Through a Glass Darkly (Såsom i en spegel)

Through a Glass Darkly (Såsom i en spegel)

Såsom i en spegel

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Through a glass darkly 1961 dvdrip divx-mdx ViE
A Commentary by GKKD
Phụ đề thực hiện bởi Hội những người thích phim kinh điển (FB.com/RedefineTheClassics). Link tải: https://www.tenlua.vn/download/0137e62ee70a6e061d33/through-a-glass-darkly-1961-multi-subs

Tags

divx
DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
Published on: 2015-09-21
Downloads: 64
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

THROUGH A GLASS DARKLY

TO KABI MY WIFE

- Bố là người lên cầu cảng đầu tiên! - Thật là sảng khoái.

Nếu bố và Martin đi thả lưới, thì Minus và con sẽ đi lấy sữa.

Không, David và Minus đi thả lưới để anh có thể dẫn vợ anh đi dạo.

Có thể nào Karin với bố sẽ đi thả lưới, trong khi Minus và Martin đi lấy sữa được không?

Con cũng sẽ không làm thế đâu. Con sẽ tự quyết định con muốn làm gì.

Cả ngày hôm nay chị chưa nhìn thấy em, Minus - Đi thôi

Tại sao phụ nữ lúc nào cũng quyết định?

Bố nghĩ là chúng ta sẽ làm như Karin nói. Như thế chúng ta sẽ không đánh mất lòng tự trọng của mình.

Thử nghĩ xem chúng ta sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian nếu Bố quyết định việc đấy ngay từ đầu!

Chúng ta có nên mặc quần áo trước khi đi thả lưới không?

-Bố nghĩ sao? -Như thế còn hơn là chịu lạnh

Áo của bố mỏng hơn áo của con.

-Nếu bố cảm thấy lanh... -Bố lạnh? Không hề. Con lạnh à?

-Bố chính là người nói lạnh -Có vẻ cũng có một chút gió nhẹ.

-Chúng ta sẽ trui rèn bản thân. -Nam tính cai trị sức khoẻ, phải không?

-Nếu Hemingway làm được, thì chúng ta cũng thế -Lên đường hành quân thôi

-Con có nghĩ là sẽ có sấm chớp không? -Không, không phải hôm nay.

-Bố không biết, thử nhìn mấy cái đám mây kia xem.

-Bố sợ sấm à? -Con không biết là bố sợ nó như nào đâu.

- Khi mà nó vượt qua dãy Alps... lạy chúa cứu rỗi!

Bố có thích ở đấy không?

Bố nhớ nhà. Nhưng bố không quay về cho đến khi bố hoàn thành cuốn tiểu thuyết

-Thế bây giờ nó được hoàn thành chưa? - Rồi, gần như thế.

- Cái nhọt của bố thế nào rồi? - Bình thường.

Con có thể kê cho bố ít thuốc được không?

Nó vẫn đau khi thời tiết thay đổi.

Chúng ta có thể tới tiệm thuốc ngày mai. Con cũng có vài việc cần làm.

Bố có nhận được bức thư cuối cùng của con không? Con gửi nó hôm thứ Hai.

- Bố ở Basel thăm gia đình Waldsteins. - Họ có gửi lời hỏi thăm.

Thế là bố không nhận được rồi.

- Bố bay về đây hôm thứ Tư. - Thế là bố không nhận được rồi.

- Có gì quan trọng không? - Đấy là về Karin

Karin làm sao?

Con cảm thấy là con nên viết cho bố,

dù nó có làm phiền việc viết của bố.

- Con chim Cuckoo. Em có nghe thấy không? - Không

- Bây giờ thì chắc chắn là em nghe thấy. - Ở đâu?

- Kia kìa.Lần cuối em vệ sinh tai là khi nào đấy? - Thôi đi. Do chị nhạy cảm quá thôi!

Lạ thật, nhưng từ khi khi chị ốm, việc nghe của chị trở nên nhạy bén hơn.

Có thể là do việc chữa trị bằng shock điện.

Hôm qua, khi mà em gặp bố, lúc ông mới trở về từ Thụy Sĩ, trông bố thế nào?

-Ý chị là như thế nào? -Trông ông ấy trông có vẻ ốm yếu.

-Em nghĩ là ông ý mệt mỏi vì chuyến đi. -Có thể.

Nhưng ông ý trông có vẻ không vui.

-Marianne có đến đây không? -Martin nói là họ đã chia tay.

Tội nghiệp bố. Lại một mình.

Em chưa bao giờ thích Marianne

She put on such airs. và bố tội nghiệp trông thật tầm thường cạnh cô ta.

Và rồi cô ta coi khinh cuốn sách của ông ý.

Bố nhất định nhận được những phê bình tốt cho cuốn sách này.

Nhưng tất cả mọi người đọc sách của ông.

