The first 200 lines.
Chúa đã trở lại.
Jack đã mất.
Chào mừng tới Hồi Kết.
Xin chào.
Đó không phải Jack. Nó là một con quỷ.
Cậu không hoàn thiện. Cậu cần ta.
Oh!
Khi em bắn Chuck, viên đạn không phải là đạn.
Mà đó là... là một phần của em.
Em cảm thấy như mình đang trong đầu hắn. Em đã thấy kí ức của hắn.
Bọn tôi chỉ cần nói chuyện với Michael thôi.
Tổng Lãnh Thiên Thần mất trí đó à?
- Chúng tôi cần ông giúp. - Sam đâu?
Eileen có 1 vụ.
- Chào, Sam. - Ta sẽ giúp các cậu.
Chuyện đã làm với Bóng Tối có thể áp dụng với Chúa
Đó là câu thần chú. Để hòa quyện câu thần chú cùng nhau,
cần mật hoa từ một bông hoa leviathan.
- Đó là gì? Giống hoa à? - Một loài hoa
chỉ nở ở đúng một nơi.
Luyện Ngục.
Đó là cánh cửa. Nó sẽ mở trong 12 giờ.
Chào, Sam.
Em xin lỗi.
Không phải lỗi của em, Eileen.
Đúng không?
Ông đang làm gì với tôi thế?
Cùng việc ta vẫn làm mấy tuần rồi đó...
Giúp cô. Giúp cô vào hầm trú,
đến bên Sam...
chìm vào lãng mạn.
Dễ lắm, thiệt đó, chỉ cần thúc tay chỗ này,
rồi một câu thần chú đặt tiện tay chỗ kia.
Khoan. Là ngươi sao?
Uh, không phải là do ta hết đâu, Sam.
Ta chỉ đưa cậu nửa câu thần chú thôi.
Còn lại tự cậu làm đó...
mà ta đã thừa biết cậu sẽ làm thế...
bởi vì cậu đúng chất là một chàng trai tốt.
Tại sao chứ?
Ta không thể thấy cậu.
Ta cần tai mắt bên trong.
À mà mắt thôi mới đúng.
Đi chết đi.
Ờ.
Cậu biết đó, ta ghét bỏ lỡ show yêu thích của mình.
Thế là ta đã đúng.
Ngươi yếu rồi.
Ừ thì chính xác thì ta sẽ không nói là "yếu".
Ý ta là ta đã đập nát Địa Ngục đó thôi.
Nhưng, phải, cậu đã phát hiện ra rồi...
Chúng ta có liên kết do hai vết thương này.
Việc đó... phiền thật, phải không?
Và khi chúng ta còn có liên kết, ta bị kẹt ở thế giới này.
Nhưng cậu biết điều người ta hay nói đó...
Cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc.
*SUPERNATURAL* Season 15 Episode 09 Episode Title: "The Trap"
JENSEN ACKLES VIETNAM Translator: PD
Thôi nào, Sam!
Đây là Sam. Để lại lời nhắn nhé.
Cậu thử gọi Eileen chưa?
Rồi. Cũng thế... không trả lời.
Chà, có lẽ hai người ấy đang bận tay với vụ án cũng nên.
Ờ. Hoặc là đang gặp rắc rối.
Ngươi đang làm gì thế?
Vết thương của chúng ta không lành đàng hoàng.
Tại vì cậu.
Giống như có gì đó trong cậu đang chảy mủ vậy.
Có gì đó không chịu buông tay.
Giờ thì, ta không thể thấy nó.
Nên ta không thể búng tay cho nó mất đi.
Nhưng ta biết nó ở trong đó.
Thế rồi sao? Ngươi định cứ thế mà cắt nó ra à?
Nè, ý hay đó nha.
Eileen, em đang ở chỗ quái nào thế hả?
Thật là hữu ích, Sam à. Giờ thì ngồi yên nha.
Eileen?
Ta cũng không thật sự biết ta đang kiếm cái gì nữa
nên có thể sẽ hơi bấy nhầy đó.
Ta nghĩ chúng ta có khán giả.
Thôi nào, Eileen.
Eileen?
Eileen?
Xin chào, Dean.
Chuck, thằng khốn nạn.
Tạm biệt, Dean.
Giờ thì, tụi mình tới đâu rồi ha?
Phải rồi.
Thế quái nào mà chuyện này xảy ra được chứ?
- Cậu đang làm gì thế? - Lần theo điện thoại Sam.
Được rồi, có rồi.
Uh...
..Milford, Nebraska, tại một sòng bài.
Chuck làm cái quái gì ở sòng bài chứ?
Kệ mẹ. Chúng ta phải đi thôi.
Tới Purgatory.
