The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
Đúng nơi chưa ta?
Soyeon.
Tôi biết nó sẽ nguy hiểm nhưng...
Tôi nghĩ nó thực sự nguy hiểm.
Chúng ta thậm chí còn không báo cảnh sát, phải không?
Vậy...
nếu chúng ta bỏ cuộc thì bây giờ là cơ hội duy nhất của chúng ta.
Không sao hết.
Tôi ổn. Tôi có thể làm điều này.
Được thôi.
Bắt đầu quay.
Được rồi, hãy làm điều này.
Đây là báo cáo của Kim Soyeon.
Hôm qua, tôi đã được tiếp xúc qua điện thoại với Park Sangjoon...
người được cho là đã đột nhập viện tâm thần và giết chết 18 người.
À...
Thực ra tôi và Park là bạn thời thơ ấu. "Park Sangjoon (27 tuổi, nam)".
Tôi nhớ anh ta như một cậu con trai tốt bụng.
Tuy nhiên, sau một sự kiện đau thương vào năm 10 tuổi,
anh ta trở nên bất ổn về tinh thần và được đưa vào cơ sở chăm sóc.
Tôi chưa bao giờ gặp lại anh ta kể từ đó, nhưng...
bằng cách nào đó anh ta đã liên lạc với tôi thông qua nhà xuất bản của tôi.
Tôi đã ghi âm cuộc gọi của anh ta.
Là tôi, Park Sangjoon đây...
Park Sangjoon?
Từ hồi tiểu học?
Ừ, tôi đây. Sangjoon.
Đây là Soyeon, phải không?
Đúng rồi...
Ôi, tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa...
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tất cả những thứ trên tin tức... có thật là cậu không?
Tôi... tôi đang trong một tình thế nghiêm trọng... Soyeon.
Làm một tin độc quyền cho tôi.
Độc quyền?
Ừ, nhưng cô không được nói cho ai biết và...
Tôi muốn chỉ có 2 người. Cô và một tay quay phim người Nhật.
Người Nhật? “Trưởng phòng khám Kim XX (57, nam) đã trốn thoát”.
Tôi cũng có thể nói tiếng Nhật... Tại sao phải là quay phim người Nhật?
Tôi sẽ nói với cô sau.
"Đã giết chết một cặp vợ chồng sống ở thành phố Kwangmyung bằng dao".
Được rồi, tôi biết một người, vậy để tôi hỏi anh ta. "rồi vứt vào thùng rác gần đó".
Được rồi, và còn...
Tôi muốn cô quay mọi thứ trong một lần quay mà không cắt cảnh.
Ừm, được rồi.
Tôi đã ở chỗ hẹn được 30 phút rồi.
Anh ta sẽ sớm gọi cho tôi bất cứ lúc nào.
A lô? Sangjoon?
Ừ, là tôi. Cô đang quay phim, phải không?
Vâng, chúng tôi đang quay.
Tốt. Vậy thì, tôi muốn cô ra khỏi con hẻm và quẹo phải.
Được rồi.
Cô có thấy một chung cư cũ không?
Có...
Đi về phía chung cư.
Được rồi.
Chúng ta sẽ gặp nhau bên trong tòa nhà à?
Ừ.
Cô không đi với cảnh sát, phải không?
Không, tôi không gọi cho họ.
Không ai biết ngoại trừ tôi và người quay phim.
Nếu cậu lo lắng, tôi có thể bỏ đi.
Không, không. Tôi tin cô.
Dù sao thì tôi cũng không có sự lựa chọn nào khác.
Tôi chưa bao giờ nghĩ là tôi sẽ gặp lại cô.
Đúng vậy.
Cậu có ổn không?
Trời lạnh, phải không?
Ừ... trời lạnh... hơi mệt...
Cậu có đang giữ ấm không?
Không... không hẳn.
Được rồi...
Tôi có mang theo máy sưởi cầm tay nếu cậu cần.
Ừ... cảm ơn.
Cậu cũng vậy.
Hả?
Ý tôi là, cậu vẫn không thay đổi.
Cô cũng vậy.
Mọi chuyện lúc đó thực sự rất vui.
Chúng ta từng đi chơi với Yoonjin. Ba người chúng ta.
Chúng ta chơi trò "Ngôi nhà" khá thường xuyên...
Ừ.
Tôi luôn phải đóng vai "con trai" chạy việc vặt.
Nhưng nó rất vui, phải không?
Ừ.
Tôi gần tới rồi. Bây giờ tôi đang ở trước mặt chung cư.
Được rồi.
Giống như trò chơi "Ngôi nhà ma ám" cũ của chúng ta...
nhanh vào bên trong và quẹo trái.
