The first 200 lines.
Lần đầu tiên cậu làm tình à?
Không. Ngày nào tôi cũng làm.
Tôi không hỏi chuyện thủ dâm
mà là làm tình với một phụ nữ.
Trước đây tôi có làm
nhưng cô gái ấy co giật dữ lắm.
Đi nào.
Chúng ta làm thêm một lần nữa, được không?
Hôm nay thế là đủ rồi.
Vậy còn lần sau?
Để xem đã.
Một phụ nữ đứng tuổi bị cáo buộc có quan hệ tình dục với một người vị thành niên.
Chiếc Ghế Xanh
Cô Kim Moon-hee, yêu cầu cô trả lời thẩm vấn.
Cha cô từng là Chủ tịch Hiệp hội Ngư phủ
Vì sao ông ấy chết?
Tôi có buộc phải trả lời câu hỏi này không?
Chúng tôi cần biết thông tin chính xác.
Ông ấy chết trong vụ biểu tình.
Cô ngồi đi.
Cô có dây buộc tóc không?
Khi kết hôn, cô ở với mẹ,
rồi mẹ cô đến Canada ở cùng với một người cậu, phải không?
Sao cô lại cười?
Vì tôi phải trả lời những điều này cả ngàn lần.
- Chồng cô tên là Joon-gu, phải không? - Chồng.
Anh ta không còn là chồng tôi nữa.
À, phải. Cô đã ly hôn.
Được rồi.
Ghi địa chỉ nơi ở trong suốt khoảng thời gian cô phải lao động công ích vào đây.
Phải chính xác đấy.
Lao động công ích.
Cô Kim, tuy luật pháp đã nương tay,
nhưng đừng cho hành động của cô là biểu hiện của tình yêu.
Cô Kim, cô nghĩ sao?
Từ giờ cô định làm gì?
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Từ giờ cô định làm gì?
Cô có nghĩ mình vô tội?
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Cô thấy thế nào?
Cô có thấy hối tiếc?
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Từ giờ cô định làm gì?
Cô thấy thế nào?
Chuyện gì đã xảy ra với cậu ta?
- Xin cô cho biết suy nghĩ. - Cho tôi mượn dây buộc tóc, được không?
Chờ đã
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Từ giờ cô định làm gì?
Cô định xoay sở ra sao?
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Làm ơn tránh đường.
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Xin cô cho biết suy nghĩ.
- Cậu ta đấy phải không? - Đúng rồi!
Hai người hẹn gặp nhau ở đây à?
Xin cô cho biết suy nghĩ.
Hai người định thế nào?
Cậu có khỏe không?
Có.
Trông tôi khác lắm à?
Không.
Chị không sao chứ?
Tôi khỏe.
Có thật không?
Tôi khỏe mà.
Chị không sao thì tốt rồi.
Chị vẫn khỏe chứ?
Tôi khỏe.
Cậu chỉ biết nói nhiêu đó thôi à?
Không nghĩ ra được lời nào khác để nói hay sao?
Ngốc thật.
Cái gì? Ai?
Nói cho tôi biết đi.
Cậu đến với tôi chỉ vì 1 cái đĩa CD thôi phải không?
Cậu nghĩ tôi là 1 ả hám tình đang cố mồi chài cậu.
Phải vậy không?
Tôi không ngốc.
Tôi không đến với chị chỉ vì 1 cái đĩa CD.
Theo luật pháp, cậu vẫn còn vị thành niên.
Và cô ta ngủ với cậu.
Hẳn cậu phải sốc lắm.
Xã hội này có trách nhiệm bảo vệ người vị thành niên.
Và cậu cũng có quyền được bảo vệ.
Tất cả là vì tương lai của cậu thôi.
Cậu không phải bao che cho con điếm đó.
Cô ta có bị bắt
thì cũng đâu phải lỗi của cậu.
Theo tôi, cậu cũng đâu phải đứa hư hỏng.
Nếu cậu thừa nhận, vụ án coi như kết thúc.
Tôi không có gì để thừa nhận.
Chúng tôi yêu nhau.
Cái gì, yêu nhau?
Chúng ta đi đâu đây?
Tôi cũng không biết. Dừng xe đi.
Để tôi xuống xe rồi chúng ta đường ai nấy đi.
