The first 200 lines.
Ngoan lắm.
Aw.
Coi chừng! Coi chừng!
Frank, không được!
Tao bảo rồi không được làm thế.
Cho xin ít nào?
Xin lỗi chú, cháu không có tiền.
Ờ, phải.
Xin lỗi nha, anh bạn.
Cẩn thận chớ cha.
Ngăn chặn nóng lên toàn cầu nha?
Thật xin lỗi, không lói được Tiếng Ăn.
- Được rồi. - Thật xin lỗi.
Excuse me. Would you like to sign this
to stop global warming?
Im đi!
Oh, you're taking forever!
Cổ lại đến à?
- Xéo! - Tớ không ngủ trong xe nữa đâu.
- Có mùi như Hot Pockets lộn mùi hôi chân ấy. - Xéo đi!
Tớ chỉ muốn đồ lót sạch thôi!
Cũng là phòng của mình mà.
Ối giời ơi. Trả lời đi, Ryan.
Ối giời ơi. Trả lời đi, Ryan.
Cái gì?
Ối giời ơi, cậu phải tới đây ngay!
...khủng khiếp. Ối giời ơi.
Cậu sẽ không tin chuyện này đâu!
Đồ đần, tớ hiểu 2% câu đó rồi nha.
Tới nhanh đi ba!
Ở đâu?
- Anh bạn. - Gì thế?
Vào đây ngay đi.
- Có thú vị không? - Có.
Come on, come on.
- Whoa! - Thấy chưa?
Năng lượng 0.7 mN à?
Trời, lớn thật đó.
- Khi nào? - Hôm qua, lúc 12:01 đêm.
Đệch, điên thật đó.
Phải, nhưng Ryan này, bọn mình không biết thứ gì đã làm thiết bị bị tắt đi.
Kiểu như, phòng thí nghiệm được đóng.
Gần như thiết bị đã tự phóng ra.
Phải rồi! Thấy rồi nha!
Chết cha.
Này, hai cậu đi đâu thế?
- Hôm nay là ngày bánh churro ở quán cà phê. - Măm măm.
Chào Trưởng Khoa Bronson.
Cà vạt trông thích thật. Mèo phải không ạ?
Mèo Angora Thổ Nhĩ Kỳ. Đừng có đổi chủ đề nha!
- Chủ đề gì ạ? - Đấy!
Ta bị bốn lần mất điện rồi đấy...
...mạch điện thì cháy đen...
...bóng đèn thì hỏng khắp trường...
...và tất cả là do công trình khoa học bé tí teo của cậu.
- Đó là đồ án của em mà. - Một thất bại đáng chê.
Khoa Khoa Học trường ta...
...tự hào là tiên phong...
...biến ý tưởng thành kết quả.
Kết quả dẫn đến bằng sáng chế.
Cậu hiểu nó hoạt động ra sao chưa?
Vậy là, tất cả chỉ vì tiền?
Phải rồi, Phan,
tôi ghét phải phá tan mộng tưởng của cậu.
Nhưng có người phải giữ cho bóng sáng đèn.
Còn cậu thì muốn tắt nó bằng được.
Theo nghĩa đen! Hãy xem câu nói đùa này là một lệnh đình chỉ công trình
có hiệu lực ngay tức khắc.
- Gì cơ ạ? - Đúng thế đấy.
Tôi đã gọi cho Giáo sư 'Boner'.
Phải phát âm là 'Bonner'.
Và anh ta hoàn toàn đồng ý với yêu cầu của tôi.
Tôi sẽ gọi bảo vệ đến hốt...
...cái máy năng lượng gì gì đây trước 6:00 hôm nay.
Thầy không thể lấy nó đi!
Cứ thách tôi xem.
Tôi yêu cầu cậu kết thúc việc còn lại ở đây. Rõ chưa?
Ai đó?
Này, lũ ăn hại!
Trong khi các cậu ra ngoài giở trò,
thì công trình của bọn mình bị cấm cửa rồi.
Tớ mong các cậu thấy hạnh phúc.
Cậu bị sao vậy?
Sao cậu lại hù tớ thế?
Tớ đem đến cho cậu một...
Giờ thì nó phủ đầy vi khuẩn rồi, nên là...
...phí mất 2 đô la.
Thật vô ơn.
Ah!
Frank, không được!
Told you not to do that.
Đau!
Cậu bị làm sao vậy?
Cháu xin lỗi chú, cháu...
Thật xin lỗi.
Thằng nhãi.
Xin lỗi nha, anh bạn.
Im đi!
Oh, you're taking forever!
Xéo!
Ryan.
Anh bạn. Tớ gặp phải ảo giác rồi.
Ừ, rõ ràng rồi.
Không, không, nghiêm túc đấy.
Tớ bị gặp chuyện đó, cậu biết không?
Nó gọi là gì nhỉ? Khi ta cảm thấy như mình
đã trải qua một điều gì đó trước đây.
- Déjà vu à? - Đúng rồi, là nó.
Tớ cảm giác mình đã sống qua ngày này rồi ấy.
