The first 200 lines.
Thật khó để không thấy hơi lạc lõng khi ta mới bắt đầu...
nhưng hãy tiếp nhận tất cả...
và xem ta có thể tìm thấy gì.
Ai biết được?
Có lẽ thứ gì đó có thể tìm thấy ta.
Ngay khi vừa nói xong.
Đó là cô Marcy.
Cô Marcy là cây mâm xôi đen tươi tốt
mà chúng tôi đã gặp vài lần trong các chuyến đi.
Hôm nay bạn sẽ chia sẻ gì với chúng tôi, bạn cũ?
Một quả mâm xôi đen mọng nước?
Lần gần nhất bạn nghe ai đó nói điều thú vị như thế là khi nào?
Và biết đâu cô Marcy lại thả thêm quả xuống suối.
Và biết đâu những quả mọng này sẽ mọc rễ ở bờ hồ hạ lưu...
và sinh con cho cô Marcy trong tương lai.
Tôi còn không biết quả mọng có thể mọc như thế không.
Nhưng nghe hay đấy.
Tôi cá Cô Marcy sẽ thích một người đặc biệt
để làm nơi này đẹp hơn một chút.
Ta nên gọi anh ta là gì?
Arthur nhé.
Arthur Evergreen.
Tôi nghĩ núi Mansfield hùng vĩ sẽ chấp nhận cái tên đó.
Vì chẳng có gì
bằng việc có người thân yêu nhất
khi thế giới trở nên lạnh lẽo.
Đó là bức tranh ai nấy đều muốn vẽ.
Cảm ơn đã đến một nơi đặc biệt với tôi, Carl Nargle.
Cắt. Và xong rồi.
Vẫn giờ này ngày mai nhé?
Tôi sẽ không đời nào bỏ lỡ đâu.
VẼ TRANH VỚI CARL NARGLE
Phải, đúng rồi.
Đây là Người Khỏe Nhất Thế Giới.
Suýt nữa thì tôi quên mình đang ở đâu.
Suýt thôi.
Tuyệt vời!
Không còn từ nào khác.
Tuyệt và tuyệt vời.
Ta đã bao giờ gặp Arthur chưa?
Có hồ Arthur nhưng chưa bao giờ có cây tên đó.
- Chưa bao giờ có cây? - Phải.
Khám phá vùng đất mới.
- Tôi quên sữa rồi. - Được rồi.
Có đau ở đâu không?
- Không, tôi thấy ổn. - Chuột rút hay gì?
Và tuyết, vào mùa này trong năm ư?
Tuyệt vời.
Tôi không biết mình đang đi đâu.
Chắc chắn anh đã đưa chúng tôi đến đó.
Gió có nhiều hơi ẩm quá.
Tôi đưa cô Marcy và bạn cô ấy vào xe tải Vantastic được không?
Tôi nghĩ họ sẽ thích lắm. Cô cầm lấy này.
Thật ấm áp.
- Xin lỗi. Chờ một phút, ngay đây. - Tony.
Cà phê sữa đây.
Tuyệt.
Tony.
Tony à.
Katherine.
- Ồ, Donald! - Đây là Burlington Chiều Nay.
- Sẵn sàng. - Trực tiếp.
Chào mừng đến với Burlington Chiều Nay.
Và máy quay hai.
- Tôi là người dẫn chương trình... - Máy quay một.
- ...Donald Moore. - Nhìn máy quay một.
- Rất khó để rời mắt khỏi nó. - Phải. Nhưng nhiều người làm thế.
Fox News đang giết chúng ta. Kênh Thời tiết, Kênh TV Guide.
- Này, T. - Sao?
Hãy giữ niềm tin.
Câu hỏi lớn hơn là liệu ta có muốn diễu hành chặn lối vào
tới các cơ sở văn hóa địa phương.
Tiến sĩ Bradford Lenihan?
Quản lý Bảo tàng Nghệ thuật Burlington.
Bảo tàng Nghệ thuật Burlington?
Nếu là nghệ sĩ đích thực sống trên Pittsfield và dưới St. Albans,
- sẽ có tranh được trưng bày ở đó. - Phải.
Tôi biết một nghệ sĩ có triển lãm tranh nổi tiếng nhất Vermont
và tên anh ấy là Carl Nargle.
Phải.
Cảm ơn, chỉ là... Tôi thấy nản.
Tôi cảm thấy đôi khi làm người toàn diện
khiến mọi người khó thấy tố chất bên trong.
Chúng ta...
Tôi có một ý tưởng có thể thay đổi điều đó.
Đi nào.
Ngân sách bị cắt giảm và chúng tôi cần anh giúp.
Cho tôi làm việc, tôi sẽ ký vào túi vải
đến khi ngón tay tôi biến thành Paris Xanh đậm.
Túi vải chỉ giúp ta đến thế. Ta cần tỷ suất người xem.
Chỉ Carl Nargle mới có tỷ suất người xem.
Nên chúng tôi sẽ xếp anh vào hai giờ một ngày.
Liên tiếp. Mỗi giờ một bức tranh.
Đây là để tôi có thể chuẩn bị.
Vậy mọi người sẽ có cơ hội thấy gấp đôi tác phẩm của tôi?
Đó là ý tưởng của Katherine.
Ý tưởng của Katherine?
Cô ấy muốn đảm bảo nhà đài hoạt động tốt.
Tôi cũng vậy.
Để cô ấy có thể đi.
Dĩ nhiên, là một nghệ sĩ thực thụ,
nếu mỗi năm tôi vẽ thêm 255 bức nữa,
mọi người sẽ nghĩ mỗi bức tranh không quý giá với tôi, và...
