The first 193 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
ĐẦU BẾP, TÊN TRỘM, VỢ VÀ NGƯỜI TÌNH
Đi nhốt những con chó lại.
Nào, vậy thì. Mews!
Nào, bây giờ. Mở miệng ra. Há miệng ra không, hả?
Học cách đánh giá cao đồ ăn của mày, hả?
So với những gì mày phục vụ trong cái căng tin nhỏ bẩn thỉu của mày,
đây là một bữa ăn tối ba sao.
Mày phải học các quy tắc.
Tao cần ăn và uống những gì tốt nhất, và điều đó thật đắt đỏ.
Mày đã bao giờ nghe nói về món gà "Nữ hoàng Marie"
hay sốt dầu hào
hay chân ếch Parisienne chưa?
Không. Tất nhiên là mày chưa có.
Cởi quần hắn xuống! Tụt quần hắn xuống.
Ôi chao, ôi chao, ôi chao.
Bố mày không dạy mày chùi đít à? Hả?
Albert! Để anh ta yên.
- Nào, ăn thôi. - Ồ, ăn đi.
Trước khi ăn, Georgina, chúng ta phải cho động vật ăn và uống nước.
Roy! Đây là vợ tao, Georgina Spica.
Cô ấy có một trái tim vàng và một cơ thể phù hợp.
Tao là Albert Spica và tao có một trái tim vàng và rất nhiều tiền để phù hợp.
Và mày là Roy, người hoàn toàn không có gì, ngoại trừ những gì mày nợ tao.
Mày bị bẽ mặt trước một người phụ nữ, Mày đang bị sỉ nhục trước mặt bọn tao.
Georgina, anh sẽ nhanh nhất có thể.
Gah... Anh, đi lấy cho tôi ít nước nóng, được không? Và một cái khăn với xà phòng.
Bây giờ...
Ừ.
Bây giờ tao đã cho mày một bữa tối ngon, và mày có thể uống một ly ngon.
Từ nay về sau mày nên cư xử đúng mực và trả tiền khi tao yêu cầu.
- Không, không, không... - Không thì lần sau tao cho mày ăn cứt của mày
sau khi nhét nó vào con cu của mày như kem đánh răng vậy.
Không, bỏ đi, Spangler. Thật may mắn, có một phụ nữ hiện diện.
Cô ấy không muốn nhìn thấy những đóng góp teo tóp của mày.
À.
Vậy đó. Cảm ơn rất nhiều. Đẹp, sạch sẽ...
Đưa tôi cái khăn đó!
Đưa cho tôi. Ừ.
Tôi chưa bao giờ thích món ăn Tàu nhưng nhìn anh bây giờ, tôi thậm chí còn ít thích nó hơn.
Đúng vậy, các chàng trai!
Chúng ta phải làm Richard ngạc nhiên vào ngày kỷ niệm của chúng ta.
Mang theo mấy cái chữ.
Georgie, em bị dính tàn thuốc trên ngực. Nếu em mặc đồ đen, thì đừng hút thuốc.
- Em trông giống như một cái bánh bao màu đen. - Nó là màu xanh da trời.
Nó màu đen, và đừng hút thuốc. Đó là sự luộm thuộm ở một người phụ nữ.
Không ai đang ăn mà lại hút thuốc.
Nó làm hỏng vị giác, đốt cháy lưỡi và làm cho nước tiểu của em bốc mùi.
- Rác. - Đó không phải là rác rưởi.
Anh đã ngửi thấy mùi nhà vệ sinh sau khi em tè dầm trong đó.
Khi nào em mới học, thông minh?
Nào, nhanh lên nào các chàng trai.
Được rồi, các bạn, lấy cho họ số trên Spica & Boarst.
Richard đâu?
- Anh ấy đang nhổ lông. - Anh đang nhổ lông hả? Richard!
Anh ở đâu? Dừng việc nhổ lông đó lại. Anh ở đâu?
Bây giờ đó là gì? A-S-P...
Điều đó thật vô nghĩa. Đánh vần cho đúng, vì Chúa.
Quái quỷ. Richard! Rich... A!
Anh đây rồi, Richard. Bây giờ...
Bỏ nó ra và đến xem tôi có gì cho anh, hả?
Tôi đã mang đến cho anh một món quà. Đây là ngày kỷ niệm của chúng ta.
Ba tháng tìm hiểu nhau, hả, Richard?
Ba tháng kể từ lần đầu tiên tôi mời anh làm chủ nhà hàng yêu thích của tôi.
Ông Spica, đây là một con vịt.
Những con vịt sinh ra đã có lông
nhưng đó là bữa tối của ông, ông Spica.
Nếu ông muốn lông vẫn còn, tôi cho rằng chúng ta có thể
thử món ăn bằng cách để nguyên những cái lông vũ.
Những con vịt trong bộ lông của nó.
Michel, đồ con lừa.
Đây, Richard, đến xem đi, nào.
Làm ơn, tôi cầu xin anh. Hà! Coi nào.
Georgina, anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi? Không hút thuốc trong nhà bếp.
