Cul-de-sac

Cul-de-sac

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Cul de sac 1966
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

other
Published on: 2011-10-05
Downloads: 30
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

ĐƯỜNG CÙNG Dịch phụ đề: QKK

Anh làm cái giống ôn gì vậy?

Tôi chán lắm rồi.

Còn tôi thì sao?

Nó cứ chọt vô người tôi.

- Ở đâu? - Sau lưng.

- Rồi, ta tới rồi. - Tới đâu?

Trong... trong đống cứt.

Nhờ những cái ý tưởng ngu ngốc của anh.

Phải, anh lúc nào cũng là người khôn ngoan.

Đúng vậy.

Chúa ơi!

Phải có một cái điện thoại ở cuối những đường dây này.

- Đừng lắc thuyền nữa. - Gì?

Đừng... thuyền.

Không hiểu nổi một lời.

Chờ đó, Albie. Tôi sẽ quay lại.

Em điên rồi! Em điên quá trời!

- Nó dễ thương mà. Nó sẽ không... - Dụt bỏ đi!

Dụt bỏ đi!

Có ai trong nhà không?

Xin chào?

Có ai trong đó không?

Đừng để chân lên mặt em như vậy.

Rồi tao sẽ bắt được tụi mày!

Đi! Đi! Đi!

Phần lớn công trình của ổng đã được viết ở Abbotsford.

Ồ. Ồ, phải.

Nhưng phần thú vị nhất...

Tất nhiên, đó không phải là một tiểu thuyết dài lắm.

- Không. Rất nhiều công sức. - Vẫn còn đó cây viết.

Hả? Ồ, vậy sao?

Cây viết, phải... và đôi dép và ống điếu.

Cái túi thuốc lá cũ và món đồ cổ.

Phải. Ồ!

Xin lỗi.

Tôi muốn nói là, tôi tưởng hai người đã thấy căn phòng rồi.

Chưa.

Tôi tưởng Teresa đã cho các vị xem hết cái lâu đài rồi.

- Không, không có. - Các vị muốn xem không?

Không. Em nghĩ bây giờ nên về nhà, trước khi trời tối.

- Bà có chắc không? - Chẳng bao giờ tối ở cái chỗ đáng nguyền rủa này.

- Christopher! - Ông khiêng cái đó có nặng không?

Không sao đâu.

Vậy ổng vẫn thường làm việc ở phía sau cái cửa kính màu, phải không?

Đúng vậy. Ở đó ngắm phong cảnh rất đẹp.

Christopher!

- Gì vậy? - Ồ, con đây rồi.

- Xuống đây, Chúng ta đi ngay bây giờ. - Trong những ngày đẹp trời, ông có thể nhìn xuyên qua vịnh.

- Được rồi, được rồi! - Phong cảnh ngoạn mục nhất.

Ồ cái ống dòm của ông. Tôi suýt quên trả lại cho ông.

- Cám ơn rất nhiều. - Chủ nhật hai người làm gì?

Tôi nghĩ là chúng tôi có vài người khách.

Phải, chúng tôi có vài người khách. Tôi nghĩ...

Có lẽ chúng tôi có thể tới bằng xe.

- Chúng tôi không muốn tới bằng thuyền. Nó quá... - Ta phải đi kịp con nước, em yêu.

- Các vị không muốn quậy sóng biển nữa. - Không.

- Cho chúng tôi gởi lời chào tạm biệt Teresa. - Được. Cổ sẽ rất thất vọng.

Tôi rất tiếc không gặp cổ trước khi đi.

Ồ Christopher, cha không thấy con. Nãy giờ con ở đâu?

- Con đi bắt tôm. - Bắt tôm? Sao, với Teresa hả?

Tạm biệt.

Nếu Chủ nhật các vị tới, chúng ta có thể thả diều nữa.

Ồ, sẽ rất vui.

- Về ngày Chủ nhật... - Chúng tôi sẽ gọi cho ông.

- Phải, chúng tôi có... - Ông có điện thoại, phải không?

- Ồ, phải. - Vậy được rồi.

Ta phải đi, Cha.

Ta phải đi trước khi trời tối.

- Tạm biệt. - Cám ơn nhiều.

Thật là một hân hạnh. Thiệt đó.

- Vâng, Tạm biệt. - Hy vọng Chủ nhật các vị tới được.

Gởi lời chào tạm biệt Teresa.

Coi chừng cái đó. Nó trôi ngay bây giờ.

Tạm biệt.

- Phải đi một chuyến dài lắm đây. - Phải.

Có lẽ chúng tôi sẽ gọi cho ông.

- Tôi muốn gởi tin nhắn lên dây. - Vậy sao? Làm sao ông làm được.

Ông phải cột chúng lại... Nhiều miếng giấy nhỏ... cột với nhau...

và rồi ông đẩy nó lên.

- Sao tôi không cho ông... - À, chúng tôi sẽ gọi cho ông, phải không?

- Số của ông là gì? - Một-một.

- Một-một - Vậy là hai số một.

- Hai số một- một. - Một-một.

- Không. Chỉ một-một. - Một-một. Hai số một.

- Được rồi, Chủ nhật tới quay lại. - Tạm biệt!

- Tạm biệt! - Chào!

Đi thôi, anh yêu. Tạm biệt!

