The first 200 lines.
Thật là một chuyện nực cười.
Vấn đề không phải là bạn lún sâu bao nhiêu...
Giữa cái đúng và cái sai...
Cuối cùng thì bạn vẫn phải lựa chọn.
Nếu đi đường này, bạn có thể phải sống dựa vào chính mình.
Bạn có thể đi đường khác và vẫn tiếp tục bước đi...
nhưng bạn sẽ chết và chả hề biết gì.
Trên đường tới Mexico, tôi đi qua Texas.
Tôi cần ẩn náu một thời gian.
Tôi đã phải lẩn tránh gần như suốt đời.
Khi tỉnh hay khi say, tôi không hề phàn nàn...
mặc dù lúc đó tay tôi đã thực sự nhúng chàm.
Jericho là một thị trấn nhỏ bé cách biên giới khoảng 50 dặm.
Đường phố bẩn thỉu, những căn nhà xiêu vẹo.
Có một điều chắc chắn là...
bạn không thể tìm thấy nó trên bản đồ.
Hầu như suốt đời, tôi là một gã trai thành phố có máu mặt.
Tôi thích tản bộ trên vỉa hè...
và thích những ánh đèn sáng sau khi mặt trời lặn.
Tôi nghĩ rằng thị trấn này chỉ là một nơi...
bạn dừng lại để đổ xăng, kiếm chút đồ ăn...
và nếu kẹt, có thể nghỉ tạm một đêm.
Khi tôi nhìn lướt qua cô ấy...
và thế là mọi chuyện nực cười bắt đầu.
Chẳng hay ho chút nào khi...
nhìn ngó "hàng" của ông Doyle theo kiểu đó.
Tôi nhớ có lần một thằng cha bảo tôi đây là một đất nước tự do.
Bố khỉ, thằng này nghĩ rằng đây là một đất nước tự do.
Giờ thì mày có thể đi.
Nếu mày muốn khiếu nại thì văn phòng cảnh sát trưởng ở kia.
Đèn xe mày bị hỏng này.
Tôi thấy rồi, ngay ngoài cửa sổ mà.
Anh biết tôi sẽ làm gì không?
Chả làm quái gì cả.
Nhưng tôi biết anh nên làm gì.
Anh nên mua phụ tùng thay thế, chất lên xe...
và biến khỏi thị trấn.
Đúng thế không, Bob?
Anh phải tha lỗi cho lão già Bob.
Ông ta rất ít nói.
Chờ chút. Để tôi bảo anh điều này.
Nếu anh còn lẩn quẩn ở đây, đừng đến nhờ tôi giúp đỡ.
Ở đây anh phải dựa vào chính mình.
Chúng tôi đã có một ông bạn nằm trong cửa sổ của người mai táng.
Hãy gia ân cho chính mình... việc đầu tiên, hãy trang bị vũ khí.
Người khách đầu tiên trong tuần.
Uống whiskey hay bia?
Chả có gì khác để mời.
Whiskey.
Ông không tuân theo luật cấm rượu à?
Ở đây chúng tôi không quan tâm lắm.
Ông có điện thoại không?
Anh muốn gọi cho ai?
Bà già tôi.
Chúng tôi có điện thoại, nhưng chẳng cái nào gọi được...
vì anh cần một nhân viên tổng đài để điều khiển chúng.
Ông có điện không?
Có.
Bằng máy nổ chạy xăng.
Hy vọng chúng vẫn còn hoạt động.
Chả còn ai sửa chữa khi máy phát bị hỏng.
Nói thật...
hầu hết những người được gọi là tử tế đều đã bỏ đi.
Ở đây chẳng còn gì ngoài một thị trấn ma.
Một tay cảnh sát trưởng khốn nạn...
ngồi giữa hưởng lợi...
ăn hối lộ của cả hai bên.
Tôi nghĩ ông Doyle mua chuộc hắn trước...
hoặc có thể là Strozzi.
Strozzi là ai?
Là một băng đảng khác ở vùng này.
Strozzi và nhóm anh em người Ý.
Hai băng tiếp quản vùng này, đuổi hết dân thường.
Chúng ở cùng một thành phố lớn...
nhưng không ưa nhau chút nào.
Bọn buôn rượu lậu.
Strozzi ở khu Sweetwater...
và băng của Doyle ở Alamo.
Chúng để mặc tôi ở đây vì tôi sống một mình.
Chúng nghĩ tôi bị điên.
Anh làm cái quái gì thế?
Tôi đi gặp mấy thằng phá hỏng xe tôi...
nói chuyện với chúng một chút.
Tôi không được đón tiếp tử tế cho lắm...
nhưng tôi bắt đầu nghĩ có thể hôm nay là ngày may mắn của tôi.
Một thằng cảnh sát trưởng khốn nạn...
và hai băng buôn rượu lậu ghét nhau.
Nếu chơi đúng kiểu...
tôi có thể kiếm một chút tiền tươi và đi tiếp.
Tao tưởng tao đã nói rõ với mày...
ở đây những ai mày có thể và không thể nhìn.
Đó là "hàng" của ông Doyle.
Tao đến gặp mày.
Thế mày đã sửa xe chưa?
Tao đang kẹt tiền.
Tao không biết mày có thể giúp tao trả tiền sửa xe không.
Tao đoán là mày sẽ phải giết tao.
Nếu thế thì mày sẽ đau lắm đấy.