Hãy lên tầng 5.
Bây giờ tôi cúp máy đây.
"Căn hộ Kumli".
"Nguy hiểm. Cấm vào".
Giọng anh ta vẫn vậy, như thể không có gì thay đổi.
Vẫn dễ nói chuyện.
Tôi không hiểu.
Nghe có vẻ anh ấy không bị bệnh tâm thần.
Phải không?
Tôi không nghĩ anh ấy sẽ làm hại chúng ta.
Ừm...
Nhưng có những đoạn video từ camera giám sát và những người chứng kiến tận mắt...
Việc anh ta giết rất nhiều người vẫn giữ nguyên.
Anh nói đúng.
Chúng ta nên cẩn thận.
"Kumli 502"
Soyeon?
Đừng cử động! Đừng cử động!
Soyeon, dùng cái này. Mở cửa nhanh lên!
Nếu không, tôi sẽ giết anh.
Mở cửa đi!
Đừng cử động! Đừng cử động!
Vào đi.
Đi vào! Anh cũng vậy! Đi vào!
Nhanh.
Nhanh lên!
Chìa khóa... Để chìa khóa ở đây.
Ở đây!
Vào đi.
Ngay lập tức!
Không được cử động.
Soyeon, cô ngồi lên ghế đi.
Ngồi đi.
Điện thoại... Đưa điện thoại của cô cho tôi.
Anh cũng vậy.
Tôi sẽ trả lại khi chúng ta xong việc.
Đừng lo lắng.
Người quay phim.
Dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng dừng lại. Liên tục quay.
Nếu anh dừng lại, tôi sẽ giết anh.
Nếu anh bỏ lỡ bất cứ điều gì, tôi cũng sẽ giết anh.
Nếu camera đó dừng lại, anh sẽ chết!
Được rồi! Tôi hiểu rồi!
Cậu đang sống ở đây à?
Ừ. Tôi đã đến đây được một thời gian rồi.
Trời lạnh, phải không?
Dùng cái này đi.
Đây là máy sưởi cầm tay à?
Ừ...
Cậu chưa bao giờ sử dụng nó trước đây?
Đây, để tôi.
Cậu thấy chưa...
Nếu cậu lắc nó như vầy, nó sẽ ấm lên nhanh chóng.
Cảm ơn.
Cô là một người tốt.
Cậu cũng là một người tốt, phải không?
Tôi có thể ghi chú không?
Tôi mang đến cho cậu một vài câu hỏi.
Ừ...
Tại sao... cậu lại cần một người Nhật?
Tôi sẽ giải thích sau.
Được rồi...
Vậy thì,
trước tiên hãy nói thẳng vấn đề này.
Cậu đã...
giết 18 người?
Như tin đã đưa trên các phương tiện truyền thông?
Ừ... à...
đúng là tôi đã giết 18 người...
nhưng thực tế còn nhiều hơn nữa.
Đó là 25.
25?
Chuyện gì đã xảy ra?
Tôi đã ném họ xuống sông Hàn.
Có lẽ, thi thể của họ vẫn chưa xuất hiện.
Tại sao cậu lại giết...
25 người?
Tại sao? Chà...
Tôi tình cờ đọc được tạp chí này và...
Về việc đóng cửa nhà máy gây tranh cãi
Người phóng viên không hề bị đe dọa bởi những lợi ích đầy quyền lực.
Cô ấy viết chính xác những gì cô ấy nhìn thấy và cảm nhận.
Sau khi đọc bài viết, tôi nghĩ...
rằng người này có thể tin những gì tôi nói.
Nhưng Soyeon,
Tôi thực sự ngạc nhiên khi biết ai là người viết bài báo đó.
Camera.
Kim Soyeon.
Vâng...
Cảm ơn... vì đã nhìn thấy tôi theo cách tốt đẹp như vậy.
Soyeon, cô biết về tuổi thơ của tôi và...
Cô sẽ lắng nghe tôi, phải không?
Tôi ở đây, phải không?
Tôi đọc rất nhiều sách và xem rất nhiều phim trong bệnh viện.
Tôi không ngu ngốc. Tôi không đần độn.
Nhìn xem!
Cuộc trò chuyện... Chúng ta đang nói chuyện bình thường, phải không?
Ừ.
Lắng nghe tôi.
Tôi thực sự không muốn giết ai hết!
Nhưng tôi không có sự lựa chọn.
Tại sao vậy?
Chà,
Chúng ta dự định sẽ đoàn tụ theo cách này.
Soyeon.
Những gì tôi đã làm...
cũng có liên quan tới cô.
Cậu đang nói về cái gì vậy?
Xem cái này đi.
Sangjoon, Soyeon, sẵn sàng chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.