Tôi không thể mạo hiểm.
Ta sẽ xoay xở được.
Chắc chắn rồi. Nhưng hãy cho tôi biết nếu tôi có thể giúp gì.
Gặp anh sau.
VERMONT HỌA S
- Vantastic! - Vantastic!
Chào, Vantastic!
Đừng cố tán tỉnh Vua rock 'n' roll
KHÔNG QUẸO KHI ĐÈN ĐỎ
BẢO TÀNG NGHỆ THUẬT BURLINGTON
- Có thể trưng bày ở Bảo tàng Burlington. - Không.
22 NĂM TRƯỚC
Đẹp thế đấy, Carl. Phải.
Chỉ có một cơ hội ở Bảo tàng Nghệ thuật Burlington.
Bất kỳ tòa nhà hay người nào...
cũng thật may mắn khi có anh.
Anh thấy mình thật may mắn khi có em.
Anh đang bảo em làm vải vẽ của anh à?
Anh đang mời em đến một nơi đặc biệt với anh ở phía sau xe tải của anh.
Đi nào.
Được rồi. Cẩn thận.
Đây là giường sofa à?
Đặt làm riêng.
Loại tốt nhất đấy.
Dễ tiếp cận. Một, hai, kéo.
Và đây rồi, giường.
Có lẽ một thế lực tự nhiên nào đó thật sự muốn ta làm tình ở ngay đây.
Vải nỉ Bồ Đào Nha à?
- Dệt ba lần để dày thêm. - Hẳn rồi.
Vì nó làm em thấy nóng thật đấy, như bánh Hot Pocket.
Anh truyền cảm hứng cho tôi trở nên vĩ đại.
Xin chào. Gì cơ?
Anh truyền cảm hứng cho tôi trở nên vĩ đại!
Tôi chỉ là cây bút lông trong tay Chúa.
Tôi đã đến một nơi đặc biệt với anh từ khi chín tuổi!
Cảm ơn đã đi với tôi.
Chúa ơi. Đi thôi.
Đèn đỏ này lâu quá.
Tôi sẽ đến Walmart.
Tôi nói tôi sẽ đến Walmart.
Đi đi.
BẢO TÀNG NGHỆ THUẬT BURLINGTON
Này, số 12 đến rồi!
Ông thế nào, Syd?
Có người được hẹn hò kìa.
Đúng đấy. Và tôi rất hào hứng.
Cô ấy có sống trong khung tranh ở tít trên núi không?
Katherine á? Không.
Dù cô ấy sắp rời Đài PBS Burlington.
Tôi ổn về chuyện đó.
Anh lái xe tải không gương chiếu hậu, không phanh.
Nghe nguy hiểm đấy. Và tôi thích thế.
Luôn tiến lên phía trước, có điều sang người tiếp theo.
Tôi sẽ không ngồi đây hôm nay nếu tôi sống theo cách khác.
Vâng, ông có chỗ ngồi tốt nhất trong tiệm cắt tóc tốt nhất thành phố.
Ta đều nên thấy may mắn.
Mỗi khu rừng đều cần một cái cây cao nhất,
tôi nghĩ ta đã tìm thấy cây cao nhất,
với thân gỗ có lẽ là ấn tượng nhất
mà núi Mansfield từng thấy.
Cảm ơn đã đến một nơi đặc biệt với tôi, Carl Nargle.
- Cắt đi. - Cái cây đó có lẽ quá cao.
Chuẩn bị tinh thần đi. Anh sẽ nhận được vài cuộc gọi.
Được, để tôi kéo anh qua đây.
Và nó bắt đầu như một cây du nhiều nhánh. Rồi nó trở thành cây sồi trắng.
- Phải. Wendy, lấy bức tranh đi. - Nó to quá. Có nên bỏ nó vào...?
Cho nó vào xe tải như cô đã làm 6.000 lần trước.
- Quên hộp tẩu. - Ambrosia!
Anh cho tôi thêm 30 phút, thì đã thành cây sequoia.
- Ôi Chúa ơi. - Hoặc rừng gỗ đỏ.
- Vâng, nếu có thể... Ngay đây. - Anh Nargle, chào.
- Ồ, chào. Xin lỗi. - Chào anh!
- Chà, thật vinh dự khi được gặp anh. - Cảm ơn.
Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi dùng chương trình của anh
- để dạy tôi rằng mọi thứ đều có thể. - Vậy sao?
Miễn là dùng cọ vẽ, đúng không?
- Ai đây? - Giờ tôi ở đây.
Ambrosia đấy. Cô ấy tuyệt nhỉ? Cô ấy cực kỳ tuyệt vời.
- Ba, hai, một. Ừ. - Được rồi.
- Có chuyện gì vậy? - Không, không có gì.
Anh không phải lo gì cả.
Anh là Carl Nargle.
Anh thậm chí không cần nhìn phía sau,
theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Đi nói chuyện nào.
Đây là chương trình Vẽ Tranh với Ambrosia.
Một tấm vải trắng.
Chúng ta đều bắt đầu như thế.
Liệu nó có đáng sợ, hay chỉ là cơ hội để tạo ra thứ gì đó
mà thế giới chưa từng thấy?
Thành thật mà nói, mỗi thứ một chút.
Nhưng cá nhân tôi rất vui
được tham gia cùng các bạn trong hành trình khám phá bản thân này.
Hãy vẽ nào.
Một hòn đá. Hãy vẽ một hòn đá.
Khi nghĩ về đá, tôi muốn nghĩ đến bên trong trước
vì đó là điều thật sự quan trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.