The Man Who Shot Liberty Valance

The Man Who Shot Liberty Valance

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Man Who Shot Liberty Valance 720p HDTV x264-EmU
A Commentary by 1950s
Ghé thăm blog: http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

HDTV
hdtv
x264
720p
720
HD
Published on: 2013-04-11
Downloads: 57
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

NGƯỜI ĐÃ BẮN LIBERTY VALANCE Dịch phụ đề: QKK

- Cám ơn, Jason. Đúng giờ lắm. - Chớ còn gì nữa!

Link.

Link Appleyard!

- Ôi, cô Hallie. - Chào, Cảnh sát trưởng.

- Chào, ngài Nghị sĩ. - Không, không. Rance. Rance.

Rance... Ông tới tôi mừng quá.

Tôi nhận được điện tín của ông ở Saint Louis. Cám ơn ông.

Xe của tôi ngay đằng kia. Nè, Jason, đưa tôi cái hộp đó.

Ông đã biết là họ sẽ tới!

Đây là lần đầu tiên ông biết giữ bí mật! Đồ ba hoa!

Ai vậy, Jason? Một người nào xứng đáng một dòng tin không?

Một dòng tin?

Đồ ngốc, đó là Nghị sĩ Stoddard và vợ ổng.

Anh có thể viết về họ nguyên cả tờ báo!

Chào, Lydia. Charlie Hasbrouck đây. Khẩn cấp!

Nói với biên tập là Nghị sĩ Stoddard và vợ ổng vừa tới đây.

Đúng vậy. Cám ơn.

Ê, vậy là năm xu.

Tính cho tờ Shinbone Star!

Nè, Nghị sĩ! Nghị sĩ Stoddard. Chào bà.

Ông có thể dành cho tôi một cuộc phỏng vấn không? Đặc biệt... Tin độc quyền!

Shinbone Star...

À, bây giờ, con trai, tôi... Được rồi.

Tôi sẽ đồng ý cho anh phỏng vấn, nhưng chỉ vì một lý do.

Một lý do... Dutton Peabody,

sáng lập viên, nhà xuất bản, tổng biên tập tờ Shinbone Star đã từng sa thải tôi.

Tôi sẽ bị sa thải nếu không có được cuộc phỏng vấn này.

Có đúng là ông định...

Ổng tới rồi kìa.

Nghị sĩ Stoddard, đây là một ngạc nhiên và một vinh hạnh, thưa ông!

- Maxwell Scott, biên tập tờ Star. - Chào ông Scott.

- Đây là bà Stoddard. - Hân hạnh, thưa bà.

Điều gì đưa ông về đây, thưa ông? Có đúng là ông sẽ...

Ôi, không. Khoan đã, ông Scott.

Ai sẽ phỏng vấn tôi đây? Ông hay anh bạn trẻ này?

- Nhân tiện, là người đã hỏi tôi trước. - Chắc chắn là tôi rồi.

Nếu cậu là một phóng viên giỏi thì cậu phải mời ổng vô văn phòng chúng ta,

để tránh nắng và bụi.

Ổng nói đúng. Cách hay nhất để người ta vui vẻ nói là làm cho họ thoải mái.

Lại trở lại với công việc rồi, chính trị.

Link, sao ông không đưa Hallie đi vòng quanh thị trấn một chút?

Có rất nhiều thay đổi, hả?

Tôi sẽ đi với mấy anh bạn này để nói chuyện chính trị một chút.

Tôi thấy ông không có đeo ngôi sao.

Ôi, thôi mà, cô Hallie.

Họ không bầu tôi làm cảnh sát trưởng suốt đời.

Tôi thấy người duy nhất trong chúng tôi...

...vẫn còn làm việc là ông nghị sĩ!

Chỗ này đúng là đã thay đổi.

Nhà thờ, trường học, cửa tiệm.

Đó là nhờ đường sắt.

Sa mạc vẫn y như cũ.

Bông hồng xương rồng đang nở hoa.

Có lẽ...

Có lẽ cô muốn đi một vòng ra sa mạc...

