The first 200 lines.
Các câu chuyện luôn kết thúc theo cùng một cách.
Peter Pan kêu lên...
Tạm biệt, Wendy!
Wendy đáp lại...
Mình luôn tin ở bạn, Peter Pan!
Và Wendy đã luôn tin như thế,
ngay khi cô ấy bước qua tuổi thơ đến khi đã có con cho riêng mình.
Nó đấy, Jane.
Ngôi sao thứ hai ở bên phải và nó ở yên đó cho đến sáng.
Xứ sở thần tiên!
¶ Ngôi sao thứ hai bên phải ¶
¶ Chiếu sáng cho bạn cả đêm ¶
¶ Để nói rằng ước mơ mà bạn ấp ủ ¶
¶ Sẽ trở thành hiện thực ¶
¶ Ngôi sao thứ hai bên phải ¶
¶ Tỏa ánh sáng dịu dàng ¶
¶ Và nếu đó là xứ sở diệu kỳ bạn cần ¶
¶ Nó sẽ dẫn bạn đến đó ¶¶
Câu chuyện của chúng ta bắt đầu vào những thời khắc khó khăn.
Nước Anh bị đe dọa bởi chiến tranh
nhiều trai tráng được kêu gọi lên đường
ra đi bảo vệ tổ quốc.
Cha sẽ trở về nhà trước hẹn. Cha hứa đấy.
Nào, nào. Như thế này là sao chứ?
Con muốn đi với cha.
Cha cần con ở đây để chăm sóc mẹ và Danny.
Con sẽ làm như thế chứ?
Thế mới là con gái của cha.
- Cẩn thận nhé, Edward. - Hãy trông nom lẫn nhau.
Tạm biệt cha! Con yêu cha!
Cha yêu tất cả.
Ta đi thôi!
Nhưng cuộc chiến kéo dài hơn mọi người nghĩ.
Bom rơi từ bầu trời và xé toạt trung tâm Luân đôn.
Đừng khóc con trai.
Tất cả lên tàu!
Trong một nỗ lực bảo vệ trẻ thơ,
chính quyền quyết định
đưa hết chúng về vùng nông thôn.
- Tạm biệt! - Tạm biệt!
- Con yêu ba mẹ! - May mắn nhé, cưng của mẹ!
Trong những thời khắc như thế này
không có gì ngạc nhiên, nếu mọi người lãng quên những chuyện trẻ con
kiểu như Peter Pan và xứ sở thần tiên.
Gì thế, Nanatwo?
Chúng ta không có thời gian đâu, ngốc ạ.
Chúng ta phải mang cái này về cho Danny.
Oh, không! Chạy nhanh lên, Nanatwo!
Mẹ ơi, chị Jane đâu rồi?
Đừng lo, Danny. Chị sẽ về ngay thôi.
Chúng ta đi thôi.
Vào hầm trú bom đi.
Bật đèn lên!
Gì thế?
Oh, chúa ơi!
Nanatwo, chúng ta chưa ra khỏi hiểm nguy đâu.
Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.
Ai là người ra lệnh ở đây nào?
Đừng ngốc thế!
Đi thôi!
Mẹ ơi, con sợ lắm!
Con không thích máy bay và bom.
Phải thế không?
Trong một lúc nào đó, mẹ cứ nghĩ đó là súng đại bác
trên con tàu của bọn cướp biển.
Mẹ nói đúng!
Đó là thuyền trưởng Hook!
Con nghe thấy hắn ta! Hắn ta đang đến!
- Jane! - Jane!
Oh, Jane! Con đã ở đâu? Sao con không...
- Mẹ à, con ổn mà! - Jane, chị đã vượt qua bọn cướp biển!
- Daniel, cẩn thận đấy! - Cái gì thế? Cái gì thế?
Này! Cái đó dành cho em phải không? Để em xem nào! Để em xem nào!
Được rồi!
- Chúc mừng sinh nhật, Daniel. - Yippee!
Vớ. Một đôi vớ.
Jane, thật là thiết thực.
Con mua cỡ lớn đấy, em lớn lên là vừa.
Xem này, Danny. Pan và thuyền trưởng Hook, thấy không?
- Ta nguyền rủa ngươi, Peter Pan! - Oh, mẹ.
Con muốn nghe câu chuyện về Peter Pan!
Nanatwo!
Được rồi.
Còn lúc Peter và các cậu bé rừng xanh
đánh cắp chiếc tàu ngay trước mũi thuyền trưởng Hook thì sao?
Đó là một câu chuyện hay!
Đó là một đêm đầy sương mù,
Hook chắc mẻm sẽ tìm ra nơi ẩn náu của Peter.
Hook và đội thủy thủ khát máu men theo bờ biển
rời khỏi chiếc thuyền hải tặc không người canh gác.
Peter Pan đã đến!
Anh ta và các cậu bé đã lẻn lên tàu
và họ đã tìm thấy nó.
Một kho báu đáng kể của Hook!
Peter bảo các cậu bé hãy cất nó đi
và Hook phải săn tìm mới thấy nó.
Đó lò một trò đùa của Peter.
Và rồi, từ sau đám sương mù, hắn đã xuất hiện,
tên thuyền trưởng Hook ma quái!
Một thanh gươm tàn bạo được chém xuống.
- Bỏ cuộc đi nhóc! - Không bao giờ!
