The first 200 lines.
Để làm hồ sơ pháp lý,
Tòa đề nghị anh cho biết
Tên của anh.
Ờ, David Marks.
Nơi sinh?
Ờ, thành phố New York.
Cha anh còn sống hay không?
Thưa có.
Mẹ anh?
Thưa không.
Lúc mẹ anh mất, anh bao nhiêu tuổi?
Ờ, 7 tuổi.
Khi bà ấy mất anh có ở đó không?
Thưa có.
Và bà ấy chết ra sao?
Bà ấy chết một cách rất thương tâm.
Câu chuyện này được lấy cảm hứng từ những sự kiện diễn ra từ tháng 1 năm 1971 đến tháng 11 năm 2003, ở Texas, Los Angeles và New York.
David, nếu anh không ngại,
tôi sẽ hỏi anh một vài chuyện trong quá khứ của anh.
David?
Xin lỗi, chuyện gì?
Quá khứ của anh.
TẤT CẢ ĐỀU TỐT
Vâng, cho tôi gọi một cuộc gọi người đầu dây bên kia trả tiền.
David Marks.
Ba, con David đây.
Hả? Làm sao con làm được?
Con mặc lễ phục rồi.
Không thể gọi thợ sửa được hay sao?
Phải rồi, việc gì phải thế?
Vậy thật ngớ ngẩn.
Việc gì phải thuê thợ sửa ống nước để sửa ống nước chứ hả?
Mày nhìn gì hả?
Xin chào.
Ồ. Chào.
Ờ...
Tôi quên mất tôi đến đây làm gì rồi.
Tôi đang pha cà phê.
Xin lỗi?
Anh uống cà phê luôn nhé? Tôi đang pha.
Không, cảm ơn cô.
Tôi có đang cản trở anh làm việc gì không nhỉ?
Không.
Nhưng đằng nào đó cũng là một việc tôi không thích thú gì.
Này, cô có...
Tôi không biết, cái gì đó để tôi đặt dưới này?
Ờ, phải.
Đây.
Thế cô dọn đến đây được bao lâu rồi?
Từ chủ nhật. Ồ.
Cô ở đâu đến? Long Island.
Ồ. Chổ mẹ tôi.
Anh xong chưa? Tôi nghĩ tôi nên dừng lại.
Cô biết đấy? Ý tôi là...
Tôi không phải thợ sửa ống nước.
Ý tôi là, cô cũng có thể đoán ra rồi.
Và từ giờ đến thứ haiai tôi không thể gọi thợ đến cho cô.
Nên, ờ...
Tôi cho là những gì tôi làm nãy giờ
Là, ờ...
Để tôi giúp anh nhé?
Vâng.
Ừ, nên tôi cho là những gì tôi có thể làm là
đến đây báo cho cô biết có một chỗ thấm nước
và, ờ,
cô nên nhờ người sửa.
Cô thơm thật.
Anh sẽ muộn mất.
Thì đã sao? Tôi luôn luôn muộn mà.
Anh có thể luôn luôn đổ tại tôi.
Chào, tôi là David Marks.
Hướng này, thưa ngài.
Ôi, Chúa ơi. Nhìn kìa.
Đây, giữ giúp tôi. Nhẹ nhàng với thằng bé thôi nhé.
Được rồi, anh không phải nói với em chỉ cần đừng quan tâm đến ông ta
Và anh xin lỗi về những gì ông ta nói
Từ giờ đến lúc chúng mình về.
Muộn rồi.
Lúc nào cũng muộn.
Ai không biết cậu hẳn tưởng cậu đầu tắt mặt tối lắm.
Ồ, con có dẫn bạn đi cùng.
Katie ạ. Katie.
Luôn luôn giới thiệu họ tên đầy đủ, cháu ạ.
Oh, Katherine McCarthy.
Cháu quả thật là một cô gái trẻ dễ thương.
Cháu còn làm cho thằng con lông bông của bác nhìn bảnh bao được.
Anh ấy bảnh mà bác.
David, ba cần con gặp Nghị sĩ nhiệm kỳ tới của New York.
Và ba không mời con đến để giúp con làm lung tung mọi chuyện lên đâu.
Đại sứ Moynihan. Sanford, chúc mừng.
Cảm ơn. Chào mừng đã trở lại. Cảm ơn.
Liz. Lần nào gặp cũng thấy bà duyên dáng hơn lần trước.
Ngài đại sứ, ngài có nhớ David, con trai cả của tôi không?
David, người kế thừa, dĩ nhiên rồi. Cháu khỏe không?
Cháu khỏe, cảm ơn ngài. Ồ, và đây là...
Katherine McCarthy. Quý cô McCarthy.
Vợ tôi Elizabeth. Chào, đại sứ.
À, cậu trai đây rồi. Cảm ơn. Của ba đây.
Cảm ơn con, Daniel.
Này, không phải em nên đeo găng trắng chứ?
Câm mồm đi, David.
Bác là người Ireland? Xin lỗi?
Moynihan, đó là tên Ireland, phải không?
Celtic. Người Scotland-Celtic chính gốc.
Nhưng gia đình tôi...
Các bằng hữu của tôi, có một người đàn ông lão thành
Đủ để nhớ được con phố số 42
Trông như thế nào... Sanford Marks!