...và ngắm cảnh một chút.

Có lẽ.

Ông đã biết là tôi muốn đi đâu rồi, phải không?

Cô đã nói là cô muốn xem bông hồng xương rồng nở hoa.

Đó là căn nhà của ổng dưới đó, những gì còn lại của nó.

Chung quanh toàn hoa.

Ảnh chưa bao giờ xây xong căn phòng mà ảnh đã muốn xây, phải không?

Phải.

À, cô đã biết hết rồi.

Có một bông hoa dễ thương quá.

Quý vị, tôi đã tự hứa với mình là chuyến đi này tôi sẽ không nói chuyện về chính trị,

vậy mà nãy giờ tôi vẫn không tránh được.

Chắc là ông sẽ tới Capitol City và nói chuyện với hội đồng thành phố?

Không phải trong chuyến đi này. Đây chỉ đơn thuần là chuyện cá nhân.

Chỉ là chuyện cá nhân. Vậy là tin không hay cho độc giả của tôi rồi.

Tại sao ông tới Shinbone? Chắc là không có gì bí mật chớ?

Không.

Không, không có gì bí mật.

Tôi tới đây để dự đám tang.

Đám tang?

Ai chết vậy, thưa ông?

Không, thưa ông. Tôi...

Một người tên là Tom Doniphon.

Ồ, bà xã tôi tới rồi. Tôi sẽ...

Cám ơn sự đón tiếp của quý vị.

Tom Doniphon?

- Chào, Clute. - Trời ơi, Rance!

Ransom Stoddard! Và cô Hallie!

Chúa ơi, Nghị sĩ, tôi không nghĩ...

Sao ông không cho tôi biết là họ sẽ tới?

Chúa ơi, tôi phải làm một đám tang vô cùng long trọng.

Sẽ có người từ khắp nơi tới viếng.

Hạt sẽ chôn cất ổng, ông biết đó. Tôi sẽ không tính một xu nào hết.

Pompey?

Cô Hallie.

Pompey, tôi rất tiếc.

Chắc là ông muốn...

Giày của ảnh đâu?

À, tôi nghĩ...

Đó là một đôi giày đẹp hết biết, gần như mới cáu, và tôi nghĩ...

Mang giày vô cho ảnh, Clute, và dây súng và đinh thúc ngựa.

Ổng không còn mang súng nữa, Rance. Đã nhiều năm nay rồi.

Phải, đúng vậy.

Thưa ông, tôi không muốn tự tiện,

nhưng một nghị sĩ Hoa Kỳ là tin tức.

Tôi là biên tập của một tờ báo có tầm cỡ toàn bang.

Tôi có trách nhiệm phải biết tại sao...

...ông đổ đường xuống đây để chôn cất một người.

Ông không thể chỉ đơn giản nói người đó tên là Tom Doniphon rồi thôi.

Tom Doniphon là ai?

Ảnh là một người bạn, ông Scott, và chúng tôi muốn được yên.

Scott, đi thôi.

Tôi xin lỗi, Nghị sĩ. Vậy chưa đủ.

Tôi có quyền được biết câu chuyện.

Phải, tôi nghĩ có lẽ các người nên biết.

Tất nhiên, câu chuyện này không chỉ liên quan tới tôi.

Lão Pompey trong đó, Link, họ đều có dự phần.

Nhưng chắc là chỉ có mình tôi mới có thể kể rõ ràng rành mạch.

Tôi có đọc về thời xưa trong tư liệu báo chí.

- Không có nhắc tới... - Ông là một người trẻ!

Một người trẻ.

Ông chỉ biết kể từ thời có đường sắt thôi.

Hồi đó rất khác. Trước đây rất khác, ông Scott.

Rất khác.

Lần đầu tiên tôi tới Shinbone, là bằng một chiếc xe ngựa.

Rất giống với chiếc ngay đó.

À...

Có khi là chiếc này.

Overland... Nhìn nè, tôi nghĩ là cùng một chiếc!

Không thể tin được.