Ngay lúc đó, một phép mầu lung linh phủ lấy chiếc tàu.
Tinker Bell!
Đúng thế! Và chiếc thuyền cướp biển bay lên bầu trời
khi đó Peter và các cậu bé đã trốn thoát với kho báu.
Ngươi sẽ không thấy kết thúc của ta đâu, Peter Pan!
Ta sẽ tóm lấy ngươi, đó là điều cuối cùng ta làm!
Con thấy đó, Danny,
Hook sẽ không bao giờ chiến thắng khi họ có niềm tin,
sự tin tưởng và bụi tiên.
Vớ vẩn!
Dừng lại đi, con cá tuyết kia!
Oh, quyển sổ của chị!
- Daniel! - Thôi nào, Jane!
Chúng ta cùng đánh bại thuyền trưởng Hook!
Daniel, làm ơn đi! Chị không có thời giờ chơi đùa đâu.
Chị đã từng như thế mà. Chị đã từng là cô bé rừng xanh mà.
Chuyện đó xảy ra lâu rồi.
Yeah. Hãy trở lại khi chị còn vui vẻ.
Con nói thật nghe mẹ.
Con không hiểu sao mẹ lại kể cho nó nghe những chuyện ngốc nghếch đó.
Chúng không ngốc nghếch. Chúng...
Dỗ cho Danny ngủ nhé?
Đi đi. Mẹ sẽ lên ngay.
- Gì ạ? - Di tản thưa bà.
Con bà sẽ đi trên chuyến tàu sáng mai.
Sớm thế?
Nhưng tôi chưa nói gì với chúng mà.
Đi càng sớm càng tốt. Chúc ngủ ngon, thưa bà.
Vâng.
Chúc ngủ ngon.
Jane, con yêu.
Con có thể hứa với mẹ không?
Hứa là sẽ trông chừng Danny,
- dù có chuyện gì xảy ra. - Sao ạ?
Con và em con phải lánh đi một thời gian.
Đi à? Nhưng đi đâu?
Tất cả trẻ con phải di tản về nông thôn.
Ở đây nguy hiểm lắm.
Các con về đó sẽ an toàn hơn.
- Con sẽ không đi! Con muốn ở lại đây! - Con yêu, đó là lệnh.
Tất cả các đứa trẻ đều phải đi.
Nhưng cha đã nói là con phải...
Mẹ biết, nhưng con sẽ chăm sóc Danny.
Kể cho em nghe những câu chuyện về Peter Pan.
Nó cần chúng, Jane, và con cũng vậy.
Hứa với mẹ đi.
Không! Con không hứa!
Jane. Chúng ta sẽ ở cùng nhau.
- Con phải có niềm tin. - Niềm tin? Sự tín nhiệm? Bụi tiên?
Đó chỉ là những từ trong câu chuyện của mẹ. Chúng không có nghĩa lý gì cả.
Chúng có đấy.
Peter Pan nói chúng sẽ làm cho chúng ta bay.
Daniel, thời khắc của những câu chuyện đã qua rồi!
Xem đây! Bây giờ là chiến tranh.
Peter Pan không có thực và mọi người không thể bay!
Có thể mà!
- Oh, thôi mà, Daniel! Hãy trưởng thành đi! - Jane!
Toàn những chuyện vô nghĩa!
Chị nói dối!
Jane, sao con có thể đối xử với em như vậy?
Con nghĩ con đã trưởng thành rồi sao?
Con còn phải học nhiều thứ lắm.
¶ Mình không còn là đứa bé ¶
¶ Mình có thể tự chăm sóc ¶
¶ Đừng để họ thất vọng ¶
¶ Đừng để họ thấy mình khóc ¶
¶ Mình ổn mà ¶
¶ Mình quá mệt mỏi khi phải nghe ¶
¶ Mình đã lớn để tin rằng ¶
¶ Tất cả những chuyện trẻ con đó ¶
¶ Không có gì gọi là niềm tin ¶
¶ Và sự tin tưởng ¶
¶ Rồi bụi tiên ¶
¶ Vì mình đã thử ¶
¶ Nhưng thật khó để tin ¶
¶ Mình đã cố gắng ¶
¶ Nhưng không thấy được những gì bạn thấy ¶
¶ Mình đã cố gắng ¶
Tôi không biết nếu nó xảy ra! Có phải do áp lực nước gia tăng?
Peter Pan.
Bụi tiên.
Toàn những điều vô nghĩa.
Chào Wendy.
Xin lỗi cô.
Mẹ kiếp! Mang nó xuống!
Nhanh lên, Smee!
Thôi nào. Đừng làm ầm lên.
Ném nó đi, đồ bẩn thỉu!
Kéo neo lên!
Rồi ta sẽ bắt được ngươi, Peter Pan, đó là điều cuối cùng ta làm.
Ta có một chút ngạc nhiên cho ngươi, Peter Pan.
Hạ buồm xuống!
Chuẩn bị hạ neo!
Đơn giản là hoàn hảo!
Đúng đấy, Smee, lấy Wendy làm mồi
chúng ta có thể nhử Peter Pan tới kết thúc của nó!
Gọi con quái vật lên!
Vâng, thưa thuyền trưởng. Ngay tức thì!
¶ Oh ¶
No comments yet. Be the first to leave one.