The first 200 lines.
VỀ BẠO CHÚA? ĐÃ NÓI NHIỀU VẪN CÒN CHƯA ĐỦ!
VÀ BỊ ĐÂM DƯỚI BÀN TAY CUỒNG NỘ CỦA MỘT NGƯỜI NÔ LỆ, NỖI Ô NHỤC CỦA BẠO CHÚA
ĐÀN BÀ? NÀNG CÓ THỂ LÀM CHO BẠN DIỆT VONG
ĐỪNG DẠI DỘT PHÍ ĐỜI MÌNH VÌ COI THƯỜNG ĐÀN BÀ
JOSE MARTI
Các cô gái vấn thuốc tới rồi!
Tôi tên là Jose Lizarrabengoa, người ta gọi tôi là "Người Basque."
Tôi sinh ra...
...trong một ngôi làng ở Navarre 23 năm trước.
Tôi tham gia quân đội...
...trước khi đủ 18 tuổi.
Thành tích phục vụ của tôi không tỳ vết.
Tránh mặt trời đi, cô em, nếu không cô sẽ tan chảy!
Nếu cô nấu ăn ngon như tướng đi tôi sẽ liếm sạch chảo của cô.
Cái mông này chắc ngọt ngào lắm.
Tôi có thể ăn sạch cô, để nguyên quần áo.
Nè, người đẹp!
Người ta nói phụ nữ và mèo không bao giờ tới khi bạn gọi,
nhưng khi bạn ngó lơ thì họ sẽ tới ngay.
Nè, cưng,
em mê cái chuỗi hạt của anh.
Nó để cột cái thông nòng súng.
Buổi tối nó được treo ở đâu?
Phía sau cánh cửa hả?
Muốn đếm mụt ruồi trên người em không?
"Mary xuất hiện trước những người chăn cừu,
các thiếu niên Melania và Maximus,
và nói về dịch bệnh, chiến tranh và nạn đói kém ở Châu Âu,
và động đất trên khắp thế giới.
Mẹ Đồng Trinh nói:
Melania, những lời này sẽ không còn là bí mật.
Các con có thể bật mí vào năm 1858.
Xã hội lúc đó đang ở trong đêm tai ương khủng khiếp nhất.
Nó sẽ cúi mình trước một cây gậy sắt và chịu đựng sự phẫn nộ của Chúa trời.
Đó sẽ là giờ khắc tối tăm nhất, một cơn khủng hoảng cho Giáo hội."
Cho tôi nước.
"Kẻ chống chúa sẽ được một nữ tu Do Thái sinh ra,
một đồng trinh giả mạo, cùng bè với con rắn ngày xưa,
nữ hoàng của ô uế, con gái của giám mục..."
Tên Người Basque đó có được không?
Không quan tâm.
Nho chua. Cô biết ai nói cái đó rồi.
Một con hồ ly nào đó.
Thà làm điếm còn hơn làm một cô gái vấn thuốc.
Đó là cô hay mẹ cô?
- Các chú lính có hút thuốc không? - Hãy hỏi hắn,
Hãy cho hắn một điếu xì-gà.
Nè,
hãy cho hắn cái này...
Coi nó có đốt cháy hắn không.
Đồ khốn!
Đồ cặn bã!
Hôi mùi cá chết.
Bộ ngực dơ bẩn, thử rửa đi!
Cô nặc mùi dái Gypsy.
Còn gọi tôi là Gypsy một lần nữa, tôi sẽ rạch mặt cô.
Cô gái Gypsy.
Muốn thêm một nhát nữa hả?
Buông tôi ra, Carmen.
Mẹ mày, con khốn. Tao sẽ để thẹo cho mày nhớ đời.
Buông tôi ra!
Im lặng, tất cả các người!
CARMEN Dịch phụ đề: QKK
Tôi tên là Prosper, tiếng Tây Ban Nha là Prospero.
Tôi không có quốc tịch nào đặc biệt, nửa Anh, nửa Pháp.
Tôi là một nhà văn, một nhà thám hiểm, một nhà văn hóa, một nhà khảo cổ...
với một thiên hướng muốn đào sâu những bí mật trong lòng người.
Mùa thu năm 1830, tôi mạo hiểm xuống vùng núi non Tây Ban Nha,
để tìm kiếm những dữ kiện liên quan tới các triều đại Nasrid và Umayyad,
cũng là nghiên cứu về hai thủ đô Hồi giáo lịch sử:
Cordoba và Granada.
- Còn xa không? - Gần tới rồi, thưa ông.
May mắn,
hay có lẽ do người hướng dẫn của tôi quen thuộc với vùng đất này,
đã dẫn tôi tới một bờ sông râm mát,
vô cùng khoan khoái.
Một lữ khách không thể nào tìm được...
...một chỗ bình an hơn để nghỉ ngơi.
Có khói.
Nhưng cái vinh dự là người tới trước không phải của tôi.
Thưa ông, ta có nên quay lại không?
Coi chừng ngựa đi.
Tôi có làm phiền anh nghỉ ngơi không, anh bạn?
Anh hút thuốc không?