Tạm biệt. Cố gắng tới nghe.

Có lẽ tôi sẽ gởi tin nhắn.

- Ồ, phải, phải. Tạm biệt! - Tạm biệt!

Ôi, cái gì...

Có nhiêu đây sao?

Em chỉ bắt được nhiêu đây sao?

Năm con tôm? Hả?

- Đầy rồi. - Anh đâu có mù.

- Anh ăn hết đi. - Hết? Năm con tôm?

Ngon quá. Cám ơn rất nhiều.

Thiệt...

Anh không ăn đâu.

Anh sẽ chiên trứng.

Rất tốt cho bệnh loét dạ dày.

- Em có thấy cái chảo lớn không? - Trên bàn.

Ở ngoài.

Cám ơn em rất nhiều.

Không, anh rất tiếc. Nó không có ở đó.

Khốn kiếp.

Hắn nghĩ sao mà bỏ mình một mình như vậy?

Richard! Tôi gặp rắc rối ở đây!

Cái đó tùy vào...

Tôi gặp rắc rối!

Em có thấy cái áo pijama của anh không?

Em cưng, có thấy cái áo pijama không?

Kiếm dưới giường đó.

Mặc cái đó vô đi.

Ôi, cưng.

Em đang ngồi trên...

Nghe nè.

Đưa tay đây.

Không. Không.

- Lại đây. - Không, không.

- Thôi mà. - Không, không vẽ mắt.

Đi mà. Chúng sẽ đen một chút.

Ôi. Đẹp quá chừng.

Để anh coi.

- Bây giờ tới mắt kia. - Không, không, không.

- Được rồi. - Đưa mắt kia đây. Đưa...

Thôi mà. Lại đây. Lại đây.

Rồi.

Tối nay em làm gì, em cưng?

Em sẽ về nhà với Mẹ và Cha.

Xe của anh đang chờ.

- Suỵt. - Gì?

Anh có nghe gì không?

Không. Anh không nghe gì hết.

Có ai đang đi ngoài hiên.

Không có ai ở đó hết.

Em làm anh sợ muốn chết.

Làm ơn đọc số.

- A-lô? - Làm ơn đọc số.

Tôi muốn gọi khách sạn St. Cuthbert Arms, Maplethorpe-On-Sea.

- Mablethorpe. - Đúng rồi, Mablethorpe.

- On-Sea. - On-Sea.

tôi muốn gọi cho ông Katelbach.

Ông có biết số không?

Không, tôi không biết số của khách sạn.

Trong cuốn danh bạ đó.

- Cô tìm dùm tôi được không, cô hai? - Số của ông ở đó là gì?

Làm ơn chờ một chút.

Lindisfarne 1-1.

Cám ơn ông. Ông vừa nói tên gì?

- Katelbach. - Ông vui lòng đánh vần được không?

K-A-T-E-L-B-A-C-H.

- Làm ơn đọc chậm một chút. - Được rồi.

"K" trong chữ "két."

"A" trong chữ "Andy."

"T" trong chữ...

Có phải ông nói "T" trong chữ "trà"?

Đúng rồi. "T" trong chữ "trà."

E-L-B -

- "D"? - Không. "B."

- Trong chữ "phở"? - "B" trong chữ "bò" và "bê."

- Trong chữ "bê" - Đúng rồi.

A-C-H.

- Katelbach. - Đúng rồi.

- Tôi sẽ gọi lại cho ông. - Cám ơn.

Có ai ở đó không?

Có. Tôi đây.

Dickie.

Tôi đã tự tiện dùng điện thoại bởi vì Albert và tôi có một chút rắc rối.

Rắc rối?

Rắc rối hay không, anh có một thái độ rất kỳ lạ.

Người ta thường không xông vào nhà người khác mà không báo trước...

nhất là vào giờ này.

Người ta không chọn được giờ để gặp rắc rối.

Thật ra, tôi không biết có gì có thể cản được tôi gọi cảnh sát.

Tôi đã nói Albert và tôi có chút rắc rối.

Hiểu chưa... nàng tiên nhỏ?

Ôi, đi chết đi.

A-lô.

Cả hai người nên giúp tôi nếu muốn được an lành.

- Làm ơn giữ máy. - A-lô?

- Và đừng sợ. Không có ai tâm thần đâu. - Không có ai sợ!

- Xin lỗi vì phải chờ. - A-lô?

- Tôi sẽ nối máy cho ông trong một tiếng nữa. - Sao?

Trong một tiếng?

- Ông có muốn giữ cuộc gọi này không? - Có, có! Tôi giữ.

Trước hết, ta phải đi tìm về một người.

- Sẽ dễ hơn nếu ba chúng ta cùng đẩy. - Đẩy?

Tôi nghĩ ông không phiền nếu tôi mặc cái gì vô trước đã.

Có, tôi phiền đó. Đi thôi. Tôi sẽ chỉ đường cho.

- Khoan. Tôi sẽ... - Mau lên.

Sao... chuyện gì đang diễn ra ở đây?

Gì?

Hồi nãy đâu có nước ở đây!

Đó là con nước buổi tối.

Mau! Mau!

Tôi tới đây, Albert! Tôi tới đây!

Suỵt. Hắn là một con chó điên.

Các người còn chờ gì nữa?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left