The first 200 lines.
Tôi sẽ bắt đầu từ rất lâu trước khi tôi tồn tại.
Trước cả khi người mẹ đáng thương của tôi được sinh ra.
Bà tôi, Anna Bronski,
Khi đó vẫn còn trẻ và ngây thơ,
Đang ngồi trong chiếc váy 4 lớp giữa cánh đồng khoai tây.
Đó là vào năm 1899,
Ở trung tâm vùng Kashubia.
Một cái gì đó đang di chuyển trên đường chân trời,
Như thể đang nhảy vậy.
Làm ơn giúp tôi.
Có ai đi qua đây không?
Tên là Koljaiczek?
- Một tên vô chính phủ. - Thấp và vai rộng.
Tôi thấy có anh ta. Chạy như con dơi thoát khỏi địa ngục.
Chạy lối nào?
Tôi không tin đâu.
- Nó đã biến mất rồi. - Nếu không có ở đây thì chắc hắn đang ở Bissau.
Phải bắt được hắn hoặc một người khác ở một đâu đó.
Trời mưa rồi.
Ra được rồi, Koljaiczek.
Tôi tên là Joseph.
Vậy đó, ông nội tôi là một kẻ phá hoại.
Một kẻ đốt nhà nhiều lần,
bởi vì trong tất cả các vùng của West Prussia,
nhà máy cưa là nơi mồi lửa cho Chủ nghĩa Dân tộc Ba Lan.
Joseph và Anna đã lẩn trốn cùng với các bè gỗ
Trong gần một năm.
Đó là thời gian để cảnh sát bắt kịp
...ông nội tôi.
Chạy đi!
- Đừng bắn anh ấy! - Tôi sẽ bắn đây!
Sau cú bổ nhào đó,
không ai còn nhìn thấy Koljaiczek một lần nào nữa.
Một số nói rằng ông đã chết đuối.
Những người khác nói
ông đã trốn sang Mỹ,
ở đâu đó ở Chicago,
dưới cái tên của Joe Colchic,
ông trở thành một triệu phú.
Họ nói ông làm ra tài sản của mình nhờ gỗ,
nhờ các ngành công nghiệp,
và nhờ lợi ích của bảo hiểm cháy.
Còn bà tôi,
bà ngồi năm này sang năm khác trong cái váy 4 lớp của bà,
rao bán hàng ngoài chợ.
Ngỗng đây!
Không quá béo và không quá gầy!
Và bà già dần đi.
Chiến tranh thế giới thứ nhất xảy ra,
và thay vì ngỗng, bà chỉ có củ cải để bán.
Củ cải đây!
Bà mẹ nghèo khó của tôi cũng đã trưởng thành.
Cô quan tâm đến Jan, người anh em họ của cô.
Jan đã được gọi tham dự chiến tranh,
nhưng anh muốn ở gần cô.
- Tên gì? - Bronski, Jan.
- Năm sinh? - 1898.
Ho đi.
Lần nữa.
Bị từ chối.
Không đần, không cứng cổ. Với quân đội anh là một người tàn phế;
Lần đầu tiên, mẹ tôi được ôm
người anh họ Jan trong vòng tay,
Và tôi nghi ngờ
nếu có bao giờ họ ôm nhau mà hạnh phúc hơn.
Chuyện tình lãng mạn thời chiến không hề bị quấy rầy
cho đến khi xuất hiện ông Matzerath.
Alfred Matzerath, sinh ra ở vùng Rhineland,
là thần tượng yêu thích của tất cả các y tá tại Bệnh viện Silberhammer
cho sự vui vẻ của hắn tại Rhenish.
Cô ta đã nói gì?
Cô ta nói ông là một người đầu bếp bẩm sinh, thưa ông Matzerath.
Ông biết làm thế nào để chế biến những cảm xúc vào món súp.
Cuộc chiến đã kết thúc.
Danzig được tuyên bố là nhà nước tự do.
Ba Lan được có bưu điện riêng của họ,
nơi Jan Bronski đến làm công việc đóng dấu tem.
Alfred Matzerath cũng ở lại Danzig.
Chúng tôi, người Kashubians đã luôn luôn ở đây.
Từ lâu trước người Ba Lan,
và, tất nhiên, rất lâu trước người Đức.
Đó là chuyện cũ rồi, Jan à. Bây giờ chúng ta đã có hòa bình.
Người Đức, người Ba Lan, người Kashubian...
Tất cả chúng ta sẽ sống cùng nhau trong hòa bình.
Con không biết.
Phải, rồi con sẽ biết.
Hai người đàn ông đó, mặc dù cảm xúc khác nhau, tương tự như cảm xúc của họ dành cho Mama,
họ lại thích nhau,
và chính ba người họ
đã mang tôi, Oskar, vào thế giới.
Mặt trời trong các dấu hiệu của Virgo.
Sao Hải Vương thống trị ngôi nhà thứ mười trong cuộc sống của tôi,
Và neo Oskar vào một nơi nào đó giữa phép lạ và ảo tưởng.
Rặn đi, rặn đi.
Rặn đi, Agnes, rặn đi! Rặn mạnh lên
Gần được rồi!
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh sáng của thế giới này
Dưới dạng một bóng đèn 60 watt.
