The first 200 lines.
Được rồi, tớ đã sẵn sàng để tới Vegas rồi.
Nhưng khoan đã... nước rửa tay,
băng cứu thương, đồ bọc toa-let.
Yep, tớ sẵn sàng rồi.
Tớ thật tự hào về cậu đó, Lizzy, hoàn toàn ngẫu hứng
để đi Vegas theo lịch chỉ được tính trước có hai tuần thôi.
Đúng là tớ sẽ nhớ chương trình nói chuyện TED của Suze Orman.
Nhưng tớ sẽ xem lại những điểm chính trong chương trình "Rachel Maddow" sau.
Đó là điều đồng tính nhất mà cậu đã từng nói đó.
Và đó là có bao gồm, "Luke, tớ đồng tính" rồi đó.
Viva Las Vegas, những con người yêu quí!
Cậu đến đó để du lịch hay làm việc vậy?
Nói đúng thì mình cũng đã từng làm việc ở Vegas.
Mình là cô gái chạy nhất ở Sapphire, mà có nghĩa là...
Oh, mình nghĩ là mình hiểu rồi.
Thì mình bán được nhiều đá sapphire nhất đó.
Nó là một tiệm đá quí...
nằm bên trong một câu lạc bộ của các quí ông.
Mình đã biết là thể nào cũng kết thúc ở đó mà.
Nhưng anh rất mừng là chúng ta có thể quay lại chỗ mà tất cả đã bắt đầu
để chúc mừng kỉ-niệm hai tháng đó.
Aww.
Thật dễ thương khi hai người kỉ niệm
hai-tháng bên nhau đó.
Vì chỉ có hai người và một đám lớp-bảy thôi mà.
Và mình cũng rất mừng là cậu cũng sẽ đi cùng đó, Lizzy.
Vì còn gì lãng mạn khi cùng chia sẻ một một căn phòng hạng trung
với người chồng mới và cô bạn mà anh ấy đã giúp để có bầu chứ?
Nhìn anh này. Mỗi bên đều có một cô gái,
chưa kể một va-li đầy hự Red Bull,
và hai-kèm-một vé diễn "The Vagina Monologues".
Họ diễn cái đó ở Vegas à?
À không, chính xác, thì là "Rick's Vagina Monologues."
Anh ta khiến chúng có thể nói chuyện đó.
Làm ơn nói với tớ là khán giả có thể tham gia cùng nhé.
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Vậy ra đây là nơi hai người đã kết hôn
và có thể rút lại
một hay nhiều cái "thừa-thãi" đó.
Đúng, nhưng lúc trước nhìn không giống thế này đâu.
Thì, thật ra nhìn cũng không đẹp hơn như thế này lắm.
Nhưng, tin tốt là,
mình không còn thấy buồn vì đã bỏ lỡ đám cưới của cậu đâu.
Xin lỗi, thưa ngài...
Thưa bà'.
Có chuyện gì đã xảy ra vậy? 'Vì chúng tôi đã kết hôn tại đây.
- Không, không có đâu. - Đúng, có mà.
Không, không hề đâu.
Không có cái đám cưới nào ở đây là hợp pháp đâu.
Rất tiếc, nhưng hai người bị lừa rồi.
Chỗ này chỉ là ngụy trang cổng của một băng đảng thôi.
Như thế thì điên quá.
Anh không thể tin đây không phải là một thánh đường thật.
Đúng nhỉ, vì làm gì có cái nhà nào của Chúa mà không có cột để múa đâu ha?
Luke, anh biết điều này có nghĩa gì không?
Có nghĩa là... mình không có lỡ đám cưới của cậu.
Và tớ lại có thể làm phù rể của cậu.
Và hai người có thể có một buổi lễ thật.
Wow, cái vết máu đó to vậy!
Lizzy, hộ chiếu Visa của mình một tuần nữa là hết hạn đó.
Và nếu như đến lúc đó mà bọn mình vẫn chưa kết hôn,
thì mình sẽ bị tống thẳng về Anh,
và mãi mãi bị cấm khỏi miền đất này đó.
Cậu làm ơn có thể nói giùm ngôn ngữ tại Mỹ không?
Mình sẽ bị gửi trả lại về nước Anh
và còn bị đưa vào danh sách cấm-nhập-cư mãi mãi đó.
Nhưng, anh rất yêu em, và anh sẽ không để điều đó xảy ra đâu.
