The first 200 lines.
Xin lỗi!
Cho xin lỗi cái nhỉ!
Oh, xin lỗi cậu, Jimmy. Tớ phải thêm-protein.
Hôm nay ở lớp diễn ngẫu hứng, bọn tớ cuối cùng cũng sẽ diễn Harolds.
Mà đang tiện nói, tớ rất thích cô giáo viên hướng dẫn.
Và sau tất cả những chuyện đã xảy ra cùng với Lindsay,
tớ nghĩ cuối cùng cũng sẵn sàng để bản thân được yêu lại rồi.
Cả đời cậu, cậu đã bao giờ có tình yêu đâu.
Thế nên tớ cần nghĩ ra một cớ nào đó
để hẹn với Dorothy sau lớp diễn.
Nên, chỉ đang nghĩ là, sau mục 'giãn và chia sẻ', tớ sẽ giả bộ chê cô ấy
và rồi nói cô ấy nhìn có vẻ khó thở
và rằng cô ấy nên đăng kí tập gym chỗ tớ, và rồi...
Edgar, lại như mọi khi, cậu đang nghĩ quá rồi.
Một lần trong đời thôi, nghĩ đơn giản đi.
- Ý cậu là cứ mời cô ấy đi chơi á? - Không.
Đập búa cho cô ấy một nhát rồi nhát cổ trong xe đó.
Hmm. Có lẽ tớ cũng nên thẳng hơn thật.
Như, với Lindsay, tớ coi như là bạn-cả-đời rồi.
Một lần, cô ấy còn nhắn tin, "Yo, nàng ơi, muốn đi ăn sáng-trưa không?"
Mà cậu có để ý chuyện gì khác khác với Gretchen không?
Ý cậu là chuyện em ấy hay nửa đêm lẻn ra ngoài hả?
Cậu cũng biết à?
Chào buổi sáng.
Vậy-vậy em ngủ thế nào?
Tốt. Được, ngon lắm.
Sao anh lại hỏi?
Không có gì. Chỉ là anh thấy em nhìn có vẻ hơi mệt mỏi.
Tuyệt. Cảm ơn nhé.
Và chú em của anh có màu kì quặc lắm đó.
Mai lại thăm nom tiếp nhé?
Phải đi tắm đây.
Sam mới thả con sóc sin-sin của Shitstain
vào công viên Griffith.
Cái vụ này không thể kiểm soát được nữa rồi.
Tại sao cậu không hỏi thẳng Gretchen là nửa đêm em ấy hay đi đâu luôn?
Edgar dốt, tội nghiệp quá.
Cậu không thể chỉ buộc tội thủ phạm trước
khi thu thập đủ chứng cứ đã,
hoặc là họ sẽ chối bay đấy.
LA.
Ah.
❃ - Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi ❃
Ugh.
Bóng ơi.
Nóng lên đi!
Bánh mì nướng của em vẫn chỉ là bánh mì, Paul!
Chuyện gì đang xảy ra vậy?!
Em có trả tủ điền sinh hoạt không vậy?
Anh cần đến giúp em đó.
Mà sao em vẫn không đổi mấy cái séc anh đã chuyển ra tiền mặt vậy?
Đổi séc thành tiền á?!
Bộ em là ai vậy, Lee Iacocca à?
Thôi được... anh nghĩ là anh có thể lo nốt tiền sinh hoạt tháng này cho em.
Lindsay, anh rất tiếc khi nghe về vụ điện đóm của em,
nhưng đấy không còn là chuyện của anh nữa rồi.
A-lô?
Paul?
Trong một mối quan-hệ dài, thì không thể tránh được cảm giác tổn thương.
Nhưng chúng ta cần biết chia sẻ cảm xúc tổn thương đó
một cách có tính xây dựng và đúng mực.
Mấy đứa chắc là muốn chị ở đây chứ?
Có chứ, cô!
- Toàn bộ cuộc cãi vã này là ý của chị mà. - Cuộc cãi vã này
không có phải là ý tưởng của chị.
Chỉ có vụ giả vờ cãi vã là ý kiến của chị thôi,
mà cũng chỉ vì lý do quảng cáo, mặc dù hơi thô một chút.