Anh có hộp quẹt nào...
...cho tôi mượn được không?
Đây là xì-gà Havana hảo hạng.
Đã lâu lắm rồi tôi không có hút thuốc.
Người của tôi có đem theo thức ăn.
Anh muốn ăn chung với chúng tôi không?
Anh biết rõ vùng này không?
Đây là thung lũng gì?
Tôi không biết.
Tôi đã không còn tin vào những băng cướp,
những người mà tôi chỉ nghe nói chớ chưa bao giờ gặp tận mặt.
Tôi không phải là người ông nghĩ, thưa ông.
Đức tin của tôi cấm tội ác.
Cuộc đời đã bắt tôi...
...làm ngược với những gì mình muốn.
Xin hãy tiếp tục.
Tại sao? Để làm gì?
Luôn là những người khác nói, chưa bao giờ được nghe người trong cuộc.
Tôi là một nhà văn.
Tôi nghe ngóng cuộc đời.
Nếu ta còn gặp lại nhau, điều mà tôi không tin,
tôi có thể kể cho ông nghe câu chuyện của tôi, nhưng không phải hôm nay.
Người hầu của ông đang thèm muốn tiền thưởng cho cái đầu của tôi.
Tôi phải lên đường.
Ít nhất hãy cho tôi biết tên.
Tôi tên là Jose.
Jose Lizarrabengoa.
Đừng lo...
...sẽ không ai tố cáo anh.
Cám ơn.
Cầu Chúa phù hộ ông.
Jose, Người Basque.
Hắn là một kẻ giết người,
một con thú đang bị pháp luật truy nã.
Hắn không làm hại gì chúng ta.
Cả anh và tôi chưa từng gặp hắn.
Chào mừng trở lại, ngài Prospero.
Cám ơn.
Được các thầy dòng tiếp đãi nồng hậu,
tôi đã ở lại Cordoba lâu hơn dự tính.
Xin lỗi, ngài Prospero.
Các sư huynh muốn được xem cái đồng hồ của ông lần nữa. Có được không?
- Rất hân hạnh. - Cám ơn.
Những buổi sáng,
tôi nghiên cứu các tài liệu giá trị cất giữ trong tu viện,
và vào buổi chiều, khi trời lạnh hơn,
tôi đi thăm những nơi chốn mà tôi hằng mơ ước.
Ông có đồng hồ không?
Năm giờ kém 15.
Cám ơn.
Đồng hồ đẹp quá!
Ông là người Pháp?
Tôi coi bói cho ông nghe?
Cô là người Gypsy à?
Nếu ông thích vậy hơn.
Vậy nếu cô không phải là người Gypsy,
cô có phải là một phù thủy?
Tôi cùng phe với Satan.
- Một lần nữa. - Gì?
Đồng hồ của ông.
Tất nhiên.
- Tôi khoác tay ông được không? - Tất nhiên.
Người ta nói một người đẹp Andalusia...
...phải có ba nét đen:
lông mi, lông mày và tóc.
Ba nét trắng: mặt, răng và đôi bàn tay.
Và ba nét hồng:
núm vú, môi và móng tay.
Tôi mượn cái ống dòm được không?
Người cám dỗ tôi không có đủ những nét hoàn hảo đó...
...nhưng có, đối với một nhà văn như tôi,
một sức hấp dẫn riêng khi tự gọi mình là tôi tớ của Satan.
- Ông có một đồng xu không? - Có.
Lấy nó gạch chéo lòng bàn tay trái.
Để đây.
- Độc thân. - Phải.
Vừa qua tuổi 45.
Đúng vậy.
Trái tim cay đắng.
Sao lại vậy?
Người ông yêu yêu người khác.
Dòng dõi quý tộc.
Ông chạy trốn người đàn bà này, nhưng vô vọng.
Cổ vẫn ở trong tim ông.
Nó đã được viết ra.
Muốn biết thêm không?
Về cái gì?
Cách chữa trị căn bệnh của ông.
Nó có mắc tiền không?
Đó là một niềm an ủi dịu dàng.
Đáng giá mọi của cải trên đời.
Ở yên. Đừng quay lại.
Ai đây?
Một ông Tây mà em gặp.
Sao lại đưa ổng tới đây?
Thấy mấy chiếc nhẫn đó không?
Kêu ổng đi đi.
Biến đi.
Chờ một chút.
Ông, ở đây?
Như anh thấy, thế giới này nhỏ lắm.
Anh cắt ngang ngay vừa lúc...
...tương lai có vẻ như rất lý thú.
Cổ vô vọng.
Nhưng chẳng bao lâu cổ sẽ gặp số phận của mình.
Đi thôi.
Đi xuống phố...
...và hãy quên chuyện đêm nay.
Đồng hồ của mình.
Thôi hãy quên đi.
Vài ngày sau,
tôi thuê Antonio một lần nữa...
để giúp tôi chuyển tới một nơi mà tôi nghi ngờ...
...đã từng là một thành lũy quan trọng cũng như Cordoba.
Chuyện này có bình thường ở Andalusia không?
Ngài Prospero!
No comments yet. Be the first to leave one.