Chuck bắt Sam rồi. Tôi sẽ không bỏ thằng bé đâu.
Chuck sẽ không giết cậu ấy đâu. Đó không phải cái kết.
Cái... Thì hắn sẽ tra tấn thằng bé.
Dean, cậu thôi đi được không?
Thôi ngu ngốc đi được không?
Cái gì cơ?
Nếu ta tấn công Chuck lúc này,
chúng ta chẳng có gì hại được hắn.
Chúng ta đi lấy bông hoa Leviathan đó
hoàn thành câu thần chú của Michael, dựng Chiếc Lồng.
Đó là cơ hội của ta.
Đó là cách chúng ta sẽ cứu Sam,
và đó sẽ là cách ta cứu thế giới.
Sao vậy, Chuck?
Không có gì. Ta chỉ đang... suy nghĩ thôi.
Không. Ngươi đang... câu giờ.
Gì cơ? Làm gì có.
Có đó.
Mnh-mnh. Không.
Có.
Ngươi chớp mắt và ngươi ta bay màu.
Nhưng khi đến lượt ngươi tự tay vấy bẩn,
thì ngươi không làm được.
Ngươi chỉ thích xem thôi.
Wow, Chuck.
Đó... Chuyện đó...
Ta còn không biết gọi đó là gì nữa.
Em thì có đó.
Ta gọi đó là thảm hại.
Cậu biết gì không?
Cậu nói đúng.
Ta thực sự thích xem.
Eileen.
Sam...
- Không. - Ngươi đang làm gì cô ấy thế?
Dừng lại, làm ơn.
Shh, shh, shh, shh, shh.
Ah, sao mình không nghĩ ra chuyện này sớm hơn ha.
Như vầy nên thơ hơn nhiều.
- Eileen? - Cô ấy vẫn ở trong đó, Sam.
Việc này sẽ làm cô ta đau nhiều như cậu vậy.
Ahh!
- Ohh. - Mnh!
Có thể không đau bằng lắm.
Ý tôi là làm thế quái nào mà ta biết được
chúng ta đang kiếm cái gì ở đây chứ?
Anh biết đó, Michael lẽ ra nên cho ta ân huệ
và vẽ hình ra cho mình coi chứ.
Cậu biết đó, trong toàn bộ thời gian ở Luyện Ngục
tôi chưa từng thấy loài hoa nào cả.
Phải. Chính xác.
Thế nên nếu thấy, thì ta biết ngay thôi.
Vì nó như là loài hoa duy nhất ở đây rồi.
Được rồi.
Chà, có thể chúng ta sẽ gặp Benny.
Hẳn là anh ấy đã là ông hoàng nơi này rồi.
- Được rồi. Tản ra thôi. - Gì chứ?
Anh đi lối đó. Tôi đi lối này.
Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Vết Nứt, được chưa?
Chúng ta đi nhiều chỗ hơn. Chúng ta sẽ tăng tỉ lệ ăn may cao hơn.
Ừ. Chúng ta cũng gia tăng tỉ lệ
bị lạc hoặc bị giết đó.
Đi nào.
Ahh!
Ahh!
Không sao. Không sao.
Anh biết... Anh biết không phải do em.
Chuyện này không thành công đâu.
Ta sẽ chết trên cái ghế này, Chuck.
Ahh!
Aah!
Mnh.
Vì ngươi cứ tiếp tục cắt cho tới khi ta cạn máu, và...
đó là vì ngươi không biết làm gì khác.
Rồi sao nữa, Chuck?
Ngươi... Ngươi... Ngươi cứ hồi sinh ta và thử lại à?
Chó đẻ!
Đi. Đi.
Rửa tay đi.
Sao cậu vẫn như thế này hả?
Như thế nào cơ?
Thái độ... thách thức này.
Đây đâu phải lần đầu ta bị tra tấn.
Không, không, không, không.
Không, còn hơn thế nữa.
Đây là...
hy vọng.
Ah.
Thứ đang ngăn cản ta...
Là cậu.
Cậu vẫn nghĩ Dean và Cass
sẽ bay qua những cánh cửa kia
kịp lúc.
Cậu vẫn luôn nghĩ mình là người hùng của câu chuyện này.
Cậu vẫn nghĩ rằng cậu có thể thắng.
Tôi nghĩ chúng ta đang đi lòng vòng đó.
Chúng ta đã thấy cái xác này rồi.
Không, Dean, cảm nhận phương hướng của tôi vẫn xuất sắc lắm.
Đó là một cái xác khác.
Tôi không biết nữa.
Ugh!
Anh nói phải.
Đó là một cái xác khác.
Bọn tao đã thấy mày bám theo.
No comments yet. Be the first to leave one.