Về nhà đi.
Tôi không về.
Tại sao?
Tôi ở đây với chị. Tôi nhớ chị.
Về đi.
Về đi.
Chị chỉ biết nói nhiêu đó thôi à?
Có mang bằng lái theo không? Chị lái xe đi. Mau lên.
Còn 28 ngày nữa tôi mới đủ tuổi trưởng thành.
Đâu cần phải là người lớn mới lấy được bằng lái.
Nhiều người hay đặt nặng chuyện tuổi tác.
Tuổi tác đâu thể làm người ta trở nên đặc biệt.
Đi thôi.
Sao vậy? Chị ốm à? Sao lại vào lúc này chứ?
Tôi đói bụng quá.
Hả?
Chờ đã.
Muốn thay đồ không?
Mấy bộ này chắc hợp với chị.
Chọn đồ cho phụ nữ khó thật.
Thật đúng là
người đẹp vì lụa.
Lúc nãy, khi chị bảo tôi về nhà,
chị đâu định xa tôi, phải không?
Nhưng rồi đến một lúc, chúng ta cũng phải chia tay thôi.
Cậu còn tương lai phía trước.
Không đời nào.
Tuổi tác có nghĩa lý gì chứ.
Đừng có mà dạy đời tôi. Cứ làm như chị lớn lắm.
Thế à? Vậy đổi lại đi, cậu 32 tuổi
còn tôi là cô bé 19.
Cậu ngủ với bao nhiêu người rồi?
Sao?
Có sướng không?
Sao chị có thể nói như thế?
Hai người đã gặp nhiều phiền toái.
Theo cá nhân tôi.
Xã hội này toàn những kẻ đạo đức giả.
Dù thế nào, tôi cũng ủng hộ hai người.
Nếu được,
cho phép tôi đi theo hai người.
Việc này sẽ trở nên có ý nghĩa.
Ta có thể viết chuyện hai người thành tiểu thuyết. Sau đó dựng nó thành phim.
- Hắn đâu? Phải chỗ này không? - Đúng rồi.
Tìm được rồi.
thưa ông!
Sao ông lại kẹp cái thứ vô dụng ấy vào cổ?
Phải rồi. Vậy làm ơn cởi trói cho tôi đi.
Tôi vẫn khỏe.
Dù tôi bị coi là 1 con điếm
trên sàn nhà,
Một ngày 24 tiếng, lúc nào tôi cũng mơ được làm tình với cậu.
Mùi vị của cậu sực nức cả căn phòng.
Chúng ta làm tình trong toilet.
Gió sa mạc mơn man trên cơ thể chúng ta.
Tiến tới chầm chậm thôi.
Như thế này phải không?
Đúng vậy.
Từ từ.
Làm chậm lại.
Đừng gấp quá.
Thế này thì sao?
Tuyệt lắm.
Đừng gồng người như thế,
thả lỏng cơ thể đi nào.
Đừng nói nữa.
Tôi biết cách mà.
Hyun! Hyun!
Ngồi dậy nhé!
Chị muốn tắm không?
Không, tôi thích thế này hơn.
Cậu thấy thế nào?
Tuyệt lắm.
Mình làm nữa nhé,
được không, Hyun?
Tôi cũng muốn thế. Sẽ không như lần đầu chúng ta đến với nhau nữa.
Cậu vẫn còn nhớ à?
Hồi đó, tôi cảm thấy tội lỗi và ngượng ngùng.
Chị có biết làm tình với một người khác thủ dâm ở chỗ nào không?
Khi cậu thủ dâm, chẳng có ai ôm cậu.
Sao chị biết?
- Thử chưa? - Thử chưa?
Có đau không?
Không
Bây giờ thì sao?
Tuyệt lắm.
Khoan đã, đừng nhúc nhích.
Gì vậy?
Hình như chúng ta bị quay trộm.
Sao?
Hyun,
ở đó!
Hyun!
chỗ này!
Không thấy.
Vậy à?
Khoan đã. Để tôi xem.
A lô. Xin lỗi, trong phòng có lắp máy quay trộm không vậy?.
Đúng thế, máy quay trộm.
Có chắc là không có không?
Không, không cần phải lau dọn phòng đâu.
Sờ đi.
No comments yet. Be the first to leave one.