòng ở tầng trên. - Trên lầu.
Khu vực gác xép nhỏ, khá chật.
Căn phòng bản thân nó rất thú vị vì có những hàng ghế như rạp hát,
chia thành nhiều hạng.
Và phía sau có một căn phòng nhỏ để đạo cụ.
Bất chấp sự xám xịt tằn tiện,
tôi thấy nó ...
thật lãng mạn ...
và phấn khích.
Sao ai trông cũng trẻ quá vậy? Ôi, Wynn.
Ông ấy từng rất trẻ, chỉ là một thanh niên.
Tất nhiên, ông ấy có vẻ già vì chúng tôi đều là trẻ con.
Kia là tôi sao? Đó là tôi.
Đó là tôi đứng trên đó à? Tôi nghĩ là vậy.
ĐÂY LÀ TÔI SAO?
Đó là tôi.
Chà.
Khi chúng tôi diễn kịch, chúng tôi đều có cộng sự.
Thường chỉ có một cộng sự khác.
Thỉnh thoảng có hai.
Tôi nhớ cái này.
Chiếc đồng hồ trên tường.
Wynn ngồi sau một cái bàn, thứ ta có thể gọi là quyền khán giả,
ở hàng ghế đầu.
Ồ, phải.
Phải, ông ấy sẽ ngồi ngay cạnh sân khấu. Có một sân khấu ở đây.
Nên nó giống như ở trong một vở kịch vậy.
Tôi nhớ khi tôi làm lớp của Wynn. Đó là một lớp học cảnh quay.
Được rồi.
Đây là buổi diễn tập ...
cho một cảnh mới.
Ta sẵn sàng bắt đầu chưa?
- Hãy vui vẻ nào. - Rồi, vào chỗ nào.
Làm việc thôi.
Tất cả trật tự.
Nhưng đây là điều chúng ta nên tận hưởng.
Đó là Wynn.
- Tôi nhớ ông ấy có công tắc. - Nói khi sẵn sàng.
Và ông ấy điều khiển đèn.
- Sẵn sàng. - Sau đó ông ấy bật đèn lên.
... và anh đổ mồ hôi vào buổi trưa.
Anh làm việc của mình.
Anh sẽ chơi vui lắm. Nếu anh thắng giải thưởng ...
Một điều ông ấy nói với tôi là ...
hãy ở lại với tôi,
"Diễn xuất tuyệt vời không thay đổi trong suốt lịch sử."
Anh dám cầu xin em điều đó ư,
ai cũng biết anh sẽ tán tỉnh cô gái nào đó ở quê,
khi xác bố anh rữa ra sau bốn, năm tháng.
Ông ấy nói phong cách thay đổi còn sự thật thì không.
- Ừ, tốt. - Vâng.
Nhưng chúng ta chỉ nói chuyện, có lẽ …
vì một nơi tồi tàn không giữ nổi người như anh.
Đó là sự thật.
Đó là những gì ông ấy muốn.
Hành vi chân thật của con người ...
không thể bị đánh bại.
Đúng đấy.
Anh sẽ làm việc của mình và đến khi hết cảnh quay,
ông ấy sẽ tắt đèn.
Rồi đèn chiếu sáng trở lại, và thường Wynn sẽ thảo luận về cảnh quay
ngay tại đó trước mặt cả lớp.
Vì một phần trong đó không chỉ là công việc một diễn viên cần làm.
Một phần trong đó là lắng nghe cách ông ấy phê bình
- công việc của những diễn viên khác. - Thứ tôi thích là ngôn ngữ
cứ như tuôn ra từ họ.
Đều là do ngôn ngữ.
Anh có thấy ngôn ngữ đó có vị thế không?
Nó tới từ trung tâm, và tuôn ra.
Nhưng nó không chỉ là ngôn ngữ thơ ca.
Nó phát triển từ các nhân vật …
Các bạn không thể đối xử với cả lớp như với một người.
Wynn không ...
JAMES CAAN
Chúng tôi không dành nhiều thời gian để làm cây. Anh hiểu ý tôi chứ?
Ông ấy có khả năng nói chuyện với nhiều học sinh khác nhau bằng nhiều cách.
Và ông ấy biết mỗi diễn viên cần gì.
Để nói điều gì đó có ý nghĩa với tôi,
và chẳng có ý nghĩa gì với anh.
Anh là ai?
Hãy tìm hiểu xem anh là ai và cách anh làm việc.
Trường hợp của tôi, ông ấy làm việc với tôi trong sáu tháng yên lặng.
Rồi, anh phải thật sự làm điều ngẫu hứng.
Wynn đã gợi mở ở tôi và tất cả học sinh
thứ họ có thể cống hiến.
Ông ấy giúp anh tìm ra chính mình,
là tất cả những gì ta phải trao ra.
Tôi sẽ rất vui vì đây là buổi diễn tập đầu tiên
vì tôi không muốn các diễn viên …
Chúng tôi nuốt từng lời của ông ấy.
Tôi nhớ ông ấy rất chú tâm tới dạng âm nhạc của mọi thứ.
Tiếp theo là gì?
Ông ấy rất giỏi việc biết khi nào cần tăng tốc.
Ông ấy nói, "Ồ." Tăng tốc đi. "Tôi không biết.
Thử lần nữa đi, nhưng đừng ...
Đừng cố quá. Nói nhanh vào. Nhanh hơn thôi."
Và đột nhiên, một cảnh vốn rất khó khăn ...
Chúng tôi không thể ... Đột nhiên nó dễ dàng.
Nếu anh tăng tốc lên, hoặc dùng năng lượng phù hợp,
nó tự dưng có ý nghĩa.
Được rồi, làm thôi.
Cứ làm thôi. Bùm.
Và ông ấy sẽ bật đèn.
Cảnh quay cứ thế diễn ra.
Chỉ xảy ra vì nó là con người.
Anh được sinh ra để trở thành diễn viên.
Nếu có môi trường phù hợp, cảm giác tự tin.
Tôi từng là người rất thiếu tự tin,
và tôi nghĩ ông ấy nhận ra điều đó.
Wynn nổi tiếng vì khả năng nuôi dưỡng con người.
Ông đã tạo ra một môi trường thoải mái
để mọi người làm hết sức mình,
để họ có được sự tự tin.
Ông ấy về cơ bản ...
đã xóa bỏ nỗi sợ khỏi màn trình diễn của tôi.
Ông cho tôi sự tự tin để thử làm mọi thứ.
Làm việc với vai diễn, để mọi thứ diễn ra
No comments yet. Be the first to leave one.