The first 200 lines.
Cửu Châu,
là một thế giới tuyệt vời trong truyền thuyết cổ đại của Trung Quốc!
Nơi đây có người Vũ tộc có cánh.
Người Mị tộc có thể tự do biến hình,
người Giao tộc sống lâu đời ở Tây Hải,
người Hà Lạc tộc tinh xảo khéo léo.
Đêm của Cửu Châu,
ngân hà mênh mông.
Khi Cốc Huyền thống trị bầu trời,
sức mạnh được ẩn giấu dưới nơi ở cũ của các vị thần tiên
bỗng nhiên thức tỉnh.
Nam Tinh tỷ tỷ.
Chẳng phải là tỷ đã chết rồi sao?
Có thật là tỷ không?
Rốt cuộc ngươi là quái vật gì vậy?
Lão gia,
lão gia.
Nhanh lên.
Tinh Nhi!
Bẩm báo Thái sư,
Thái tử đã xuất cung,
đến để dự đám tang.
Lập tức cử người
đi đón Thái tử.
Vâng.
Thiên kim của phủ Thái sư đã từ trần,
toàn bộ dân trong thành
đóng cửa một ngày.
Con gái của Thái sư chết rồi.
Có nghe nói.
Thiên kim của Thái sư.
Tối hôm qua phủ Thái sư rất bất thường.
Không ổn rồi, không ổn rồi.
Thiên Kim của phủ Thái sư sao lại chết chứ? Tỷ nói xem.
Mua rau đi, rau tươi đây.
Va vào người ta mà không xin lỗi à?
Vừa rồi huynh...
Vừa rồi huynh va vào ta rồi.
Xin lỗi ta đi.
Vừa rồi va phải cô nương rồi sao?
Có lẽ do mải nhìn người đẹp,
nên...
Thêm nữa dáng người cô không được đầy đặn,
cho nên không nhìn thấy cô nương.
Xin lỗi nhé.
Kẹo hồ lô đây.
Kẹo hồ lô.
Kẹo hồ lô đây.
Một đồng một xiên nào.
Kẹo hồ lô đây.
Một đồng một xiên.
Của ông này.
Cầm lấy đi.
Kẹo hồ lô đây.
Cảm ơn.
Kẹo hồ lô đây.
Một đồng một xiên.
Nam Tinh tỷ tỷ,
đợi muội với.
Đừng khóc nữa nhé.
Nam Tinh tỷ tỷ thích kẹo hồ lô nhất,
cứ mang về cho tỷ ấy đi.
Hơi đói bụng một chút.
Đi từ từ ạ.
Nhìn mặt ngài rất lạ.
Đi một mình phải không?
Nào, mời đi bên này.
Đi nào, đi nào.
Tiểu nhị, thanh toán.
Đến ngay đây.
Cô nương,
ăn quỵt sao?
To gan quá nhỉ?
Đây là kinh thành đấy.
Không phải, ta có tiền, hầu bao của ta đâu mất rồi.
Này, này,
cần gì phải đối xử với một tiểu cô nương như vậy chứ?
Đồ ăn của cô ấy, đều tính hết cho ta.
Rồi cô nương còn muốn ăn cái gì
thì cho cô ấy gọi thêm là được.
Hiểu rồi thưa ngài.
Được rồi.
Ông ơi, ông đối xử với cháu tốt quá,
giống như người cha đã mất của cháu.
Không cần khách khí, ngồi đi.
Thật tình mà nói,
thật ra,
cháu cũng ăn chưa no.
Hay là,
cháu ăn thêm một ít.
Tiểu nhị, mang đồ ăn lên đi.
Đến rồi đây.
Quý khách ăn từ từ.
Không vội,
cô nương ăn từ từ thôi.
Lão tiên sinh,
hết đồ ăn rồi.
Đã gọi hết 200 lượng rồi.
Cái gì?
Hai trăm lượng?
Chuyện tiền bạc thôi mà,
chỉ cần giúp được cô nương này,
thì cũng coi như là công đức của lão già cổ hủ này.
Đến đây nào, các huynh đệ.
Đừng vội đi đã.
Cháu tên là Vương Cương,
đến từ Truy Vân Sơn!
Ông ơi, vậy ông là ai?
Ta là cha của cô.
Cha.
Thanh toán.
Được.
Đây.
Ông già,
chỗ bạc này không đủ nhé.
Cha chỉ có bằng đấy thôi,
con xem mà làm đi.
Ta...
Sao nào?
Ta đã gặp nhiều người mãi nghệ rồi.
Nói thế nào đi nữa,
cũng không gom đủ tiền cho bữa ăn này của bọn ta đâu.
Đứng lại.
Đừng chạy.
Đứng lại.
Đứng lại.
Đứng lại đó cho ta.
Còn chạy à?
Chạy đi.
Đứng lại.
Đừng chạy.
Ở bên kia.
Đứng lại.
Cô ăn vẫn chưa no sao?
Cương cô nương,
lão già ta xin cáo từ.
Ông ở lại đây đã.
Vương Cương cháu không phải kiểu người mắc nợ tiền của người khác.
Lão già ta thật sự có việc phải đi.
Cô và ta đều là người của Đông Lục,
đi ra bên ngoài,
giúp đỡ lẫn nhau,
cũng là chuyện đương nhiên mà.
Ông xem ông kìa,
ho đến mức đứng không vững rồi.
Ông nhất định phải đi sao?
Cũng...
cũng phông phải.
Nhưng mà cô nương này,
lão già ta thật sự có việc gấp.
Vậy Vương Cương cháu cũng không thể bỏ mặc mà đi được.
À.
Hay là thế này.
Ông đi theo cháu về phủ của Nam bá phụ đã,
cháu lấy tiền trả cho ông,
rồi ông đi
cũng không muộn mà.
Nam bá phụ?
Cô nương,
cô có quan hệ gì với phủ Thái sư?
Cháu và thiên kim của phủ Thái sư quen biết từ nhỏ,
nhưng vì phụ thân qua đời
nên gọi cháu về Truy Vân Sơn!
Sau đấy cháu suốt ngày luyện pháp khí,
cũng rất ít khi quay lại phủ Thái sư.
Hóa ra là như vậy.
Cũng được.
Ngọt quá.
Ngon quá.
Cái này...
Bẩm Thái sư.
Ngươi đến có việc gì?
Tại hạ Cát Lương,
nghe tin tiểu thư mất,
đặc biệt đến để cầu siêu cho giai nhân.
Hóa ra là Cát Lương Thiếu Ti Mệnh!
Mời.
Gọi Cát Lượng là được rồi.
Hay là đến nơi tiểu thư qua đời để xem trước đã.
Được.
Mời.
Mời.
Á, lại đến rồi.
Thiếu Ti Mệnh ở đây, còn ra thể thống gì nữa.
Các vị đừng hoảng,
đây chính là ảo giác.
Ngươi trông coi ngoài cửa.
Cũng được, cũng được.
Vương tiểu thư, mời vào bên trong.
Chuyện gì vậy?
Tiểu thư, cô ấy,
mất rồi.
Không, không thể nào.
Lão gia.
Tinh, Tinh Nhi!
Cháu gái Vương Cương,
chào Nam bá phụ.
Là Cương Nhi à.
Cháu đến thăm viếng,
thật có lòng.
No comments yet. Be the first to leave one.