Bảo với ông Doyle là nếu ông ta thuê mấy thằng thông minh hơn...
việc này đã không xảy ra.
Tất cả chỉ là chuyện buôn rượu thôi.
Hàng lậu từ Mexico được chuyển qua đây.
Chúng tôi là một phần của hoạt động gia đình ở Chicago.
Vì thế những gì chúng tôi có ở đây gần như là một cuộc nội chiến...
ngoại trừ việc hiện nay bọn tôi đã thỏa thuận ngừng bắn.
Việc ngừng bắn sẽ không kéo dài...
đặt biệt là khi Hickey trở về.
Đó là lý do anh có mặt ở đây.
Hickey là thằng nào?
Hickey là cánh tay phải của Doyle.
Hắn dễ thương lắm.
Cứ như là người ta băm nhỏ hắn để ăn vào bữa tối Chủ Nhật.
Như thế này này.
Thôi, quên đi.
Thế còn anh? Anh có tên chứ hả?
Smith.
Smith gì? Không có tên à?
John.
Tên đẹp đấy. Thôi được rồi.
Anh đang chạy trốn à?
Anh chui ở đâu ra thế?
Miền Đông.
John Smith, người Miền Đông.
Nghe nói anh muốn gặp tôi.
Đúng vậy.
Có việc gì không?
Tôi làm gián đoạn chuyện quan trọng à?
Cô ấy làm móng tay.
Đây là Lucy.
Một cô gái rất dễ thương.
Mồm cô ấy rất to, nhưng cô ấy sẽ câm mõm...
và cư xử rất hiền lành, đúng không?
Lucy, làm ơn dẫn ông Smith lên phòng được không?
Tôi đoán Strozzi lại thuê một thằng vô dụng nữa.
Cô có thể nói rõ hơn được không?
Được. Tôi là thầy bói.
làm việc cho Strozzi.
Anh sẽ thích căn phòng của mình.
Cô ả xuất thân từ vùng ngoại ô Cicero.
Strozzi nói hắn gọi cô ta tới để giữ vững tinh thần...
nhưng đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện đó.
Mong anh giữ yên lặng trên này, OK?
Phòng tôi ở ngay phía dưới.
Tôi sẽ cố không gây quá nhiều tiếng ồn...
khi tôi rập rình trên giường.
Bữa ăn tối Chủ Nhật đúng là một sự kiện.
Strozzi có thể chỉ là một thằng tiểu tốt...
nhưng hắn cố gắng điều hành mọi việc...
như thể hắn là một ông lớn ở Chicago.
Hắn có một đội quân 20 tay súng.
Nhưng theo tôi thấy, hầu hết bọn chúng là mấy thằng dở hơi.
Giống mấy thằng trong một cuốn tiểu thuyết rẻ tiền nào đó.
Đồ ăn thế nào?
Ngon.
Tôi mua ở tận Chicago đấy.
Đồ ăn ở đây như cứt.
Ngon chứ, hả?
Ờ. Tôi thích ăn tỏi.
Được lắm.
Gì thế này? Không ai đợi tôi sao?
Cậu về muộn.
Tôi có việc quan trọng.
Trong khi cậu làm việc quan trọng...
mọi thứ vẫn diễn ra.
Hôm nay chúng ta có người mới.
Ông Smith, đây là Giorgio Cormonte.
Anh ta đã giết thằng Finn. Đó là thằng giỏi nhất của Doyle sau Hickey.
Tôi biết việc đó.
Và anh thuê hắn ta.
Thế anh nghĩ việc đó có giống như đang đình chiến không?
Anh muốn lật đổ Doyle à? Ngoài ra, hắn là thằng đéo nào thế?
Người của Doyle rất sợ anh ta.
Anh ta mới đến thị trấn được 20 phút mà đã chơi chết một thằng.
Doyle sẽ không dám làm gì khi Hickey vắng nhà.
Việc duy nhất mà thằng chuột chết đó có thể làm...
là thuê người này vào băng của hắn.
Tôi không thích điều đó.
Tôi không thích thay đổi vào phút cuối...
và tôi không thích mấy thằng lạ mặt...
Nếu mày có vấn đề gì với tao, hãy giải quyết với ông chủ của mày.
Tao chỉ làm việc ở đây thôi.
Vậy là tôi đã từ chối căn phòng miễn phí.
Tôi đã thấy những điều có thật...
và những gã này còn lâu mới nhận ra.
Tôi không chắc ông ta có làm sẵn cho một một cái hòm gỗ...
hay là chỉ muốn cám ơn tôi đã tạo công ăn việc làm cho ông ta.
Xem ai đây nào.
Lần cuối cùng tôi gặp anh...
anh sắp sửa nói chuyện với mấy chú em.
Tiếp theo tôi được biết, một trong số chúng đã chết.
Cuộc nói chuyện không thành.
Đúng vậy không, Bob?
Hắn ta không nhiều lời, nhưng tai hắn thính lắm.
Ông có phòng cho tôi thuê không?
Tôi rất ngạc nhiên là anh không ở Sweetwater.
Có một phòng trên lầu. Tôi có thể tiêu tiền.
Anh có tên không? Tên tôi là Joe.
OK, Joe.
Cứ nói với tôi khi nào hết số tiền này...
tôi sẽ đưa thêm cho anh.
No comments yet. Be the first to leave one.