Mitchel, nhấc mông xuống đây nhanh lên. Nào.
Bây giờ, Richard, đây là... Chà, bảng hiệu mới của anh.
Da-da-da-da-da-da!
Hoan hô!
Ôi, Chúa ơi!
Richard.
- Trong nhà hàng tối rồi. - Vâng, Phillipe.
Nhờ sự hào phóng của ông Spica, trời tối ở khắp mọi nơi.
Không điện, không ánh sáng.
- Anh đang nghĩ về một bữa tiệc buffet nguội tối nay? - Nhưng tôi không muốn ăn buffet nguội.
- Pate gan cá mập với nước sốt rau diếp xoăn. - Pate gan cá mập với nước sốt rau diếp xoăn.
- Vịt con trên cạn. - Vịt con trên cạn.
- Gà tây lạnh với chanh và húng quế. - Gà tây lạnh với chanh và húng quế.
Cá cơm ngâm giấm tỏi.
Không cần phải lạnh đâu, anh có xăng đấy, vì Chúa!
Có một cái mông trên cô ấy như hai quả dưa hấu bôi trơn trong một cái bao tải.
Gà nguội, pate cá mập,
xà lách tôm hùm, bánh cà rốt và pho mát Gruyére...
Anh. Mitchel. Cắm điện đúng cách hoặc...
anh đừng ăn.
Anh không được ăn.
Anh đã nói em không được hút thuốc.
Tôi nên đứng yên, ông Spica. Hoặc ai biết?
Anh có thể làm hỏng một cái gì đó, đặt chân vào một cái gì đó.
Vì vậy, một bữa ăn nóng cho tối nay. Vài thứ đặc biệt, xin vui lòng. Muốn một ít...
một ít, và, các tác phẩm, à, bánh tiêu,
à, bánh mì kẹp thịt, và phi lê thịt cừu, và cá, poi...
- Đó là "chất độc". - Em nói gì vậy Georgie?
Em nói gì? Em nói gì?
Poisson (tiếng Pháp là cá, tiếng Anh là chất độc).
- Chà, ông Spica, tôi hy vọng ông đói. - Luôn luôn. Vào trong đó đi, các chàng trai.
Đi nào, Georgie, vào đó, nâng váy lên và sưởi ấm chỗ ngồi của anh.
Ồ, vậy thì anh nghĩ gì, hả? Anh làm gì...?
Nếu ông chi nhiều tiền như vậy cho bữa ăn, ông Spica,
như ông đã lãng phí vào việc trang trí,
thì sở thích về đồ ăn ngon của ông chắc chắn phải được cải thiện.
Anh sẽ ngạo tôi một lần thì cũng thường thôi, Boarst. Nhưng đừng quên là anh trông cậy vào tôi.
Không có tôi, anh, một người nước ngoài, anh sẽ không tồn tại lâu ở đây.
Nhìn ra đó, xem những gì tôi đã mang lại cho anh.
Hai chiếc xe tải đầy những thứ tốt, phù hợp với nhà bếp của anh.
- Tôi sẽ không chạm vào nó. - Tại sao không?
Tôi nhất quyết phải tự mình đi mua thực phẩm, ông Spica.
Khi mà, tôi có thể chắc chắn về chất lượng.
Tôi đại diện cho chất lượng ở đây, tên của tôi được biết đến với điều đó.
Tôi cung cấp chất lượng và sự bảo vệ.
Bảo vệ chống lại cái gì, tôi tự hỏi, thưa ông Spica? Và ai?
Bảo vệ, Boarst, chống lại tính khí nóng nảy của người của tôi.
Chống lại sự xuất hiện đột ngột của ngộ độc thực phẩm.
Chống lũ chuột. Chống lại thanh tra y tế công cộng.
Nếu tối nay ông đói, ông sẽ phải đợi.
Cài cái nút thứ ba trên cái áo khoác đắt tiền của ông, ông Spica.
Ông sẽ cảm thấy bớt trống rỗng bên trong, ông Spica.
Anh không thể bắt tôi chờ đợi.
Giao hàng cho tôi.
Ôi, Chúa ơi.
Không, anh không ăn nó như vậy! Tôi sẽ cho anh xem.
Ồ. Hãy tưởng tượng anh đang mút ngón tay nhỏ bé của một phụ nữ hoặc...
Không, anh sẽ không bao giờ đến gần một người phụ nữ như vậy. Ai muốn đến gần anh như vậy?
- Tôi sẽ không quan tâm đến ngón tay của cô ấy. - Tôi mong anh nói như vậy.
Anh chỉ cần quất nó vào, quất nó ra và lau nó trên áo khoác của anh.
Hãy nhìn chiếc áo khoác của anh, nó giống như một cánh đồng heo.
Và móng tay của anh có thể làm sạch. Cho tôi xem.
Chúa ơi. Tại sao tôi không thể có vài phẩm chất trác tuyệt trong các cộng sự của mình?
Từ giờ trở đi, bất cứ ai đi ăn tối mà không mặc đồ đàng hoàng sẽ phải trả tiền.
