The first 200 lines.
Không!
Vĩnh biệt, Cas.
Cha.
Jack là một nephilim.
Cậu bé nửa người, nửa thiên thần.
Con trai của Lucifer.
Vậy rõ ràng là lưỡi kiếm thiên thần đâm thẳng vào tim,
và nó vẫn đứng vững như không có gì.
Truyền thuyết có nói "Một nephilim sẽ mạnh hơn
thiên thần đã sinh ra nó."
Wraith. Nó đóng băng và húp trọn não.
Wraith sẽ hiện nguyên hình trong gương.
Chào các chàng trai.
Ngươi đang làm đau bạn ta đấy!
- Jack đã cứu chúng ta. - Chả chứng minh được gì.
Kể cả nếu nó chưa trở thành tên đại xấu xa thì sớm muộn gì nó cũng thành.
- Anh đâu có biết chắc. - Có, anh biết đó.
Bởi vì có bao giờ chuyện thuận lợi cho phía ta chưa?
Nếu chú đúng?
Nếu ta đúng, và tình huống bắt buộc phải giết cậu,
ta sẽ là người ra tay.
Xin chào?
Xin lỗi. Tôi vừa đóng cửa rồi.
Nhưng...
Vào đi.
Có vẻ như anh đang phiền muộn gì đó.
Phải.
Thực ra là nhiều lắm.
Thế... Tôi giúp gì được cho anh?
Không phải cô đã biết rồi sao?
Bảng hiệu nói cô là nhà ngoại cảm.
Tôi là một cố vấn tâm linh, không phải người đọc tâm trí.
Tôi đọc năng lượng, tiền cảm.
Cô đọc của tôi được không?
Nhắm mắt lại đi.
Tôi không thể để cô chạy thoát được.
Đặc biệt là khi tôi đã biết rồi.
Cái gì cơ? Không. Không! Xin đừng.
Shh.
Không.
Cô là hàng xịn đấy.
Làm ơn đi. Không. Xin đừng.
Im miệng!
Làm ơn đi, anh đâu cần phải làm thế.
Làm ơn đi.
Làm ơ--
JENSEN ACKLES VIETNAM Translator: PD
[ The Rolling Stones' "Rip This Joint" playing ]
Ai đó?
Uh, là chú đây. Uh, chú Sam đây.
Chào con.
Chỉ kiểm tra thôi.
Từ khi về nhà, con không ra ngoài.
Cũng không sao. Ý chú là nó... nó...
chú biết là chuyện khá điên rồ.
Nhưng, um...
À mà, ch-chú có mang cho con cái này.
Con ngồi đi.
Um, trước khi con được sinh ra, mẹ con có để lại cho con một lời nhắn.
Và chú biết con có nhiều thắc mắc lắm.
Hy vọng, đây sẽ là điểm xuất phát.
Phải rồi. Ừ, đây. Chú sẽ, uh...
Đây.
Nhấn vào nút ngay đó.
Bất kì khi nào con sẵn sàng.
Cảm ơn chú.
Chào, Jack. Chuyện là...
Mẹ là mẹ của con đây.
Uh, mẹ nghĩ là mẹ nên nói cho con biết
um, mẹ luôn muốn làm một người mẹ.
Mẹ từng chơi với búp bê.
Mẹ từng là kiểu bé gái như vậy đó.
Và suốt ngày mộng mơ về con của mình.
- Alo? - Sam Winchester?
Thật tốt khi được nghe giọng của cháu.
Cô Missouri.
Wow, cũng đã, uh...
Ta biết. Lâu lắm rồi.
Xin lỗi cháu vì chúng ta đã xa cách.
Không sao ạ. Cô thế nào rồi?
Thật lòng ấy hả?
Ta cần giúp đỡ.
Jack, đừng để bất kì ai bảo con con phải là ai,
bởi vì con là ai không phải do định mệnh sắp đặt.
Mẹ không sắp đặt. Cha con cũng không.
Con là ai là do con tự quyết định.
Và mẹ biết con sẽ ổn thôi.
Con sẽ tuyệt vời lắm.
Con có một thiên thần dõi theo con cơ mà.
Vâng. Vâng.
Không, ch-cháu nghe cô mà.
Dạ, cảm ơn cơ Jody. Dạ.
Sao đó?
Anh sẽ không tin được đâu.
Em vừa nhận một cuộc gọi từ cô Missouri Moseley.
Wow. Bao lâu rồi nhỉ? Cả thập kỉ hả?
