The first 200 lines.
NGỰA TRẮNG - có mối liên hệ với bản năng...
sự thuần khiết và nghị lực của cơ thể tự nhiên...
để giải phóng sức mạnh và những tác động cảm xúc...
giống như cơn thịnh nộ với sự hỗn loạn kế tiếp và sự hủy hoại.
...trích đoạn từ: "Sự rối loạn tiềm thức trong giấc mơ."
Con có thích món quà không?
Có ạ!
Sao vậy, Michael?
Nó nhắc con nhớ đến một chuyện.
Gì cơ? Nó nhắc con nhớ đến chuyện gì?
Chỉ là một giấc mơ đêm qua thôi.
Giấc mơ gì vậy? Là một giấc mơ đẹp hay xấu hả?
Một giấc mơ đẹp. Một giấc mơ rất đẹp.
Mẹ mặc toàn đồ trắng, giống như một hồn ma.
Một hồn ma rất đẹp.
Mẹ bước xuống hành lang màu trắng với một con ngựa trắng rất lớn...
nói rằng mẹ sẽ đến và đưa con về nhà.
Mẹ ước gì có thể đưa con về nhà, con yêu. Ở đó mẹ rất nhớ con.
Con cũng nhớ mẹ.
Mỗi khi con nhìn con ngựa, con có thể nghĩ đến mẹ, được chứ?
- Vâng! - Tốt lắm.
- Con có máu buồn không? - Không!
- Mẹ quên. Mẹ nghĩ là con có đấy. - Con không mà!
Con có đấy. Xem cái bản mặt con này.
- Được chứ? Vui lên nhé! - Được ạ!
- Được rồi mà mẹ. - Tốt, vậy đừng buồn nữa nhé.
- Vâng! - Tốt lắm!
15 năm sau.
Phụ đề tiếng Việt được dịch bởi: Nguyễn Việt Thắng (altamodano).
Chúc các bạn xem phim "vui vẻ". "Have fun" watching this movie.
Laurie?
Laurie, cô đó hả?
Laurie? Laurie?
Dừng lại, dừng lại, cô gái. Thôi đi.
Dừng lại. Là quận trưởng BracKett đây.
Laurie, đưa tôi khẩu súng.
Được rồi. Đưa tôi khẩu súng nào.
Được rồi. Bình tĩnh.
Bình tĩnh, cô gái. Bình tĩnh.
Tôi đã giết anh ta.
Người đàn ông đó.
Tôi đã trèo qua tường, tôi đã ngã.
Được rồi, ổn rồi, cô à.
- Cô à. Ổn rồi mà. - Tôi đã giết anh ta.
- Tôi đã giết anh ta. - Được rồi, ổn rồi. Không sao rồi.
Tôi muốn cô đi với tôi, được chứ?
Làm ơn!
Chuyện gì vậy? Tôi đang ở đâu? Tôi đang ở đâu?
Chúng ta cần thuốc an thần, thuốc khử trùng, thuốc giảm đau và máy X-quang.
Tôi...? Tôi sẽ chết ư?
Tôi sẽ chết sao?
Tôi...? Tôi sẽ chết sao?
Nghe đây, mọi người. Tất cả, mở đường máu.
Chúng ta đang mất ông ta. Tình trạng biến đổi tinh thần...
không xác định được tác hại. Huyết áp đang là 79/40.
Theo tôi đếm chúng ta sẽ chuyển cô ấy. Sẵn sàng chưa?
Và... một, hai, ba!
Chúng ta cần bảng kiểm tra lượng máu.
Những cái móc.
Bao nhiêu?
Hai.
Chúng nặng à?
Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với cô bé vậy?
Tôi không biết. Tôi nghĩ đó là tai nạn ô tô. Tôi đang rất rối bời.
Ít nhất cuộc giải phẫu não đã làm sạch đầu cô ta.
- Chúng ta chẳng thể làm gì với việc đó. - Đúng vậy.
Cô ta sẽ cần chỉnh hình, nhưng đó là nỗi lo nhỏ nhất của cô ta lúc này.
- Nhanh lên! - Kéo tôi xuống cầu thang đi.
- Nhấc cái mông lên đi. - Nhanh nào, kéo nó lên.
Cắt!
Đếm tới 3 nhé. Từ từ bình tĩnh thôi. 1, 2, 3.
- Nhấc cái chân trước đã. - Hắn nặng như chì ấy.
Đợi, đợi đã. Đặt hắn lên.
Ôi, Chúa ơi.
Hắn ta nặng cả tấn.
Trông tốt đấy!
Nó sẽ giữ được. Ít ra là bây giờ.
Trói chặt hắn ta lại.
Tôi không muốn thằng phì lủ lại ầm lên ở đó.
Vâng, vâng. Đây đếch phải cái xác đầu tiên của tôi, Rodeo.
Hãy đóng nó lại khi anh xong.
Khi các cậu đưa được hắn về thị trấn...
hãy chắc chắn chỗ này được khóa chặt.
Tôi không muốn bất cứ sự ngạc nhiên nào cho đến khi tôi tới đó vào buổi sáng.
Không vấn đề gì. Theo nhìn nhận ban đầu...
tôi nói nguyên nhân cái chết là khá rõ ràng.
Tôi nói rằng không có việc gì xảy ra tối nay rõ ràng cả.
Không phải là một việc xấu xa.
Thằng chó nặng thật đấy nhỉ?
Sáu người mới nhấc được cái xác nặng.
Đó là một gã cho những cuốn sách.
Đúng ra là, năm gã và một cô gái.
Cũng thế cả thôi.
Anh đã nhìn con "bò lạc" đó chưa?
Anh bạn, cô ta trông "phê" đấy.
Ừ, có vẻ còn chưa "bóc tem".