Tôi sẽ viết bài học xuống cho anh. Georgina có thể gõ chúng ra.
"Ghi Chú Cho Người Sành Ăn". Đó là tiếng Pháp dành cho người ăn ngon, phải không Boarst? Ợ.
- Người sành ăn không ợ. - Ngược lại, ngược lại. Họ làm.
Nó cho thấy anh đang thưởng thức một bữa ăn.
Không phải với ngón tay của anh, Spangler! Đó là tất cả những gì anh hiểu...
về những thứ anh ăn bằng tay khi đi bộ trên phố.
Anh bảo Mews ăn cần tây bằng ngón tay.
Đó là khác nhau, đồ u mê. Và đó là măng tây, không phải cần tây.
Cốt yếu giảm giá hàng ngàn vào một nhà hàng để làm gì nếu anh từ chối ăn uống đúng cách?
- Nói với anh ấy đi, Georgina. - Nói với anh ấy cái gì?
Chỉ cần sao chép Georgina. Cô ấy biết cách làm. Cory, đưa Richard vào đây.
Tôi muốn bảng hiệu của mình được sửa và dán lên bức tường phía trên cửa bếp.
Nếu Richard quan tâm hơn đến các khẩu hiệu, anh ấy sẽ kiếm được nhiều tiền hơn phải không?
- Nơi này tối quá. - (Ợ hơi)
Có thể phun sơn lại. Vàng, nó cần nhiều vàng hơn.
Còn về vàng và xanh thì sao?
Anh nghĩ sao, Henry? 10.000 nên làm điều đó - mất hai tháng.
Anh nên vào trong đó. Giá của Boarst ở khắp mọi nơi.
Đầu anh ta ở trên mây. Nấu ăn giỏi. Đầu bếp xuất sắc!
Ngoại trừ việc anh ấy cho nấm lên mọi thứ. Henry, dập điếu thuốc đó đi.
Anh có phiền không nếu tôi ăn trong khi anh hút thuốc?
Gordon bị sặc thuốc lá khi đang ăn, làm phỏng nắp thanh quản của anh ta.
Michel, anh đã có một cái. Và anh không giữ nó trong quần của anh.
Anh không đặt vỏ cam trên mép đĩa của anh, nó sẽ ở đó, đồ ngu!
Điều anh phải nhận ra là một đầu bếp thông minh có thể kết hợp những thứ không tưởng lại với nhau
như vịt và cam, dứa và giăm bông.
Nó được gọi là nghệ thuật.
Tôi là một nghệ sĩ, cách tôi kết hợp công việc và niềm vui của mình.
Tiền là công việc của tôi, ăn là niềm vui của tôi.
Và Georgie cũng là niềm vui của tôi, mặc dù theo một cách riêng tư hơn
là nhét vào miệng và cho ăn cống rãnh.
Mặc dù những niềm vui có liên quan với nhau,
bởi vì những điều nghịch ngợm và những điều bẩn thỉu rất gần nhau
đến mức nó chỉ cho thấy việc ăn uống và tình dục có liên quan như thế nào.
Những trò nghịch ngợm của Georgie có liên quan độc đáo, phải không?
Đặc biệt là khi cô ấy chú ý đến tôi. Georgie.
Gọi Phillipe! Trong tương lai, tôi muốn khăn ăn của tôi được gấp ở nhà, Georgina. Gọi Adele dạy cho em.
Spangler, đứng dậy và gọi Phillipe.
Đưa Richard đến đây, tôi phải đưa ra một đề nghị với anh ấy.
Bảo Adele đi lấy thứ nước có vị đắng angostura trong đó,
và một ít chanh trong nước, và một tô nước đá cho tôi...
Henry! Đưa tôi cặp kính trên bàn đó. Và những bông hoa.
Đây sẽ là cái bảng quan trọng nhất ở đây.
Tôi thích một đống kính xung quanh, nó làm tăng âm sắc.
- Cái gì vậy? - Đối với quý bà Spica, lời khen ngợi của ngôi nhà.
Cô ấy không phải là quý bà. Tại sao tôi không có một cái?
- Tôi nghi ngờ, thưa ông Spica, liệu ông có thích nó không. - Thử đi.
Chúng tôi đã quen với việc ông là một người ăn uống thận trọng.
Không đúng. Tôi mạo hiểm ngay sát bên.
Vợ ông có một khẩu vị tuyệt vời, ông Spica.
Được phục vụ cô ấy luôn là niềm vinh hạnh cho chúng tôi.
Tôi muốn một trong những chiếc khăn nóng và ẩm đó, Richard, phục vụ cho tôi với cái kẹp.
Adele không giỏi về tiền bạc và số liệu. Cô ấy chỉ trang trí, tất cả môi và ngực.
- Chúng tôi sẽ thay thế cô ấy. - Tôi có thể thay thế được không?
Nhét vào miệng đi, Michel. Mỗi khi anh mở nó, anh chỉ cho thấy anh có thể thô tục đến mức nào.
No comments yet. Be the first to leave one.