The first 200 lines.
Những tập trước của Cloak and Dagger...
Billy!
Bố ơi!
- Tôi xin lỗi. - Tên cậu là gì?
Tandy. Cậu thì sao?
Tyrone.
Đợi đã, cậu là đứa trẻ đó?
Trên bãi biển?
Có điều gì đó về sự sợ hãi đã thúc đẩy tôi.
Cả cuộc đời tôi.
Khi tất cả hy vọng sụp đổ,
tôi cảm thấy nóng người, khó chịu và có vũ khí trong tay.
Và cậu cũng có thể nhìn thấu nỗi sợ của người khác ư?
Trớ trêu thay, tôi có thể thấy hy vọng của họ.
- Thanh tra O'Reilly nghe? - Chào, Thanh tra.
Tôi sẵn sàng ở lại và đối mặt với việc này.
Connors đang săn lùng cậu. Cậu nên lánh đi.
Cô muốn gì?
Tôi muốn cha tôi quay lại, tên khốn.
Cô đã giết tôi ư?
Tôi thích làm bánh kếp cho bạn gái mình.
Fuchs? Tôi muốn ăn bánh kếp!
Tyrone Johnson!
Cậu bị bắt vì tội giết hại sỹ quan Fuchs!
- Tôi nghĩ ta bị lạc rồi. - Tôi nghĩ cậu đúng đấy.
Vậy giờ sao?
Tôi sẽ không để ông nắm giữ cuộc đời tôi nữa.
Lần bùng nổ năng lượng ban đầu,
biến mọi người thành những con quái vật khát máu.
Mỗi khi thành phố xảy ra thảm họa,
nó luôn kết thúc với hai người.
Nắm tay tôi.
Ta sẽ cho mấy tên khốn ấy biết thế nào là cặp đôi thần thánh.
Phụ đề được thực hiện bởi Hội yêu thích Agents of SHIELD.
Vị trí đầu tiên. Sẵn sàng chưa?
Và... Xuống nào.
Lên.
Xuống nào.
Vươn ra.
Thẳng nào.
Thứ đó là hàng thật đấy.
Tiếng động cơ như thế sao?
- Kiểu vậy. - Để xem đến Giáng sinh sẽ thế nào.
Anh bạn, cậu nên nhắm thứ gì bé thôi
thì lúc tập còn đỡ xước.
Kiếm chác chút đỉnh tối nay nào.
Cậu cần phải thực hành đã.
Cậu sẽ gọi à?
Sao rồi, anh chàng tích cực?
Tốt lắm.
Cậu phải đi ư?
Ta sẽ thêm một chút khiêu gợi cho màn trình diễn.
Chéo chân. Sẵn sàng chưa?
Bảy, tám. Trước...
Đá ngang...
Sau... Đá ngang.
Nếu em là học sinh mới, bước nhỏ trong tầm kiểm soát.
Em không được điểm nếu bước quá rộng.
Lại nào. Bảy, tám.
Trước... Đá ngang...
Mọi thứ như dự kiến chứ?
Đủ.
Để ý góc nghiêng.
Khán giả nên thấy được cả khuôn mặt, chứ không chỉ dáng người.
Mọi người, ép căng xuống sàn đều đặn.
Không thể bay nếu không biết căng.
Bảy và tám...
Hướng, Tandy.
Chú ý đến hướng của các em.
Tiếp tục xoay, hạ vai xuống.
- Tiền đâu rồi? - Chúng vừa ở đây một giây trước.
Tao đâu biết nó ở đâu!
Được rồi, quay lại bước một.
Tôi muốn các em làm đúng. Hàng giữa...
Tao chả thấy gì hết.
Tôi luôn giỏi ngụy biện.
Hợp lý hóa.
Ngay từ lúc nhỏ...
Chỉ cần kiếm đại một lý do gì đó khi cần thiết.
Nathan...
Tất cả những gì tôi làm là biện hộ cho ông ấy.
Tôi không chỉ chấp nhận,
mà còn nhắm mắt làm ngơ.
Và khi ông ấy chết,
tôi đã có thể dừng lại.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục.
Tiếp tục lừa dối Tandy
về con người thực sự của ông ta.
Tôi có đọc một bài viết nói rằng những bé gái có cha vũ phu
rất có thể tìm đến những người bạn đời như vậy, nên...
tôi nghĩ rằng lời nói dối là cách để phá vỡ vòng luân hồi đó.
Nhưng có lẽ đó chỉ là một sự bao biện khác.
Một lời bao biện tệ hại
đã quá quen thuộc với tôi.
Tandy, cô nghĩ thế nào về chuyện đó?
Tôi không biết.
Ý con là, con...
Mọi chuyện vẫn quay cuồng, nhưng mẹ à, con hiểu mà.
Con hiểu đó là một biểu hiện của yêu thương.
Nên...
Tôi nghĩ gì ư?
Tôi nghĩ chuyện đó...
thật anh hùng.
Cám ơn, Tandy, và Melissa.
Mikayla.
Chúng tôi luôn cởi mở cực mạnh với các thành viên mới.
Vậy có chuyện gì cô muốn kể không?
Không.
Tôi chỉ ở đây vì bạn tôi nói tôi phải làm thế nếu tôi suy sụp.
Và tại sao cô lại suy sụp?
Nó có liên quan gì đến những vết bầm trên cổ tay cô không?
Không có gì đâu.