Lúc đó tôi chỉ là một chàng trai trẻ, vừa mới tốt nghiệp trường luật,

trong túi chứa đầy sách luật và cái đồng hồ vàng của cha tôi,

và 14 đô 80 xu tiền mặt.

Tôi đã triệt để nghe theo lời khuyên của Horace Greeley,

"Về miền tây, các bạn trẻ, hãy về miền tây,

"và tìm kiếm danh vọng, tiền tài, phiêu lưu mạo hiểm."

Ngồi yên và giao nộp hết!

Súng săn, bỏ đạn ra.

Thảy thùng tiền xuống.

Ngay!

Được rồi. Cho hành khách xuống xe.

Có vẻ chỉ có những hành khách ốm đói, nhưng dù sao cũng lấy bóp của họ.

- Tôi lấy cái đó luôn. - Không. Làm ơn.

Của người chồng quá cố của tôi.

- Làm ơn! - Một góa phụ, hả? Dù sao tôi cũng lấy.

Bỏ tay ra! Các người là loại người gì?

Loại này, anh bạn.

Bây giờ, anh là loại người gì, anh bạn?

Tôi là một luật sư, và tôi có giấy phép chính thức của thuộc địa.

Bây giờ các anh có thể cướp của tôi, nhưng tôi sẽ cho các anh vô tù vì việc này.

Tù hả?

- Thôi đi! Anh giết chết ảnh bây giờ. - Đưa hắn đi khỏi đây.

Lên xe! Mau lên, đi!

Vô trong đó! Bà nữa.

- Mau lên, vô trong. - Ảnh sẽ chết ngoài đó.

Chúng tôi sẽ gởi hoa phúng điếu.

Chico, cắt hai con ngựa trước ra.

Đi đi.

Bỏ hết vô trong này và lấy ngựa. Mau lên!

Một cuốn sách?

Luật?

Luật sư, hả?

Được, để tao dạy luật cho mày...

Luật của miền tây.

Hãy đi khỏi đây.

Đi thôi. Đi thôi!

Hallie!

Hallie! Dậy đi, cô nương!

Tom Doniphon !

Mới có 5 giờ rưỡi sáng. Anh bị sao vậy?

Chúng tôi có một người bị phục kích dưới này. Và bị thương nặng lắm.

Có vẻ như sắp chết nếu chúng ta không chăm sóc cho hắn.

- Đó là người trên chiếc xe bị cướp. - Đúng vậy.

Làm sao cô biết?

Chiếc xe có ghé qua để báo với cảnh sát trưởng.

Link Appleyard?

Đừng đứng đó nhiều chuyện. Đưa ảnh vô trong. Pompey.

Anh đứng dậy được không, khách lạ?

Đỡ hắn lên, Pompey.

Để ảnh lên ghế dài.

Tom, ảnh bị thương nặng lắm.

Cám ơn, Pompey.

Tội nghiệp.

Bị đánh, bị quất, và bị đá, chỉ vì muốn bảo vệ một người phụ nữ.

- Sao lại biết chuyện đó nữa? - Người đánh xe đã kể hết.

À, Pompey, có vẻ như chúng ta có một người bảo vệ quý cô ở đây.

Hallie, chúng ta...

- Đi lấy ít băng. - Nhưng...

Để tôi chăm sóc cho hắn.

Nè...

Khách lạ, anh sẽ cần may vài mũi.

Pompey, đi tìm Bác sĩ Willoughby.

Nếu ổng tỉnh rượu, thì đưa ổng về đây.

Ôi.

Nora, xin lỗi vì đã làm phiền bà như vầy.

Hắn đang gặp rắc rối.

Đánh ghê quá.

Chuyện này đúng là kinh khủng.

Thánh thần ơi, để tôi đi kêu cảnh sát trưởng.

Anh muốn uống cà-phê không? Để tôi làm ít thức ăn sáng. Hallie?

Từ từ, khách lạ.

Anh không sao chớ?

Đây rồi.

Uống đi.

More Vietnamese subtitles for The Man Who Shot Liberty Valance

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left