Ông ấy không quan tâm về việc doanh thu.

Ông ấy muốn trở thành một nhà văn.

Chị cười gì đấy?

Em trông thật cao lớn và nghiêm túc!

"Ông ấy muốn trở thành một nhà văn"

Đừng trông đau đớn thế. Chị yêu em, Minus bé nhỏ.!

-Em cao một cách khủng khiếpl! -Đừng có ngu xuẩn nữa!

17 tuổi và cao gần 10 feet!

- Bạn gái của e đâu rồi? - Ai mà muốn cùng em chứ?

Đừng giận vì chị cười nhạo em.

Edgar là nhà tâm thần học duy nhất mà con tin tưởng.

Ông ấy đã chăm sóc cô ấy trong suốt quá trình.

Và?

Khi Karin trở về nhà từ bệnh viện hồi tháng trước,

Con và ông ấy đã có một cuộc nói chuyện.

Ông ấy không đảm bảo một quá trình phục hồi lâu dài.

Và bây giờ?

Cô ấy trông có vẻ ổn một cách không bình thường.

Cô ấy ngủ không được ngon.

Việc nghe của cô ấy trở nên rất nhạy bén. Như vậy đấy.

Cô ấy biết những gì?

Cô ấy biết tất cả.

Ngoại trừ việc nó tương đối là không thể chữa được.

Con nói là tương đối?

Edgar từng có một trường hợp hồi phục hoàn toàn, đấy là một hi vọng.

Chuyện giữa hai người thế nào?

Ổn cả, cảm ơn bố.

Những ngày trôi qua như bình thường...

Con đã giảng bài và kiểm tra cho một lượng lớn học sinh suốt mùa xuân.

Con dần nhận ra rằng con yêu cô ấy, Con bao bọc cô ấy một cách vô vọng

bất kể chuyện gì xảy ra.

Con dần trở thành một chỗ dựa cho sự tồn tại của cô ấy,

Có thể là sự bảo vệ duy nhất cô ấy có.

Bố hiểu.

- Chúng ta hãy thả lưới chứ? - Ok, làm thôi.

Này

Từ bây giờ hãy cẩn thận, đừng có lại gần em,

Đừng có ôm ấp và hôn hít em.

Đừng khỏa thân nửa người và tắm nắng. Chị làm em thấy ghê tởm.

Chị biết rõ em muốn nói gì. Phụ nữ thật không thể chịu nổi

Cái mùi của họ và cách họ đi đứng. Cách mà họ phơi cái bụng ra.

Cách mà họ chải tóc và nói năng.

-Làm em cảm thấy như một con thỏ bị lột da! -Minus tội nghiệp.

Cảm ơn. Em có thể tự cho bản thân em những sự thương hại mà em muốn.

-Sao thế, em yêu? Chị chưa bao giờ thấy em thế này.

Xin đừng nói với Bố hay Martin....

Đừng có ngu ngốc!

Em ước là em có thể nói chuyện với bố, dù chỉ một lần.

Ông ấy quá bao bọc bản thân mình.

Anh ấy cũng thế.

Về nhà thôi nào.

- Em làm đổ sữa ra ngoài rồi. - Cậu bé vô tâm!

- Mẹ kiếp! Con rất ghét khi tự làm đau tay mình. - Dán cái gạc vào!

- Hello! - Martin bị cắt vào tay

Đâu xem nào

Bố sẽ cất sữa xuống tầng hầm.

- Nó trông có vẻ sâu, hãy băng nó lại. - Quá nhiều sự ồn áo về một ngón tay nhỏ bé.

Đẹp quá phải không, bữa ăn nhẹ dưới đèn dầu và ánh trăng.

- Bố đúng là một bếp trưởng tài ba. - Nghe mùi tuyệt quá.

Ngửi nó này, Minus.

- Bố nên viết một quyển sách nâu ăn thay vì tiểu thuyết!

Chúng ta nên ngồi thế nào đây. Karin ngồi đây, con ngồi đây

Minus ngồi kia, bố ngồi đây

-Bố mong mỏi giây phút này rất lâu rồi. -Tại sao?

Bố đã rất nhớ nhà trong suốt thời gian vừa rồi.

- Chúng con thì sao? - Ừ, cả chúng con nữa.

Bố sẽ ở lại chứ.

Ít nhất là tháng này

Bố sẽ lại đi à?

Bố sẽ đi Yugoslavia với tư cách một hướng dẫn viên.

Hướng dẫn viên? Tại sao?

Đấy là một đề nghị béo bở.

Một phái đoàn văn hóa.

và bố biết về đất nước, tại sao không?

- Well, cheers, David. - Chào mừng về nhà.

Cheers, Karin. Cheers, Minus

Cuốn sách của bố thì sao?