Cảm ơn, ngài Thị trưởng.
Cha tôi có một tầm nhìn về Quảng trường Thời Đại
Và ông đã chuyển nó lại cho tôi.
Ở nơi đầy rẫy những show múa cột và tiệm mát xa,
tôi thấy những nhà hát Broadway tái sinh với vinh quang chói lọi như trong quá khứ.
Và ở nơi tồn tại những khách sạn dột nát,
tôi thấy những cao ốc văn phòng sáng rực
Hối hả hòa mình vào những thương vụ kinh doanh quan trọng của thành phố.
Tôi ấp ủ hy vọng mình có thể thổi sức sống
Trở lại nơi cha tôi đã từng rất trân trọng
Người đã tin tưởng tôi sẽ kế tục được di sản của người.
Uống mừng Howard Marks.
David, nói cho tôi nghe về việc kinh doanh của gia đình anh.
Có phải tập đoàn Marks
Đã luôn là một tập đoàn kinh doanh hùng mạnh ở New York?
Chúng tôi luôn nằm trong top 5 hay 6
Những người sở hữu nhiều bất động sản của Manhattan.
Đó có phải là công việc anh thích không?
Ờ...
thưa không.
Một cửa hàng thực phẩm dinh dưỡng? Ngớ ngẩn, đúng không?
Không đâu, em Em nghĩ rất hay.
Thật không? Vâng. Ở đâu?
Anh nghĩ có thể là ở Vermont.
Còn em làm gì?
Em muốn vào trường y,
nhưng từ khi ba em mất...
Chỉ muốn làm những gì mình thích thôi cũng khó, kể ra cũng hài hước thật, phải không?
Vâng. Anh cá là chuyện gì em muốn, em sẽ làm được.
Cha anh có chấp thuận chuyện anh
Chung sống với Katherine McCarthy?
Thật ra, cha tôi không thật sự có vấn đề gì với chuyện này,
nhưng cha tôi muốn tôi sống ở New York và kinh doanh cùng gia đình.
Cảm ơn.
Thay vì thế, anh đã làm gì?
Katie và tôi chuyển đến Vermont.
Chúng tôi sống gần như theo kiểu thôn dã.
Mua một mảnh đất nhỏ, mở một cửa hàng thức ăn.
Hoàn hảo, anh ạ.
Con bé quả là một cô gái trẻ trung năng động.
Con gặp nó ở đâu? Phố 53.
Bồn rửa của cô ấy bị thấm nước.
À, phải, bồn rửa thấm nước trứ danh của phố 53.
Con không thấy tiếc khi từ bỏ một công việc triển vọng
Trong ngành kinh doanh bất động sản à? Không, thưa ba.
Con đang làm ngơ một sự thật cay đắng của cuộc sống đấy, David.
Gì ba?
Con bé sẽ không bao giờ là một trong số chúng ta. Không, con biết.
Không phải vậy rất tuyệt hay sao ba?
Đừng để quên vợt.
...còn cách xa cả triệu dặm đường.
Cũng như rứt bỏ một phần nữa trên trán của mi thôi.
Ta sẽ đốt mi. Chính là mi.
Những phần còn lại sẽ không sao, nhưng còn phần đó,
Quên đi. David?
Anh đang nói chuyện một mình kìa.
David, mẹ hy vọng con có mang món tráng miệng!
Thịt heo nhìn ngon quá, mẹ.
...ép mạnh một cái, thế là các em có mù tạt và sốt cà chua,
anh gọi nó là mù sốt cà.
Mù sốt cà!
Ta đặt... Katie, anh của em sẽ thành triệu phú.
Chuyền thịt heo qua. David,
gia đình em hay làm gì vào mấy dịp lễ?
Chúng em... Chúng em sẽ đi trượt tuyết.
Ôi, trượt tuyết à!
Em sẽ chỉ David.
Anh sẽ sợ lắm đấy.
Con nhìn đẹp lắm. Cảm ơn mẹ.
Con bé thật đẹp, phải không? Cô ấy rất đẹp.
Gia đình Marks Người nhà họ Marks.
Đùa à? Họ sở hữu một nửa Quảng trường Thời Đại.
Không nói chuyện đó lúc này được không con?
Một nửa Quảng trường Thời Đại gì chứ? Em nói cái gì vậy?
Không có gì. Nó sẽ đưa con bé đi Paris.
Con bé bảo thế. Này!
Chuyện gì đã xảy ra với chuyến du lịch Paris của em vậy?
Đi Paris, New Jersey cũng may mắn lắm rồi chị.
Mẹ đang pha cà phê.
Hả? Anh giấu làm chi?
Anh có giấu đâu.
Mệt không anh?
Mệt? Mệt không à?
Không, không mệt chút nào.
Chỉ là khác quá, vậy thôi.
Khác nhiều lắm.
Em biết đấy, mọi người nói chuyện với nhau
Và có thịt heo với một quả dứa bên trên
Thêm mấy quả anh đào ở giữa nữa.
Anh đào, em thích mấy quả anh đào đó. Ừ, anh cũng vậy.
Chỉ là khác quá thôi.
Em cưới anh nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.