Hiểu chứ? Chúng ta có thể kết hôn lại được mà.
Có một cái thánh đường ngay bên kia kìa, em thấy không?
Đi hết chỗ "Nuy, nuy, nuy"
là thấy "Cưới, cưới, cưới" rồi.
Khoan đã, hai người,
hai người vẫn còn một tuần để kết hôn mà.
Thì, mình có thể lên một kế hoạch gì đó rất hay mà.
Mình vẫn được gọi là "nhà lên kế hoạch trong giới lên kế hoạch"...
do chính mình gọi... và chỉ có mình gọi... trong khi mình lên kế hoạch đó.
Nhưng đúng là anh cũng có cảm giác là đã để lỡ mất
nhiều điều của một đám cưới truyền thống đó.
Anh thật ra chưa bao giờ có cơ hội để cầu hôn,
hay nhờ cha em cầu chúc hạnh phúc,
hoặc nghĩ ra mấy quyết định nhố nhăng tại tiệc độc thân đó.
Này, nhìn cô ấy đi, cậu đang cưới một bữa tiệc độc thân rồi.
Aw, Lizzy, mình rất cảm động đó...
và một ngày đó, cậu cũng sẽ được như vậy thôi.
Em biết không?
Vậy hãy làm lại cho đúng nhé...
bắt đầu từ lúc này.
Prudence Merlizabeth Baines.
- Em có đồng ý kết hôn với anh không? - Oh, khoan, khoan, khoan đã.
Có một cái nhẫn đây rồi.
Luke, em đồng ý cưới anh cả ngàn lần luôn.
Nhưng hãy cố gắng và kết thúc ở hai nhé.
Mình xin lỗi, cho mình xin lại cái nhẫn được không?
Đó là miếng vị đào cuối cùng của mình đó.
Thôi được rồi, chuẩn bị đám cưới rất thuận lợi.
Và còn nhớ là tớ có nói
tớ có chuẩn bị một thứ rất-lớn' không?
Lizzy, tớ biết cậu có bầu, nhưng tớ không cần
phải có mặt trong tất cả các hành trình đó đâu mà.
Không phải! Cậu còn nhớ là mình muốn hỏi xin phép bố của Prudence
để xin kết hôn cô ấy không.
Nên, một người mà có thể được gọi là thám tử Internet,
đã tìm ra được một ngài Martin Baines
ở Splitwick, nước Anh đó.
Oh, wow, cậu tìm ra được số điện thoại đó rồi à?
Không đâu, như thế thì chỉ là "phù-rể" cỡ trung bình thôi.
Cái cô bé nhỏ này đã ra hẳn ngoài thị trường đó.
Cậu đang nói một câu đố đấy à?
Tớ đã bay bố của Prudence sang đây đó!
Xe vừa đưa đến đây luôn!
Đang ngồi trên ghế sô-fa ở ngoài kia!
Nếu tớ có một cái mic, thì tớ đã đánh rơi rồi đó.
Oh, Chúa ơi, tớ sắp được gặp cha-vợ tương lai!
Thế tớ phải làm gì đây? Trông tớ thế nào?
- Tớ có nên cúi lễ phép không? - Có chứ, lễ phép á... không nên!
Cứ thoải mái thôi?
Hãy cứ là con người tuyệt vời của cậu thôi.
Rồi bây giờ đi xin ông ấy chúc phúc đi.
Nhưng nên nhớ là cậu cần mua quà
cho phù rể nữa, nên len cashmere là được đó.
Cảm ơn cậu nhé.
Cậu thật sự là người phù rể tuyệt vời nhất đó.
Thì, tớ nghĩ điều quan trọng nhất để có thể trở thành
phù rể là phải là con gái đó.
Ngài. Luke, Cháu là Baines... Bắt đầu nhầm mất rồi.
Um...
Cháu là Luke. Và thật là một vinh dự khi được gặp bác ạ.
Oh, làm ơn đi, cứ gọi tôi là Martin.
Cậu có một ngôi nhà rất đẹp đó.
Và tôi có ít quà mang theo đây.
Đây là một cái chăn dùng trên máy bay.
Và hướng dẫn để đáp xuống nước.
Cháu cảm ơn.
Thôi được, cháu chỉ muốn thẳng thắn và nói luôn.
Cháu rất yêu Prudence.