Thôi được, để tôi nói rõ nhé, chị đã bắt đầu
một màn tranh cãi thật sự mà sau đó lại trở thành tranh cãi giả vờ,
và rồi bây giờ lại trở thành tranh cãi thật
vì "bài hát đáp lại" đã gây tổn thương?
Trong cái bài gần đây nhất,
Sam đã gọi tôi là John Turturro đen.
Cậu ấy còn gọi tôi là "gầy kiểu mập".
Thì tụi mày cũng nói với Fire 103 là tao đã để một thằng thổi tao!
- Nhưng cậu đúng có để một thằng nào đó thổi còn gì. - Mấy đứa.
Hãy nhớ là, chúng ta chỉ giả vờ đang giận nhau thôi.
Nên mấy đứa vẫn cần cùng cộng tác để sáng tác nhạc mới
để chuẩn bị cho màn tái hợp hoành tráng đó đó!
Thưa cô,
em sẽ đi solo.
Phưn của em tự tao ra còn có thể đứng ở hạng mục cao hơn
bất kỳ bài hát nào mà em đã từng sáng tác với Crustache bên đây
và quí ông được 800-điểm-SATs đó.
- Tôi đã bảo cậu chuyện đó là bí mật mà. - Sao cũng được.
Quên hết mấy trò đó đi! Tôi coi như xong rồi.
Vậy tôi có thể dùng chỗ thời gian còn lại
để nói về chuyện bố mẹ tôi li dị không?
Bố, con đã bảo
là chúng ta sẽ có một khoảng thời gian rất tuyệt ở bảo tàng mà.
Đúng, nhưng sao bố không thấy ngực ở đâu cả?!
Và kết cảnh!
Lớp hay lắm đó, mọi người! Hôm nay thật sự rất tuyệt đó.
Hay. Hay lắm.
Diễn tốt lắm.
- Chào. - Chào.
Um, vậy nghe này.
Anh nghĩ em rất hài hước và dễ thương, nên anh rất muốn mời em
cùng đi hẹn với anh trong một buổi-buổi hẹn nhé.
Anh đang nói về ý tưởng diễn à?
Anh không nghĩ như vậy, mặc dù anh cũng không hẳn 100% chắc chắn ý tưởng diễn là gì.
Khoan, vậy là anh mời em đi hẹn thật?
Không. Phsh.
Uh, thế em có muốn chỉ say xỉn và chơi trong xe của anh không?
Không. Đừng rút lại.
Uh... anh biết mấy anh chàng thường không làm vậy phải không?
Ít nhất là mấy cậu diễn viên hài.
Vì thường, em chỉ nhận được một tin nhắn kiểu, "Có tỉnh không?"
Đấy là cách mấy cậu diễn viên hài mời hẹn hò đó. Họ cứ đùa thôi.
Hay như, "Chẳng phải sẽ rất hài hước
nếu như cậu qua bây giờ và thổi tôi không?"
Và rồi, sau đó,
anh cũng sẽ tự đùa với bản thân về chuyện thổi họ.
Uh, vậy, em-em đang từ chối à?
Không có! Chỉ là anh vừa làm não em đơ một chút thôi. Có chứ.
Uh, vậy có muốn đi đâu bây giờ luôn không?
Cảm ơn lần nữa vì đã đến đón nhé.
Làm sao mà một người có thể tự biết
là khi nào phải tra dầu vào xe chứ?
Có một cái biểu tưởng hộp dầu sáng trên bảng điều khiển đó.
Paul toàn lo hết mấy thứ rác rưởi đấy.
Và bây giờ nói chung là không có điện, không có nước nóng,
còn không có cả TV nữa!
Em cứ như mấy bà ở vùng biên giới vậy.
Cứ như thể em là Reese Witherspoon trong cái quảng cáo ba-lô đó vậy.
Phải rồi. Lindsay, anh mời em ăn trưa là có lý do đấy.
Oh.
Gretchen cứ nửa đêm
là lại lẻn ra ngoài.
Em có biết cô ấy đi đâu không?
Có thể là có một cộng sự nhố nhăng.
- Anh không nghĩ là cô ấy có... có một cộng sự nhố nhăng. - Oh, Jimmy.