Hơn.
- Cô ấy thế nào? - Không ổn cho lắm.
Cô ấy bảo cô ấy đã bỏ cuộc sống thợ săn trong một khoảng thời gian,
nhưng có chuyện đã xảy ra, và cô cần giúp một vụ,
nên e-em đã nhờ Jody lo rồi.
Sao em lại làm thế?
Vì chúng ta cần ở lại đây.
Chúng ta cần giúp Jack học cách kiểm soát sức mạnh của thằng bé.
Jody có thể lo được.
Ừ, có thể cô ấy lo được.
Hoặc có thể cô ấy sẽ chết vì em muốn
bỏ mặc cô ấy để trông nom thằng Antichrist.
Dean, chúng ta cần thằng bé.
Không hề.
- Mẹ... - Đừng. Em...
Nếu em muốn ở lại đây và làm Mr. Miyagi cho thằng nhóc này,
cứ tự nhiên.
Anh không hề yêu cầu tham gia chuyện này, nên anh sẽ đi làm.
Tôi rất cảm kích. Cảm ơn anh rất nhiều.
Tôi vừa nói chuyện với anh ta. Mọi chuyện đều ổn.
Vậy nạn nhân, Dede, là bạn của cô sao?
Học trò của ta. Con bé như con gái ta vậy.
Con bé như người thân của ta.
Ta luôn yêu chiếc xe ấy.
Dean Winchester.
Cô Missouri. Cô Jody.
Không biết nên ôm ai trước ha.
Chào cô.
Ôi, cháu yêu.
Ta rất tiếc vì mất mát của cháu.
Chà, cứ để cho một nhà ngoại cảm lo
nếu muốn dẹp chuyện nói phiếm nhỉ?
- Lại đây. - Chào cô.
Cháu sao rồi?
Tuyệt vời.
Cảnh sát trưởng nói gì?
Nạn nhân được tìm thấy
với một cái lỗ ở đáy sọ
và não của cô ấy...
Tôi xin lỗi.
Cháu có nghĩ điều mà ta đang nghĩ không?
Wraith.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Thứ lỗi cho ta.
Cô Missouri đọc đồ vật. Đó là chuyên môn của cô ấy.
Hắn đã giả dạng làm khách,
bảo rằng hắn cần giúp đỡ.
Dede đã luôn mềm lòng.
Hắn là wraith.
Nhưng hắn lựa chọn vị
đối với loài của ta.
Hắn ăn nhà ngoại cảm á?
Phải.
Oh.
- Missouri? - Oh.
Missouri, cô có sao không?
Oh.
James!
Đào tạo cho con á?
Để làm gì?
Chú đã thấy con có thể làm gì, Jack.
Con mạnh, nhưng con phải học cách kiểm soát nó,
con biết đó, cách tập trung.
Để con không làm hại ai nữa.
Chính xác.
Thấy cây bút chì này không?
Chú muốn con di chuyển nó.
Bằng tâm trí của mình.
Thế thôi ạ?
Thế thôi.
Alo?
- James? Con yêu? - Mẹ á?
Mẹ biết mẹ không nên gọi, nhưng chuyện này quan trọng lắm.
Để con đoán. Mẹ đã thấy một ảo ảnh.
Phải. Con phải tin mẹ.
James, một thứ xấu xa đang đến.
Nó đến vì con và Pa...
Ta muốn cháu đến Buckhead, Georgia.
Đây là địa chỉ.
Con trai ta, James, nó sống ở đó
với cháu gái ta, Patience.
Tên Wraith này sẽ đến đó vì chúng.
Đó là thứ ta đã thấy.
Được rồi, cùng đi thôi.
Không, ta... nó...
Ta sẽ làm phức tạp mọi thứ.
James không muốn liên can tới ta.
Sao lại không?
Nó có lý do của nó.
Ta sẽ ở lại phía sau, nói lời vĩnh biệt với Dede.
- Cháu không thích chuyện này chút nào. - Cháu không nhất thiết phải thích nó.
Cháu chỉ cần làm thôi.
Cháu phải cứu gia đình ta.
Cháu nghe rõ chưa, Dean Winchester?
Vâng, thưa cô.
Tốt.
Và cảm ơn cháu.
Con không làm được.
Không gì cả.
Con vô dụng quá.
Được rồi, được rồi.
Jack, lúc con dùng sức mạnh của mình,
cảm giác thế nào?
Con không...
No comments yet. Be the first to leave one.