Cô ấy khiến cháu hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Và cháu thật sự muốn giành toàn bộ khoảng thời gian còn lại của đời mình với cô ấy.
Nên với lời chúc phúc của bác, cháu xin được...
'Xin chào, tình yêu!
Martin! Anh đang làm gì ở đây thế?
- Tớ đã đưa bố cậu sang đó! - Đây đâu phải là cha của tớ!
- Chà, tớ khá chắc là... - Tôi là chồng của cô ấy.
- Cái gì cơ? - Có thể nói lại không?
Chồng-cũ rồi.
Không đâu, vẫn là chồng... Anh chưa bao giờ kí vào giấy li dị đâu mà.
- Nên chúng ta vẫn đang kết hôn đó. - Oh!
Cái cô bé nhỏ này đi nhầm thị trường thôi.
Em xin lỗi vì chưa bao giờ nói với anh là em đã kết hôn.
Nhưng đấy không phải là điều em tự hào.
Vì lúc đấy em còn trẻ lắm.
Thì anh cũng rất trẻ cái hồi
kẻ mắt, nhưng đã cho em xem ảnh rồi còn gì!
Vậy, em sẽ nói ngay bây giờ đây!
Lúc đó em rất tuyệt vọng và chỉ muốn rời khỏi nhà.
Nhà của bọn em nghèo lắm đó.
Em phải ngủ chung với sáu trong số bảy người chị em gái đó.
Còn Beatrice thậm chí phải ngủ đứng như ngựa cơ.
Prudence, tại sao em lại có thể không nói với anh chuyện đó chứ?
Vì em chỉ muốn xóa bỏ quá khứ
và coi như là mọi thứ vẫn chưa hề xảy ra.
Và em nghĩ là mình đã li dị rồi! Chính em đã kí đống giấy tờ mà!
Nhưng rồi hóa ra, cái tên đần độn đó thì không.
Và đó có lẽ là một điều mà em nên theo dõi thật kĩ đó!
Mình biết là "Mình rất xin lỗi" cũng không đủ bù đắp,
nhưng nếu mình đã đưa được đúng cha cậu đến đây thật,
thì sẽ rất tuyệt phải không!
Liệu chúng ta có thể dừng một giây để tưởng tượng ra điều đó không?
Lizzy, làm thế quái nào mà chuyện này lại xảy ra thế?
Thì tại Prudence nói với mình tên cha cậu ấy là Martin.
Nên mình cần phải đổ vấy một chút sang đó.
Em lấy họ "Baines" sau khi cưới anh ta.
Và em quyết định giữ lại họ đó vì họ thật của em rất kì quặc,
và đã khiến em tổn thương rất nhiều khi lớn lên đó.
Vậy chính xác tên đó là gì vậy?
Thật ra em là Prudence Merlizabeth Hardmeat -Buttswallow* (Nôm na: Ăn thịt-thì sẽ bị táo bón).
Cậu biết không?
Lựa chọn hay đó.
Và đó cũng là điều chúng ta có thể biết được
nếu như giành buổi hẹn hò thứ hai
trong rạp chiếu phim để nghịch tay
thay vì kết hôn tại Vegas đó.
Nhưng thôi được rồi, anh sẽ lo được chuyện này.
Anh sẽ ra đối diện với hắn.
Rồi bắt hắn kí hết đống giấy li dị,
và cho lên chuyến bay tiếp theo về nước luôn.
Rất hay, nhưng trước khi anh ra đó,
thì nên biết là anh ta rất lanh đó.
Anh ta đã từng bị Câu lạc bộ Cricket ở Splitwick đuổi
vì dùng gậy có cân đấy.
Thôi được, mình đúng chỉ nghe được có "lanh".
Và mình có thể lo liệu được hắn.
Hãy hi vọng là hắn có thể chịu được mình đi.
Làm món tay của tớ thụt vào trong rồi.
Đừng!
Thôi được, Martin, chúng ta cần nói chuyện.
Thật ra thì tôi mới là người cần nói, và cậu chỉ cần nghe thôi.
Hoặc thêm một sự lựa chọn nữa nhé... chúng ta có thể cùng nói chuyện
một lúc và thử xem ai nghe được ai nói gì đấy.
- Cái gì cơ? - Cái gì cơ?
Thấy không? Điều đó chẳng giúp chúng ta đi đến đâu đâu mà. Vậy để tôi bắt đầu cho.
No comments yet. Be the first to leave one.