Để em kể cho anh về diễn biến của các mối quan hệ tình cảm nhá.
Anh ngoại tình,
và rồi cậu ấy ngoại tình, rồi sau đó, sẽ có một ngày tỉnh dậy,
rồi cậu ấy sẽ biến mất, đồ đạc của anh không có cái nào hoạt động được,
và anh sẽ ngồi ăn hoành thánh cua chiên giòn với một ông người Anh nào đó đấy.
- Để anh đèo em về. - Anh biết không?
Không. Em sẽ tự mình tìm được đường về nhà.
Bên đó là bếp đấy.
Một danh bạ Không tên
Đang nghĩ đến đó.
Sau hôm nay thì càng nên thế.
Tối nay định làm gì không?
Tuyệt. Gặp ở đó vậy nhé. XOXO ;)
Không.
Ah.
Ugh.
Ah.
Oh, em đã tạo ra một con quái vật rồi!
Sam mới tweet một cái ảnh cũ của Shitstain
hồi còn mặc khung chống chẹo cột sống. Mà tại sao anh lại mặc như vậy thế?
Vì anh đang nghĩ là anh và em nên ra ngoài uống gì đó.
Oh. Được thôi.
Với cả, anh mới nghe một quán bar mới rất tuyệt
mà tối nay sẽ khai trương ở Hollywood đấy.
Bar mới, nổi ở Hollywood?
Nhưng anh thích mấy quán bar cũ, bẩn bẩn
ở dưới Sketchtown mà.
Với cả Edgar tối nay có thể sẽ dẫn một cô nàng về,
nên cũng là tốt nhất cho chúng ta
khi tạm sơ tán khỏi đây đó.
Ý anh là, em có tưởng tượng được
mấy cái âm thanh giận dữ như ác mộng
mà sẽ phát ra từ cái buồng đó khi cậu ấy
cuối cùng cũng thân mật với một người phụ nữ sống sau bao nhiêu...
Cho em xin!
Cứ đi quán bar mới đi.
Chắc hẳn là tuyệt lắm khi được ở trong một nhóm lâu đời như vậy.
Hey, Put That Down, Brian! đúng là một ngôi trường tiên phong đó.
Nhưng nói thật nhé, là cô nàng duy nhất cũng khó khăn lắm.
Mấy cậu đó lúc nào cũng lộ hàng.
Mà nhiều khi còn tệ hơn, chỗ nhạy cảm hơn đó.
"Não ngược" à, họ gọi chúng như vậy đó.
Tất cả mấy cậu ấy đều làm thế á?
Còn nhớ hôm sinh nhật, họ có tặng em một cái cốc.
Nhìn như kiểu có mấy tấm inkblot in lên đó vậy.
Nhưng hóa ra, chỉ là họ đến chơi 'Color Me Mine - mìn màu tôi',
nên nảy ra ý nhúng vào sơn
rồi in một loạt lên cốc thôi.
Thế là quấy rối tình dục rồi đó!
Và anh chắc chắn biết điều đó, vì đã được huấn luyện rồi mà.
Không có cái gì gọi là quấy rối tình dục khi diễn hài đâu mà.
Anh sẽ chỉ là "đồ cứng nhắc không vui vẻ"
và rồi rất sớm thôi, anh sẽ nhận được mấy câu bình luận mệt mỏi,
kiểu "con gái đúng không hài", mà tất cả mấy điều đó đều đúng bắt nguồn
từ sự thật là anh không muốn liên can gì
với năm-sáu ông mặc cảm cổ toàn râu
mà đã từng gặp Bob Odenkirk để rồi chính ổng
cũng không nghĩ mình là đồ lùn đáng ghét nữa.
Nghe này, anh cũng không phải chuyên gia gì đâu...
nhưng có lẽ em nên thẳng thắn hơn
về cảm xúc của mình với mấy cậu đó đấy.
Vì, anh cũng khá hồi hộp khi bày tỏ với em
về cảm xúc của mình, nhưng...
anh rất mừng mình đã làm được.
Vậy sao?
Em cũng vậy.
Vậy, tôi có thể phục vụ gì cho quí khách?
Hmm. Alpirsbach là cái gì vậy?
No comments yet. Be the first to leave one.