Nó sẽ được hoàn thành vào trước lúc ấy.

Bố đã nói chuyện với nhà xuất bản, Bố sẽ nộp bản viết tay tuần tới.

- Bố sẽ đi lâu chứ? - Bố cũng không chắc

Bố sẽ ở Dubrovnik một thời gian sau khi những người khác về nhà.

Sao bố lại cảm thấy như kẻ phạm tội thế này.

- Bố đã hứa là ở nhà sau khi trở về từ Thụy Sĩ, đúng không?

Bố nhớ là có bàn luận về việc đấy, nhưng còn việc hứa…

Đúng, Papa, bố đã hứa thế.

- Thật đáng tiếc - Đúng vậy

Đây đáng ra là một buổi tối đẹp đẽ

và thay vì thế chúng ta đang ở trên bờ vực của nước mắt.

Bố có quà cho các con từ Thụy Sĩ!

Karin.

And Martin.

- Cảm ơn, bố k cần thiết phải làm vậy... - Minus.

- Chúng con mở nhé - Mở đi!

Xin lỗi bố phải đi hút một điếu thuốc

Cái này thậm chí còn không vừa ngón tay em.

Anh có 1 cái giống hệt thế này.

- Em cá là bố chẳng nghĩ đến việc mua quà cho đến khi ông đến Stockholm.

Như thế là tốt rồi.

- Cảm ơn bố rất nhiều, David! - Cảm ơn bố về chiếc găng tay đáng yêu.!

Chúng con cũng có bất ngờ dành cho bố!

- Chúng con phải bịt mắt bố lại. - Đừng ti hí!

- Anh sẽ lo việc này, em đi trước đi. - Bố không nhìn thấy gì cả!

Cứ như là bước trên những đám mây vậy. Ý tưởng của ai đây?

Minus, Karin và con chỉ giúp đỡ.

Chờ và xem nhé.

Cái này như là Shakespeare

Sẵn sàng chưa?

Vở kịch của chúng con có tên "The Artistic Haunting".

Hoặc là "The Tomb of Illusions"

Hãy để vở kịch được bắt đầu!

Bấy giờ là lúc nửa đêm ở Nhà thờ Thánh Teresa.

Ở đây Ta sẽ gặp điều trái tim ta hằng khao khát

Tại đây, lăng mộ sực mùi cái chết này.

Có ai đó đang di chuyển ở bên trong! Liệu có phải là nàng?

Ta sẽ trốn ở đây để không làm nàng hoảng sợ.

Nàng là ai??

Ta là công chúa của Castile

Người đã chết trong lúc sinh đẻ năm 13 tuổi.

Chồng của ta, chủ nhân trái tim ta, bạn thơ ấu của ta,

đã phải lòng người đàn bà khác.

Công chúa, ta yêu nàng.

Ngươi là ai?

Ta không thể tùy tiện nó chuyện với tất cả mọi người, dù rằng ta đã chết.

Xin đừng sợ!

Ta là lãnh chúa vương quốc của ta, dù nó có thể bé nhỏ và nghèo nàn.

Ta là một nghệ sĩ!

Một nghệ sĩ??

Đúng vậy, Công chúa! Một nghệ sĩ thuần khiết nhất.

Một nhà thơ với không một bài thơ nào, Một họa sĩ với không một bức tranh

- Nhạc sĩ. - Một nhạc sĩ với không một nốt nhạc nào.

Ta khinh bỉ nghệ thuật sẵn có, Kết quả vô ích của những nỗ lực tầm thường

Công việc của ta là cuộc sống của ta và ta dâng tặng nó cho tình yêu của ta với nàng!

Những ngôn từ đẹp đẽ nhưng quá khó để tin.

Ta cầu xin nàng, hãy thử thách ta.

Hãy nghe cho rõ, trong một lúc nữa ta rời khỏi.

Khi chiếc đồng hồ của tu viện điểm 2:00

- Ngươi hãy đi vào trong hầm mộ và thổi tắt ba ngọn nến trong đó.

Trong khoảnh khắc đó, những cánh cửa sẽ đóng lại vĩnh viễn

Và ngươi sẽ gặp ta ở trong cái chết

Một sự hi sinh dễ dàng, công chúa của ta.

Vì đời có là gì đối với một nghệ sĩ chân chính?

Ngươi làm cho tác phẩm nghệ thuật của ngươi trở nên hoàn hảo hảo và vinh danh tình yêu của ngươi

Ngươi làm cho cuộc sống của ngươi cao cả, và cho những kẻ hoài nghi thấy

và cho những kẻ hoài nghi thấy một nghệ sĩ chân chính có thể làm gì.

Tạm biệt, bạn của ta.

Đừng làm ta thất vọng.

Ta đối diện với khoảnh khắc của sự hoàn mĩ tuyệt đỉnh.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left