The first 162 lines.
Tôi muốn cô nấu ăn cho vợ chồng ngài Nuinoin dịp kỷ niệm ngày cưới của bọn họ.
Đợi một chút. Hoàng tộc ư?
Phục vụ món ăn của tôi cho những người cao quý như vậy sao?
TIểu thư Ritsuko, vợ ngài ấy, đến từ dương giới.
Cô nghe nói đến danh tiếng của Hoa Nguyệt Quỳnh và đã yêu cầu nó.
Có lẽ cô ấy muốn thưởng thức những món ăn hoài niệm từ dương giới.
Cô có đảm nhận nhiệm vụ này không, Aoi?
Được rồi.
Tôi sẽ làm vậy. Tôi sẽ chiêu đãi họ bằng đồ ăn của mình!
Tiếp đãi ngài Nuinoin và tiểu thư Ritsuko bằng đồ ăn của mình...
Vì đó là ngày kỷ niệm của họ,
Hy vọng mình có thể nấu được món gì đó gợi lại những kỷ niệm đẹp...
điều gì đó có thể trở thành kỷ niệm đẹp cho tương lai...
Nhưng Ritsuko là người như thế nào?
Bà ấy bao nhiêu tuổi?
Làm sao bà ấy có thể kết hôn với người ở âm giới?
Mình không nghĩ bà ấy là vật thế chấp đâu, nhưng...
Cứ nghĩ thế cũng chẳng có ích gì.
Chỉ còn cách phải hỏi thôi.
Nhưng mình phải đi hỏi cho ra lẽ.
Mèo con?
M-Mèo ayakashi! Dễ thương quá!
Thôi nào, thôi nào. Này, dừng lại đi.
Trời ơi... Cưng háu ăn thật đấy.
Anh đã nói là còn nhiều đồ ăn hơn cơ mà?
À, này! Bên đó nguy hiểm lắm. Lại đây nào.
A-Aoi...! Cô đứng đó bao lâu rồi?
Kể từ khi anh nói, \
Cho em ăn nữa đi.
Không, coi như tôi chẳng thấy gì.
Vậy gặp sau...
Chị là con người, phải không?
Chị có mùi thơm quá.
Rất hiếm khi nhìn thấy con người.
Phải, đúng thật đó.
Byakuya, anh có nuôi mấy chú mèo con này không?
Không. Chúng là loài ayakashi được gọi là mèo ống tre.
Mèo ống tre... Chắc hẳn anh thích chúng lắm nhỉ?
K-Không! Chuyện đó liên quan gì đến việc tôi thích hay không.
Chúng là những ayakashi yếu đuối, nên tôi cần phải bảo vệ, thế thôi!
Có thể nói là anh rất thích chúng.
Có gì buồn cười?
À... Tôi từng cho Kappa ăn ở dương giới.
Vậy là anh đã nhắc tôi nhớ đến điều đó.
Chúng cũng thực sự yếu đuối.
Không phải là tôi có thể bảo vệ họ,
nhưng ít nhất tôi muốn cứu họ khỏi cảnh đói khát.
Mình thích con người.
Mình cũng thích nữ nhân loài người.
Mình thích họ.
Này mấy đứa!
Quay lại ống của mình đi.
Được rồi.
Chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh của Byakuya-tama.
Không có lựa chọn nào khác.
Nhưng bọn em muốn chơi thêm một chút nữa, nhỉ?
Phải.
Trời ơi, làm hết hồn à.
Đối với mèo con, nữ nhân loài người giống như bạc hà mèo vậy.
Bạc hà mèo...
Vì vậy hãy cẩn thận.
À, đợi một chút, Byakuya.
Sao?
Đừng nói với tôi là cô sẽ kể cho mọi người chuyện vừa xảy ra nhé?
Hả?
Bây giờ cô đã biết điểm yếu của tôi rồi, định tống tiền tôi à?
Giống như Tsubaki Shiro đã làm?!
Ông tôi có giấu gì về anh không?
Lắm chuyện!
Và anh ta đã như thế...
Không phải vậy. Có điều tôi muốn hỏi anh về cặp đôi đó.
Hả?
Tôi đói quá...
Ồ, chào buổi sáng, Akatsuki.
Ơ-Ờ.
Quản lý lễ tân ư? Dậy sớm vậy?
Vâng. Chào buổi sáng.
Trưởng phòng kế toán đang làm gì ở đây vậy?
Như cậu thấy, tôi đang ăn bữa sáng với cá thu tẩm mirin.
Ồ, vậy là ngài cũng ăn giống như chúng tôi phải không?
Cậu nghĩ tôi là ai vậy?
Tôi ăn ba bữa một ngày. Điều đó là bình thường.
Phải ha.
Vậy cô muốn biết điều gì?
