Criminal: Spain

Criminal: Spain (Criminal: España)

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Criminal Spain S01E01 1080p NF WEB-DL Atmos x264-IJP
A Commentary by tremocoivo
Bỏ ký tự "

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
Published on: 2020-04-07
Downloads: 46
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

LOẠT PHIM CỦA NETFLIX

Con người chẳng biết gì về tình yêu.

Hoàn toàn không.

Họ nghĩ yêu là phải chiếm hữu.

Đàn ông, đàn bà,

một cơ thể đem lại đê mê hạnh phúc.

Nhưng không phải thế. Không đúng, ta không cần gì cả.

Hoàn toàn không.

Biết tại sao không?

Vì tình yêu chân chính là thứ bên trong chúng ta.

Không phải mấy thứ nhảm nhí như phong trào Thời Đại Mới hay Đạo Phật.

Không, là thật đấy.

Tình yêu là bản thân ta, là cái chúng ta được tạo nên.

Nhưng chúng ta cứ tìm kiếm ở đâu đâu.

Và khi tìm được người lý tưởng,

cơ thể mà anh mong mỏi, hay ngôi nhà anh mơ ước,

trong một khoảnh khắc duy nhất, cuộc tìm kiếm kết thúc.

Kết thúc.

Chúng ta thảnh thơi, tự tại, và rồi hạnh phúc tìm đến.

Và anh tự huyễn hoặc bản thân,

"Người đó, cơ thể đó, ngôi nhà đó cho tôi hạnh phúc".

Nhưng không.

Không ai đem hạnh phúc đến cho anh cả. Hạnh phúc đến từ trong con người anh.

Anh hiểu ý tôi không?

- Tình yêu đúng là hại não. - Không hề.

Nó có thật, nó tồn tại.

Nhưng không phải do nửa kia của anh tạo nên.

Mà do bản thân.

Nó đến từ anh, từ bên trong anh.

Từ bên trong tôi?

Ừ, nhưng anh chỉ có thể thấy nó khi ngừng tìm kiếm,

ngừng ám ảnh về nó.

Khi mọi thứ lắng xuống.

Rồi anh thấy nhẹ nhõm, mãn nguyện, đê mê, khoái lạc...

Bà ta đang toan tính gì đó.

Và để điều đó xảy ra...

Không.

...thì bà phải lấy đi thứ gì đó?

Nhưng ta phải hùa theo bà ta.

Để bà ta nghĩ rằng ta đang cắn câu.

Tôi học điều đó không nhờ đọc sách hay tham gia các khóa tu tập.

Mà là nhờ quan sát con cún nhà tôi.

- Luna? - Luna thì...

Nó cân bằng thuần khiết, bình yên tuyệt đối.

Nó chỉ cần ngồi trước mặt anh, anh sẽ thấy được mối liên kết mãnh liệt.

Nhưng bà thật sự cần nó ư?

Hơn cả cần,

nó là thầy của tôi.

Nó dạy tôi cách bình tĩnh, biết không?

Khi anh bình tĩnh, điều tôi nói sẽ bắt đầu diễn ra.

Ban đầu anh không hiểu, thậm chí còn sợ hãi

vì nó là...một trạng thái biến chuyển.

Như chuẩn bị phê thuốc!

Vậy con chó là đạo sư của bà.

Đạo sư, bạn đồng hành, điểm tham chiếu, hình bóng của tôi...

Và nó cũng là một con thú tốt.

Nó rất xinh.

Nó thắng cuộc thi chó đẹp nào?

- Crufts. - Crufts.

Đó không phải là một cuộc thi bình thường. Nó như giải Oscar ấy.

Ái chà.

Hay như người Anh thích gọi là "cuộc thi chó tuyệt nhất thế giới".

Và nó thắng giải gì?

Vô địch thế giới hạng mục "Chó đốm".

- Chà, bà nói đùa chứ gì. - Thật.

Sao mấy tin này không lên thời sự bao giờ nhỉ?

Tây Ban Nha mà.

"Chú chó đốm từ Madrid thắng tại thành phố Crufts".

Đó không phải thành phố. Là tên của cuộc thi.

Được Charles Cruft lập ra năm 1891.

- Tổ chức ở đâu vậy? - Birmingham.

Birmingham, khó tin thật! Tôi từng ở đó.

Thật không?

Hồi tôi học theo diện Erasmus ở Edinburgh.

- Anh học ngành gì? - Luật.

Hóa ra là luật sư.

- Không, tôi bỏ dở. - Ít ra anh từng đến Birmingham.

Tôi quậy tưng bừng luôn.

Tôi thích nhạc heavy metal và Black Sabbath khai sinh ở đó.

Tôi cứ nghĩ anh là kiểu người lãng mạn.

Bà nên thấy tôi lắc đầu theo nhạc.

Bà có con chó rất cừ.

Một khi đoạt giải ở Crufts, anh sẽ được đánh giá cao vì phối giống tốt,

và anh chỉ phối giống với các nhà vô địch, đó là cách anh có chó con xuất chúng.

Đó là lý do tôi phải đưa nó tới Berlin.

Cho nó phối giống với Romeo.

Một con chó đốm có bộ gen tuyệt vời.

Vậy nên tôi cần các anh trả hộ chiếu cho tôi.

Hộ chiếu của bà?

Hộ chiếu của tôi.

Chỉ ba ngày thôi.

Sao Romeo không đến đây?

Hả?

- Romeo, con chó đốm ở Berlin. - Không.

Sao nó không đến được?

Con đực không bao giờ di chuyển.

Con đực không di chuyển? Thú vị đấy.

- Đó là luật. - Sao vậy?

Vì con đực luôn muốn giao phối. Nó luôn sẵn sàng.

- Nên... - Chó cái thì không.