Tôi có nghe một câu chuyện về mấy thằng bị thịt...
còn làm tình cả với những xác chết.
Tôi chưa bao giờ có sự thèm khát cho đến tối nay.
Ái chà, này, này, chao ôi. Thôi nào.
BracKett còn nghĩ là ông ta nghe thấy anh đùa cợt về chuyện đó...
- và anh sẽ phải lê cái mông ra khỏi đây. - Tôi chưa bao giờ làm thế.
- Ồ, vậy sao? - Tôi vừa nói đấy thôi.
Với tôi cô ta còn "ngon" chán. Bộ ngực nhỏ xinh đang lòi ra kìa.
- Thôi nào, thật ghê tởm. Thôi đi. - "Gậy" của tôi dựng đứng rồi này.
Thôi ngay. Im đi, làm ơn!
Tôi đùa thôi mà, anh bạn.
Này!
Sự khác biệt giữa miếng mứt và miếng thịt là gì hả?
Tôi không biết. Gì vậy?
Anh không thể cương cứng lên mà "phang" cô ta đâu.
Tôi biết chuyện đó.
Bò! Có con bò!
Chết tiệt. Ôi, chết tiệt.
Ôi, mẹ kiếp. Móc, những cái móc.
Móc, những cái móc.
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Chúa ơi.
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Khốn kiếp!
Ôi, khốn kiếp!
Cứu tôi. Cứu tôi.
Những cái móc.
Những cái móc, ôi, những cái móc.
Cứu tôi, làm ơn cứu tôi với.
Cứu tôi.
Cứu tôi. Cứu tôi.
Làm ơn! Hãy cứu tôi.
Cứu tôi. Này!
Nên tôi đã bảo cô ấy rằng, "Cô gái, nếu tôi để cô thể hiện sự biết ơn...
thì tôi đã gọi món Tàu."
Octavia, rất vui vì chị đón nhận cuộc sống theo cách này.
- Rất vui được gặp chị. - Cô ấy đang đưa Miriam xuống.
- Không phải chó! - Con chó đó đã tè...
đầy ra cái giường mới của tôi.
Cô sẽ phải làm thịt con chó đó để tỏ sự biết ơn.
Bạn ơi, tôi phải đi đây.
- Cứ duy trì thế nhé! - Được mà, bác sĩ.
- Mai gặp lại nhé! - Chúc ngủ ngon!
Annie?
Ôi, Annie.
Ôi, con yêu!
Ôi, Annie.
Ôi, Annie. Làm ơn đừng chết. Làm ơn, làm ơn đừng chết.
Làm ơn, cô Strode.
Cô không được ở đây.
Tôi chỉ muốn ngồi cạnh con bé. Làm ơn, tôi sẽ không quấy rầy nó đâu.
Cô cần trở về phòng của mình.
- Cô cần được nghỉ ngơi như cô bé. - Chỉ vài phút thôi mà.
Chỉ vài phút thôi. Làm ơn!
Thôi nào, chúng ta sẽ đưa cô về giường.
Cô làm tốt lắm, cô à. Làm tốt lắm. Được rồi.
Y tá Daniels, vui lòng báo cáo tình trạng khẩn cấp ở phòng A.
- Cô cần giúp đưa về phòng không? - Tôi không sao mà.
Y tá Daniels, vui lòng báo cáo tình trạng khẩn cấp ở phòng A.
Cô y tá, tôi...
Tôi cần thứ gì đó cho cái đầu.
Có ai không?
Tôi chóng mặt lắm rồi.
Y tá, Tôi cần thứ gì đó cho cái đầu.
Cứu tôi.
Cứu tôi.
Cứu tôi. Có ai không? Làm ơn!
Cứu tôi. Cứu tôi.
Cứu tôi. Có ai không?
Cứu tôi. Có ai không?
Làm ơn!
Cứu tôi.
Có ai không? Làm ơn!
Cứu tôi với.
Cứu tôi.
Cứu tôi.
Ôi, chết tiệt.
Việc này thật tuyệt.
- Cứu tôi, làm ơn. Cứu tôi. - Ôi, Chúa ơi.
Cô đang làm cái quái gì ở đây vậy?
Ở ngoài này cô sẽ lạnh cóng mông đấy.
- Làm ơn, làm ơn mà. - Đây, bình tĩnh.
- Nghe này, ngồi xuống đã. Đây, đây. - Hãy làm ơn!
Khoác cái này vào trước khi người ta đổ lỗi cho tôi vì làm cô bị viêm phổi.
Cô y tá chết rồi. Cô y tá đã...
Không, không, sẽ ổn thôi mà. Nghe này, mọi việc sẽ ổn thôi.
Tôi làm việc ở đây. Tên tôi là Buddy.
- Được rồi, sẽ ổn thôi. - Không, không đâu.
Tôi sẽ đưa cô trở lại.
- Để tôi đi lấy xe đã, được chứ? - Làm ơn, hãy làm ơn.
- Chỉ mất chút xíu thôi mà. - Không, không!
Không, cô à, chỉ mất chút xíu thôi.
- Làm ơn đừng bỏ tôi. - Chiếc xe ở ngay đằng kia.
Nhìn xem, nhìn xem, đó, đó.
Hãy uống hết chỗ này cho đến khi tôi quay lại, được chứ?
Được chứ? Và tôi hứa, tôi sẽ quay lại trong chốc lát.
- Không, làm ơn! - Không có ai làm đau cô đâu, cô gái.
Sẽ không sao đâu. Đây, tôi sẽ khóa cánh cửa này, được chứ?
Một chút xíu...
rồi tôi sẽ kéo cô ra khỏi đây, được chứ?
Được rồi.
Buddy!
Buddy, làm ơn!
No comments yet. Be the first to leave one.