À... Tôi muốn biết về cặp đôi hoàng gia để quyết định thực đơn.
Anh nói với tôi rằng Ritsuko là con người,
nhưng khi nào bà ấy sống ở dương giới?
Bà sinh ra vào đầu thời kỳ Showa.
Showa đầu tiên phải không?
Bà ấy đến từ Nagasaki và sống ở Fukuoka trong thời gian đi học.
Bà ấy đã gặp ngài Nuinoin vào thời điểm đó ở dương giới.
Ở dương giới?
Ừ. Họ thường đi hẹn hò bí mật ở các nhà hàng kiểu phương Tây,
là xu hướng vào thời điểm đó.
Họ hẹn hò ở nhà hàng kiểu phương Tây?!
Vậy tôi tự hỏi liệu tôi nên làm món thịt bò hầm hay thịt cốt lết chiên.
Ồ, nhưng tôi không có đủ tất cả các nguyên liệu cần thiết.
Không cần phải lo lắng!
Ồ! Cậu đến đây khi nào thế?
Tôi đã nghe nói về việc hiện giờ của cô.
Có thể có được các thành phần như thế
tại chợ thực phẩm ngoại quốc được tổ chức ở hòn đảo phía Đông.
Ngoại quốc... Hả?
Chợ thực phẩm ngoại quốc. Nơi họ có
những món ngon từ dương giới và cõi khác.
Sự kiện này hiện đang được tổ chức ở hòn đảo phía Đông.
Có đúng thế không?!
Thế thì, nếu tôi có nó, tôi có thể nấu được rồi.
Ừ. Vậy thì...
Aoi. Cảm ơn vì bữa ăn. Tôi đi đây.
Cảm ơn sự giúp đỡ của anh.
Cứ ghé qua bất cứ lúc nào...
ví dụ như khi anh đi đến ngọn núi phía sau vậy.
N-Này!
Tôi chưa bao giờ thấy trưởng phòng kế toán hoảng loạn như thế.
Aoi, cô đã làm gì cậu ta vậy?
Ý anh là gì?
Cậu ta trông như thể có ai độc ác như Shiro đang đe dọa mình vậy.
Thật là thô lỗ!
Ginji, ngày mai tôi muốn đi mua sắm ở hòn đảo phía Đông.
Tôi sẽ đi cùng cô. Nhưng trước tiên phải nói với chủ nhân.
Được rồi.
Ngày mai cô có muốn đi đến hòn đảo phía Đông à?
Phải. Tôi muốn đến đó mua nguyên liệu
để làm cho cặp đôi hoàng gia.
Tôi cũng muốn lắm, nhưng...
ngày mai thì không được rồi.
Tôi phải tham dự Hội nghị Hachiyo được tổ chức ở Youto rồi.
Hachiyo...
Họ là những ayakashi cai quản 8 vùng đất ở đây, đúng không?
Phải. Đây là cuộc họp quan trọng.
Ngay cả một yokai như tôi cũng không thể coi thường được.
Tiếc vì anh không thể đi, nhưng tôi sẽ đi đến đó cùng Ginji.
Không, vì tôi không thể đi, quyết định này là không được.
xét đến việc có người đã cố giết cô trước đó.
Sẽ ổn thôi. Anh bảo vệ tôi quá rồi đó.
Giống như ông nội của tôi vậy.
Hả...? Tôi...
trông già thế sao?
Hả? Không, không hẳn.
Đợi đã. Anh đã vài trăm tuổi rồi mà vẫn lo mình trông già sao?
Không, ý tôi là anh đang hành động giống như ông nội tôi vậy.
Hả? Shiro à?
Hừ! Tôi lúc nào cũng bị nói như vậy.
Tôi mừng vì bây giờ anh đã hiểu được nỗi đau đó.
Rốt cuộc thì không được sao?
À, ý tôi là đến hòn đảo phía Đông à?
Cô không để Ginji đi một mình à?
Tôi sẽ nấu ăn nhân ngày kỷ niệm quý giá của bọn họ.
Tôi muốn tự mình lựa chọn nguyên liệu.
Tôi đã làm một hộp bento để bày tỏ lòng biết ơn nếu anh cho phép.
Nhưng mà anh không cho phép tôi, đúng không?
Vậy nên tôi sẽ mang về và tự ăn một mình thôi.
Đ-Đợi đã, Aoi. Bình tĩnh nào.
Tôi bình tĩnh mà.
Đây rồi. Là nó.
Anh làm gì thế?
Vậy là được.
Đẹp quá.
Đó là hòn đá mà tôi dùng để nhốt ngọn lửa của quỷ dữ.
Hãy đảm bảo cô luôn mang nó theo bên mình.
Vậy đây là bùa hộ mệnh à?
No comments yet. Be the first to leave one.