Nó kén chọn hơn.

Chính xác. Có lúc nó muốn, có lúc không.

Dù con chó cái đi đâu,

thì luôn có con đực đợi nó để giao phối.

Ta dễ đoán thế đấy.

Và rất đơn giản.

Các anh hiểu chưa?

Đã rõ. Và chúng tôi rất muốn giúp bà, đúng không, Carlos?

Tất nhiên, nhưng mà...

Sẽ phức tạp đây.

Phức tạp? Chỉ ba ngày thôi mà.

Tôi sẽ quay lại vào thứ Năm và trả hộ chiếu cho các anh.

- Vấn đề không phải là mấy ngày. - Mà là bà không chịu hợp tác.

Tôi không chịu hợp tác?

Không hề.

Tôi...

Tôi cho các anh vào nhà dù không có lệnh khám xét,

kể mọi thứ tôi biết.

Tôi không biết...

Không biết gì?

Isabel, chúng tôi không nhắm đến bà, mà là anh trai bà.

Tôi...tôi đã nói là anh ấy đi Barcelona.

- Chỗ nào của Barcelona? - Không biết.

Giúp chúng tôi, rồi bà sẽ có hộ chiếu.

- Tôi thề là không biết. - Bà cũng không biết Silva ở đâu.

Phải chi tôi biết.

Bà phải biết. Bà là người cuối cùng nhìn thấy ông ta.

Ít nhất chúng tôi có ảnh của anh bà ở Atocha,

nhưng chúng tôi chỉ tìm thấy mỗi vết máu của Silva trong căn hầm của bà.

Tôi không biết điều gì đã xảy ra trong căn hầm đó cả.

TÒA ÁN SỐ 7

Các anh đang buộc tội tôi à?

Trò chuyện thôi mà.

Tôi tưởng ta nói về hộ chiếu của tôi chứ.

Là Thẩm phán.

Giúp chúng tôi tìm anh bà, rồi tôi sẽ đưa bà đến Berlin.

- Vâng, thưa Thẩm phán? - Sao không tự tìm đi?

Tôi đã đưa mọi địa chỉ liên lạc rồi, tôi đã bảo anh là anh ấy đến Atocha.

Anh có ảnh, có số di động của anh ấy.

Anh không thể tìm bằng cách định vị tam giác sao?

Không dễ vậy đâu.

Tôi biết là không dễ,

nhưng tìm Piti là việc của anh, không phải của tôi.

Tôi sẽ đến ngay xem sao.

Không, Thẩm phán, không phiền đâu.

Dĩ nhiên.

Dĩ nhiên.

Tốt ạ, thưa Thẩm phán.

- Tôi đến tòa án đây. - Bây giờ sao?

- Thẩm phán không hề thấy thuyết phục. - Anh đùa tôi, Joaquín.

Tôi đã nói là sẽ khó mà. Ta chỉ có manh mối.

- Còn vết máu trên sàn thì sao? - Chưa đủ.

Ý anh là gì?

Cô muốn đi thuyết phục ông ấy không?

Tôi không biết có thể giữ bà ấy lại bao lâu.

Thôi, tới đâu hay tới đó.

Jorge và Luisa đi bắt con chó rồi.

María, tôi không muốn rắc rối.

Đã làm thì phải làm cho đàng hoàng.

Nếu làm hỏng chuyện... thì đó là kế hoạch của cô...

Có chương trình gọi là bảo vệ nhân chứng.

- Sao cơ? - Bà sẽ không phải gặp lại ông ta.

- Tôi không sợ anh ấy. - Ông ta là gã nghiện.

Xin lỗi, nhưng anh ấy bị bệnh.

Chúng tôi tìm thấy ba gram cocaine trong nhà bà.

Có mỗi Piti hút thôi nhỉ?

Tôi không hút. Tôi không cần chúng.

Phải, đúng rồi.

Vì tất cả tình yêu bên trong bà làm bà phê mãi không thôi, đúng chứ?

Tôi quen thấy người ta coi thường tôi rồi.

Tôi coi trọng bà.

Mọi người luôn coi thường tôi.

Con gái bé bỏng của bố, ả hợm hĩnh,

con ngốc 50 tuổi đầu còn nuôi bầy chó đốm.

Mọi người đều cười tôi,

và chẳng ai thèm đặt cược xu nào cho Luna cả, không một ai!

Nhưng tôi...tôi tự nhủ,

"Con chó này đặc biệt. Nó giống tôi.

Nó có sức mạnh, điệu bộ, đĩnh đạc.

Tôi mặc kệ ai cười tôi, hay không tin vào tôi.

Tôi biết mình là ai".

Nhưng bà phải hiểu ta đang nói về khả năng có án mạng.

Isabel à, là án mạng.

Hãy nói với anh tôi khi các anh tìm thấy anh ấy.

Bà không liên quan gì à?

Không.

Bà đưa Silva tới nhà và giờ ông ta biến mất.

- Phải giải thích bao nhiêu lần đây? - Tới khi nào xong thì thôi.

Nếu thuyết phục được bọn tôi, thì bà sẽ có lại hộ chiếu.

Các anh xem máy quay an ninh trong khu vực chưa?

- Xem hết rồi. - Bằng chứng rành rành đấy.

Chúng tôi ăn tối, rồi về nhà, hết.

- Hai người đã quan hệ? - Chúng tôi đã làm tình.

- Cho đến khi anh trai bà đến. - Chính xác.

Và rồi?

Tôi nói rồi mà.

Nói lại đi.

- Có hết trong lời khai của tôi ấy. - Dẹp lời khai đi, nhé?

Chúng ta đang trò chuyện thân tình. Chả ai ghi chép hay ghi âm lại cả.

Thôi nào.

More Vietnamese subtitles for Criminal: Spain

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left