The first 190 lines.
THANH XUÂN KHÔNG DỪNG LẠI Tập 31
An Yến,
Bài kiểm tra bao gồm:
Nhảy hai chân chắn lưới,
Nhảy 1 chân đập bóng,
Nhảy 2 chân đập bóng,
Di chuyển 3m.
Rõ chưa?
Dạ rõ
Chấn thương ở vai đã đỡ chưa?
Hãy cố gắng vào đội chuyên nghiệp nhé!
Đây là danh thiếp của tôi!
Giám đốc Ngũ,
tìm chúng tôi có việc gì không?
Hà Mẫn Gia,
đúng không?
Đội trưởng đội Minh Dương.
Đúng vậy.
Chính là tôi.
Thực ra các cô không cần thiết coi tôi như kẻ địch.
Lý do tôi tìm cô là muốn,
nói chuyện một chút.
Cho nên mong các cô đừng quá đề phòng
Có chuyện gì?
Chắc mọi người đều biết.
Đội bóng của chúng tôi đứng thứ nhất toàn tỉnh.
Tất cả các sinh viên
đều muốn gia nhập Diệu Trung.
Đương nhiên rồi,
Đây cũng không hẳn chỉ vì
năng lực của chúng tôi vượt trội,
quan trọng hơn nữa là
năm nào chúng tôi cũng,
trao học bổng có giá trị cho các tuyển thủ.
Đồng thời còn có,
nhiều cơ hội đi ra nước ngoài thi đấu
Tôi đánh giá rất cao năng lực của các cô.
Các cô có muốn vào đội chúng tôi không?
Anh đến tận đây,
e là không chỉ có chuyện này đâu nhỉ?
Không hổ là đội trưởng.
Nhạy bén lắm.
Các cô cũng biết,
trận đấu đầu tiên,
của giải toàn quốc,
cũng là chúng tôi và các cô.
Tôi mong là trong trận đấu này,
cô có thể giúp đỡ một chút xíu.
Giúp một chút?
Đúng thế.
Chuyện này,
đương nhiên sẽ không ai biết,
và cũng không ai phát hiện ra.
Tôi không bao giờ làm những chuyện vi phạm,
đạo đức nghề nghiệp như vậy.
Đợi đã!
Nếu cô đồng ý với điều kiện của chúng tôi,
tôi đảm bảo cô và bạn cô, Vương Minh Lệ,
đều có thể vào đội Diệu Trung.
Đồng thời trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của chúng tôi.
Tôi mong cô suy nghĩ về việc này.
Cả tôi nữa à?
Đúng thế.
Tôi không quan tâm.
Thế sao cô không hỏi thử,
người bạn ngồi bên cạnh xem?
Đội trưởng Hà,
vị trí của cô, cũng chẳng qua
chỉ là có tiếng mà không có miếng mà thôi.
Anh nói thế là sao!
Theo tôi biết,
cô xuất thân từ bóng chuyền bãi biển.
Lực đánh rất mạnh.
Thích hợp với vị trí phó công.
Đội Minh Dương thiếu chủ công,
Hàn Hạo đưa cô lên chủ công,
sau đó Dịch An Lạc và Khâu Nguyên Nhã đến,
Hàn Hạo lại ném cô về vị trí phó công.
Cô thấy đó, Hàn Hạo,
quyết định như vậy,
cũng không hỏi cô một tiếng.
Tôi nghĩ là không biết,
Hàn Hạo có coi cô là đội trưởng không nhỉ.
Thầy Hàn sẽ có lý do riêng.
Và chuyện riêng của đội Minh Dương
cũng không cần anh phải lo.
Đừng nói chắc chắn như vậy.
Nếu như các cô thay đổi suy nghĩ.
Gọi tôi lúc nào cũng được.
Minh Lệ!
Đi thôi.
Đến rồi à?
Những bạn khác đâu?
Có thấy đội trưởng không?
Mẫn Gia đi đâu rồi?
Huấn luyện viên!
Xin lỗi.
Bọn em đến muộn.
Sắp thi đấu rồi.
Đừng xảy ra vấn đề gì nhé!
Nghe rõ chưa.
Dạ rõ.
Được rồi!
Các em đi chuẩn bị đi.
Dạ.
Hôm nay cậu sao thế,
tâm hồn cứ để đâu đâu.
Bách Bách, có, có gì đâu!
Nhưng mà,
tớ thấy hôm nay cứ lạ lạ thế nào.
Lúc đến thì thấy sao hôm nay ít người thế.
Đến cả người ngày nào cũng đến sớm như đội trưởng,
cũng đến muộn.
Đúng là càng lúc càng im lặng.
Thịnh Chỉ rời khỏi đội.
Nguyên Nhã cũng nghỉ phép.
cố vấn Phó,
hôm qua đến một lúc,
hôm nay cũng không thấy.
Cố vấn Phó là vì hôm nay có bài kiểm tra đội chuyên nghiệp.
Bài kiểm tra đội chuyên nghiệp?
Đúng!
Không hổ là cố vấn Phó,
mặt nào cũng mạnh.
Bài kiểm tra quan trọng như vậy,
cậu không đi theo anh ấy à.
Tớ...
Tớ...
Hôm nay bọn mình luyện tập mà,
cũng khó xin nghỉ.
Tớ mà xin nghỉ chẳng phải còn ít người hơn sao?
Được rồi.
Chuẩn bị tập hợp nào!
An Lạc!
Đến ngay!
Được.
Tốt!
Thở ra! Thở ra!
Chúc mừng em, An Yến!
Mừng em gia nhập đội bóng chuyền sinh viên chuyên nghiệp.
Mong rằng sau này em sẽ thể hiện xuất sắc hơn nữa.
Cám ơn huấn luyện viên!
Em sẽ cố gắng hết sức.
Gọi thức ăn chưa?
Ăn chưa?
Ăn rồi.
An Yến!
An Yến!
Tôi nghe lão Cố nói,
hôm nay anh đến làm bài kiểm tra.
Đáng ra bọn tôi cũng đến cổ vũ.
Nhưng anh cũng biết,
dạo này bọn tôi bị quản chặt lắm.
Cứ như ký túc xá nữ vậy.
Tôi biết.
Gần đây các cậu đang tham gia giải.
Tất nhiên là phải quản chặt.
Làm bài kiểm tra thế nào?
Đậu rồi.
Đậu rồi!
Chúc mừng!
Anh ngon đó!
Không ngờ dù trễ mất 3 năm,
anh vẫn là người đầu tiên,
được vào đội chuyên nghiệp.
Thiên tài đúng là thiên tài.
Mau mau chỉ cho chúng tôi với.
Tôi nói cho mà nghe,
đây là trận đấu cuối cùng của bọn tôi.
Vậy bây giờ cậu là,
tuyển thủ hàng đầu của đội chuyên nghiệp rồi.
Đúng!
Đợi bọn tôi đấu xong trận này,
chúng ta phải cùng ăn mừng.
Đương nhiên rồi.
Chúng ta vẫn là tam kiếm khách của đội dự bị mà!
Mãn Dương!
Sư huynh Phó đã đậu rồi.
Tôi thấy,
cậu phải cố lên đó.
Tự lo cho mình đi.
Anh ấy đậu được.
Thì tớ cũng sẽ đậu.
Chủ công đông lắm,
chuyền hai như tôi mới hiếm.
Để tôi đập chết cậu!
Thịnh Chỉ!
Tận đáy lòng tôi vẫn mong em nghĩ lại.
Em là con gái,
lại còn đi học.
No comments yet. Be the first to leave one.