Bạn trai tôi Jeremy, chỉ là chúng tôi...
gặp một chút tai nạn.
Và cô đã gặp Jeremy như thế nào?
Tôi không phải nói ra, đúng không?
Vẫn được tính cho bạn tôi
nếu tôi chỉ ở đây và lắng nghe chứ?
- Tất nhiên. - Được rồi.
Mọi người ở đây đều thoải mái trong việc nhận bất cứ thứ gì họ cần.
Sẵn sàng, bắn.
Đưa tôi xem súng của cô, O'Reilly.
Mấy tháng nay chúng tôi không thấy cô đến đây.
Vai cô sao rồi?
Bác sĩ của tôi nói rằng tôi có thể xoay sở thoải mái.
Anh nghĩ cái này hỏng rồi à? Việc đó có thể giải thích cho điểm số của tôi.
Không, nó hoàn toàn ổn.
Có lẽ do tâm trí của cô.
Phải đấy...
Có lẽ thế.
Cái quái gì?
Nào, nào. Tôi xin lỗi.
Xin lỗi. Bình thường cô không hoảng sợ thế.
- Đừng bao giờ làm vậy với tôi nữa. - Được thôi.
Nghe này, tôi có lý do chính đáng.
Được rồi, nhìn xem.
Cậu lấy những thứ này ở đâu vậy?
Tôi mới lượm từ khu Uptown Block Kings.
- Thấy trong nhà bí mật mới của chúng. - Cậu đã nghĩ gì vậy, Tyrone?
Tôi đã nghĩ về việc chôm thuốc từ tay bọn nghiện,
và tiền từ tay bọn giết người.
Ý là, tôi đang biến thành phố này thành một nơi tốt đẹp hơn, O'Reilly.
Thì cậu cũng đâu thể làm điều đó trong một đêm chứ.
Và không phải như thế này.
Cô nói những gã này đang chuyển đến gần nhà thờ của tôi mà.
Tôi cho cậu biết trước để cậu tránh gặp nguy hiểm mà.
Nhưng tôi vẫn gặp rắc rối mà, phải không?
Tôi vẫn bị truy nã vì giết cảnh sát.
Có tin gì mới về vụ đó không?
Vẫn chưa.
Connors mất tích khiến cho không đủ bằng chứng tha tội cho cậu.
Cậu có biết hắn đang ở đâu không?
Vậy nếu hắn không xuất hiện? Tôi sẽ đi đời luôn sao?
Trên hung khí có vân tay của cậu.
Và giờ là cả đống thuốc lẫn đống tiền này nữa và ai biết còn thứ gì khác.
- Cô nghe này, phải có người ngăn chúng lại. - Không nhất thiết phải là cậu.
Nếu không phải tôi thì là ai?
- Cảnh sát? - Đúng! Rồi sẽ vậy thôi.
Ván bài kết thúc khi ta có lời thú tội của những kẻ cầm đầu.
Đó là cách chúng ta giành lấy công lý.
Tôi thấy một đứa nhóc đưa hàng, chắc tầm 14.
Liệu cậu ta cũng phải ngồi không chờ công lý đến à?
Vì tôi cũng từng như thế, và cô biết chuyện gì đã xảy ra mà.
Cậu vừa làm bọn Uptown Block Kings bẽ mặt,
điều đó sẽ khiến chúng hoang tưởng và trở nên nguy hiểm hơn.
Và vì không biết hung thủ thật sự là ai?
Chúng sẽ đi về phía Bắc khu Frenchman để gặp kẻ thù chúng,
bọn Money Hustle Gang.
Bọn chúng còn tệ hơn.
Quy mô hơn, nguy hiểm hơn.
Và cậu vừa trao bọn chúng thế thượng phong.
- Vậy, tôi có thể... - Đừng làm gì cả.
Trở về nhà thờ, Tyrone, và giữ yên lặng.
Điều đó sẽ khiến thành phố an toàn hơn, hiểu chứ?
Hiểu rồi.
Được thôi.
Và trong lúc nỗi sợ tràn về
như giông bão xé màn đêm...
Mong cho ta được bình yên.
Để thắp lên ngọn lửa hy vọng.
Cám ơn mọi người. Hẹn gặp lại vào tuần sau nhé.
- Con sẵn sàng chưa? - Vâng.
À vâng... chờ con một lát nhé?
Con sẽ gặp mẹ trong xe.
Được thôi.
Xin lỗi, cô gì ơi, cô làm rơi gì này.
Chà, cám ơn cô. Xém nữa là đi đời.
- Cám ơn nhiều. - Ừa, trước đây tôi cũng từng chạy bàn.
- Sống nhờ tiền bo, nhể? - Ừa.
Cũng khá tệ khi phải tỏ ra tốt bụng để kiếm miếng ăn.
Đó là lý do tôi chuyển qua môn Derby lăn.
Hài hước đấy.
Nghe này, nếu cô muốn chia sẻ bất cứ việc gì,...
Không, ý tôi là...
Tôi không sao, nhưng cám ơn nhé.
Tới giờ cày phim rồi!
Có phải chỗ này lúc nào cũng trông như cái chuồng heo không?
- Đôi khi tôi ghét cậu vãi. - Đôi khi thôi.
Nhưng cậu thích người ăn trộm đồ ở mấy nơi cậu từng hay ghé qua phải không?
Cậu lấy được tài liệu môn Vật lí nâng cao chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.