Alfred!
Đó là một cậu bé!
Em biết nó sẽ là một cậu bé,
ngay cả khi đôi khi em nói nó sẽ là một cô gái.
Không được khỏe lắm.
Một em bé đỏ hồng và hay khóc.
Tôi lắng nghe một cách nhiệt tình và phê phán
những phản ứng tự phát đầu tiên của cha mẹ tôi.
Nó sẽ là nhà kinh doanh .
Bây giờ chúng ta đã biết sẽ làm quần quật như nô lệ vì cái gì.
Khi bé Oskar được ba tuổi,
Nó sẽ có một cái trống thiếc.
Chỉ có viễn cảnh của cái trống mới ngăn cản tôi
Mạnh mẽ hơn mong muốn của tôi
để được trở lại bụng mẹ.
Bên cạnh đó, dây rốn của tôi đã bị cắt.
Không còn gì để làm nữa.
Và do đó, tôi hầu như không thể chờ đợi cho đến lần sinh nhật thứ ba.
Ai kết hôn cho chúng ta, nói với họ đi
Em nói với họ đi. Đây là Hồng y
Hồng y giáo chủ đã kết hôn cho chúng ta
Hồng y giáo chủ đã kết hôn cho họ
Bầu trời xanh là nhà thờ của chúng tôi
Là ai đây?
Oh, hóa ra là cậu bé Oskar.
- Muốn ăn bánh nữa không? - Dạ không, cảm ơn.
Miệng của con bẩn quá.
- Thêm một ngụm nữa , thưa bà? - Ồ, có.
Chim hoạ mi dịu dàng của cô đã hát bài hát cả đêm
Nó không giống như một quả táo mà bạn cho đi.
Chúng ta phải học cách tôn trọng cơ thể con người một lần nữa.
Và với ba đồng xu ...
Cậu muốn cái gì?
Điều quan trọng chính là tiền tệ ổn định.
Và rất nhiều để uống!
Vì vậy, đây là đồng Mác rất ổn định
và ba đồng xu!
Uống vì tuổi trẻ!
Và uống vì sắc đẹp!
Vẻ đẹp thực sự là tuổi trẻ
Tôi có thể gọi cô bằng tên chứ?
Vậy tôi sẽ gọi cô là Lina.
Chúng ta sẽ không còn trẻ như vậy khi chúng ta gặp nhau lần tới!
Chim hoạ mi dịu dàng của cô đã hát bài hát cả đêm
Tình yêu, oh, tình yêu
Là một sức mạnh
Thần thánh
Chim hoạ mi dịu dàng của cô
đã hát bài hát cả đêm
Tình yêu, oh, tình yêu
Thật đáng yêu.
Tình yêu, oh, tình yêu
Là một vị thần thần thánh
Jan, lấy thẻ.
Tôi sẽ bỏ nó vào trong đồ giặt
Và rửa một vài ly.
Ngày 12 tháng 9,
năm 1927.
Năm tới, con sẽ cao chừng này,
sau đó cao chừng này, và sau đó cao đến đây này,
và sau đó lớn như bố.
Tránh ra đi!
- Mới nguyên từ hầm rượu. - Và đây là ly.
Anh sẽ không phải uống từ chai.
- Chơi không, ông Scheffler Heavens? - Không.
Cứ chơi đi. Tôi sẽ chỉ xem thôi.
Và đã đến giờ đi ngủ của tôi rồi.
- Anh ấy luôn luôn mệt mỏi. - Em không nên cưới một người thợ làm bánh.
Oskar, đã lâu lắm rồi bà không để cho bất cứ ai chui dưới váy của bà.
Hãy chơi một ván nhỏ đi!
Bạn có biết trò này không?
Một chút.
Hãy xem nơi các quân J ở đâu.
Tall pine điểm đến các ngôi sao
Phía trên dòng nước dâng cao của Iser
Hey, anh họ, anh không có quân rô!
Đừng tranh cãi. Chơi đi.
Tôi có hai quân rô.
Làm sao tôi biết được?
Ngày hôm đó,
ảnh hưởng đến thế giới người lớn
và tương lai của chính tôi.
Tôi quyết định tạm thời dừng lại...
không lớn nữa
Và sẽ vẫn luôn là một cậu bé ba tuổi,
một chú lùn, một lần và mãi mãi!
Một hai ba...
Lạy Chúa tôi, nó ở đây này.
- Nó là gì? - Chuyện gì đã xảy ra?
Nó ngã xuống cầu thang!
- Hãy làm gì đi!! - Đừng nóng lòng.
Tại sao cánh cửa hầm lại mở?
Nó đang chảy máu kìa.
Alfred, đó là lỗi của anh! Anh không đóng cửa hầm!
Tôi chỉ đi lấy bia cho mọi người.
Chạy đi gọi bác sĩ đi.
- Có vẻ tệ quá. - Anh! Đó là lỗi của anh!
Anh không đóng cửa hầm rượu!
- Đồ con lợn! - Dừng lại! Không có ích gì.
Xin vui lòng, Agnes. Tôi xin anh.
Làm ơn, Alfred.
Cho tôi qua!
No comments yet. Be the first to leave one.