Ối giời ơi. Trả lời đi, Ryan.
Ryan, anh bạn, ồ, Chúa tôi.
Ối giời ơi, cậu phải tới đây ngay!
Khủng khiếp. Ối giời...
Tớ sẽ gọi lại sau.
Được rồi, cứ thở đi.
Thở đi nào.
Nghe tớ nói nhé.
Ngày sẽ được thiết lập lại khi cậu chết, đúng không?
Phải, một gã thần kinh đeo mặt nạ trẻ con đã tấn công tớ.
Nhưng đó chỉ là mơ thôi, phải không?
- Tombs chết rồi mà. - Lori cũng thế.
Vậy thì lần này ai là sát nhân?
Xin chào? Ai đó có thể giải thích giùm tớ
chuyện quái gì đang xảy ra không?
Được rồi, tóm tắt lại nha.
Tớ đã bị mắc kẹt và sống lại trong cùng một ngày,
Thứ 2, ngày 18, lặp đi, lặp lại và lại lần nữa...
...cho đến khi kẻ đeo mặt nạ Bayfield...
...giết tớ vào đêm sinh nhật.
Tớ không biết đó là ai...
...vì tớ như con khùng.
Do có rất nhiều người ghét sự can đảm của tớ.
Nên theo gợi ý của Carter, tớ đã lập danh sách những kẻ tình nghi.
Hóa ra, đó là bạn cùng phòng của tớ Lori...
...kẻ đã giúp một tên sát nhân giết người hàng loạt, thoát khỏi bệnh viện...
...với hi vọng như thể là hắn đã giết tớ.
Trên thực tế, hoàn toàn là cô ta...
...và vì cô ta ghen tị mối tình mà tớ đang có...
...với giáo sư đại học, Gregory, người đã kết hôn rồi.
Phải, tớ biết, khá là tệ hại.
Nhưng dù sao thì...
...tớ cũng đã đá con điên Lori bay ra khỏi cửa sổ...
...và giết nó để phá bỏ vòng lặp, hoặc tớ nghĩ thế...
...nhưng giờ có vẻ tớ đã truyền nó lại cho cậu...
...và cậu sẽ mắc kẹt trong cái ngày này...
...cho đến khi chúng ta tìm ra cách ngăn chặn nó?
Phải rồi.
Mình vẫn đang mơ.
Khoan đã, cái gì cơ?
Giống như phim Kẻ Đánh Cắp Giấc Mơ ấy.
Mơ trong giấc mơ.
Anh bạn ạ, cậu không mơ đâu.
- Ryan, cái... - Suỵt.
Tớ đang cố đánh thức mình dậy.
Thấy chưa, cậu không mơ đâu.
Sao cậu đánh vào chym tớ?
Sao cậu lại hành động như thế?
Cậu đập vào chym tớ. Đúng là mất nết mà.
- Tớ gần như không chạm vào cậu nữa. - Được rồi.
Chỉ cho tớ nơi cậu đã chết.
Phía sau kia, chỗ tủ lưu trữ.
Này, đưa cho tớ nào.
Tớ tự xử được mà.
Cậu chết chưa đủ sao?
Mm.
- Đánh vào đầu hắn ấy. - Suỵt.
- Đồ khốn, Samar! - Sao cậu đánh tớ?
Sao cậu cứ hù tớ thế?
Tớ nghĩ mình bị dập xương gò má rồi.
Có chuyện gì trong này thế?
Ryan đập dập xương gò má tớ rồi.
- Phải cậu ta không? - Không.
Cậu ấy đã ở đây khi tớ chết.
Gì cơ?
Cậu lấy đâu ra cái mặt nạ đó vậy?
Nó nằm ở hành lang...
...chắc ai đó đã làm rơi nó.
Phải rồi! Thấy rồi nha!
Đợi đã! Các cậu đi đâu vậy?
- Hôm nay là ngày bánh churro ở quán cà phê. - Măm măm.
Ta bị bốn lần mất điện rồi đấy...
...mạch điện thì cháy đen, bóng đèn thì hỏng khắp trường...
...và tất cả là do công trình khoa học bé tí teo của cậu.
Đợi đã.
Công trình khoa học gì?
Lò Phản Ứng Làm Mát Lượng Tử Sisyphus.
Bọn tớ gọi là Sissy cho ngắn gọn.
Các cậu thấy những thứ này không?
Chúng là laser proton.
Và khi chúng được bắn ra, chúng sẽ đi đến máy ly tâm ngay đây
tới khi đạt dưới 1 nanokelvin.
Về cơ bản, bọn tớ đã cố chứng minh rằng...
thời gian có thể bị chậm lại ở mức phân tử.
Nó vẫn chưa hoạt động, nhưng bọn tớ đã tìm ra được vài dữ liệu đầy hứa hẹn
sau khi thiết bị bắn vào một đêm nọ.
Khi nào?
12:01 đêm. Ngày hôm qua.
Thứ hai, ngày 18.
Ừm.
Sao thế?
No comments yet. Be the first to leave one.