The first 165 lines.
Đối với người dân sống ở Chiba,
khi nhắc đến Chiba
hẳn là chúng ta sẽ nhắc đến khu vực xung quanh trạm xe Chiba.
Nhưng đó là điều khó hiểu đối với người nước ngoài.
Ví dụ như người Tokyo nói "Đi Tokyo",
như họ đang cố gắng theo đuổi một cảm giác to lớn huyền bí gì đó.
Xin lỗi!
Để anh đợi lâu rồi!
Em tốn khá nhiều thời gian chuẩn bị.
À không, anh đợi lâu thật đó.
Lúc này anh nên trả lời là “Anh mới đến" chứ?
Tiếp theo chúng ta sẽ đi hẹn hò mà?
Hẹn hò?
Vâng!
CHUYỆN TÌNH THANH XUÂN BI HÀI CỦA TÔI QUẢ NHIÊN LÀ SAI LẦM
Ủa? Là Iroha kìa.
Yahalo~
Chào các anh chị. Thật tốt khi các anh chị chưa về.
Bây giờ bọn chị tính về...
Có chuyện gì sao?
Vâng! Đúng vậy!
Tiền bối, em nói chuyện với anh chút được không?
Hửm?
Vậy...
À, về chuyện lúc trước em nhờ anh...
Hửm? Ừm, anh làm ngay. Anh sẽ tìm đủ mọi cách.
Vậy ạ?
Vậy ngày mai 10 giờ chúng ta gặp nhau ở trạm xe Chiba được không?
Gì? Ngày mai?
À không, ngày mai...
Nhưng chẳng phải ngày mai anh rất rảnh sao?
Cho dù em hỏi "chẳng phải rất rảnh sao", anh cũng không biết.
Em đang nói anh mà?
Hả? Anh á?
À không, sao đột nhiên chuyển đề tài qua anh rồi?
Vậy ngày mai mong được giúp đỡ nhé.
Em rất mong được nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc làm việc của anh đấy.
Hẹn hò?
Vâng. Gần đây tiền bối Hayama đang rất buồn phiền mà, phải không?
Vì vậy em muốn hẹn anh ấy ra ngoài chơi để anh ấy được thư giãn.
Ồ, được đó.
Sau đó... chẳng phải anh đã nói là sẽ suy nghĩ giùm em những nơi hẹn hò sao?
Hả? Anh đã từng nói vậy sao?
Ai hứa vậy? Anh à?
Có lẽ thế...
Thế đi đâu?
Lập tức đổ trách nhiệm qua cho em rồi?
Anh là kiểu người đi một mình sẽ suy nghĩ ra nhiều kế hoạch chi tiết, tỉ mỉ một cách rất phấn khởi.
Nhưng khi đi chung với người khác thì chỉ có thể đi theo sau lưng người đó thôi.
Thôi được rồi.
Chúng ta vừa đi vừa suy nghĩ thôi.
Ở đây lạnh quá.
Rốt cuộc là ai bắt mình đợi ở nơi lạnh lẽo này lâu đến vậy hả?
Tiền bối, thường ngày anh hay đi đâu vậy?
Nhà.
Đi xem phim thì sao?
Tóm lại giết thời gian thêm 2 tiếng đã rồi hãy suy nghĩ.
Sao giết thời gian lại là điều kiện ưu tiên?
Mà thì lại cũng giao cho anh rồi...
Vậy đi xem phim thôi.
Em muốn xem bộ này!
Vậy anh xem bộ này.
Xem xong rồi tập trung ở đây.
Hửm? Sao vậy?
Ra vậy. Trả lời vậy sẽ thành ra vậy nhỉ...
Bowling, bida, bóng bàn...
Sao cũng được.
Anh không hợp chơi bida nhỉ.
Kệ anh.
Nhưng bóng bàn thì hợp lắm đấy!
Khỏi nói lời tốt về anh đâu.
Không xem phim nữa, đánh bóng bàn đi.
Thế cũng được.
Nhưng chẳng phải sẽ rất mệt nếu em đi giày này sao?
S-Sao vậy?
À không... chỉ là em hơi ngạc nhiên vì anh có để ý đến em.
Do chiều cao khác với mọi khi thôi.
Chuyện này không cần để ý cũng biết thôi.
Quả thật.
Em cao hơn mọi khi.
Mà... mượn giày của họ là được rồi.
Vâng!
Thật là, đàn em này cũng xảo quyệt quá rồi chứ.
Lúc em chơi đánh bóng bàn là từ hồi sơ trung đến giờ.
Lên cao trung năm 2 thì có thể chọn môn bóng bàn rồi.
Vậy... nếu em thắng thì anh phải bao em bữa trưa nha.
Thì... cũng được.
Chết đi!
Này, không thấy cách nói đó của em rất kỳ sao?
Sao lại lộ ra vẻ mặt đắc ý như mình thắng rồi?
Vậy... đến lượt em giao bóng nhỉ?
À... tiền bối, đợi đã...
Tiêu rồi! Tiêu rồi!
Ngây thơ quá.
Chơi xấu thật!
Cái gì chơi xấu...
Thì đều tại cái bàn ngăn cách khiến mình không nhìn thấy gì hết.
À thì... Bây giờ anh có 8 điểm.
Điểm của em là 1,2,3,4. Tiền bối, bây giờ là mấy giờ?
11 giờ đúng.
11 giờ à?
Điểm của em là...12,13,14,15...
6 điểm. Kế tính thời gian đó cũng lộ liễu quá rồi chứ?
Giả vờ moe cũng vô ích thôi!
Vậy anh giao bóng đây.
Ồ, bóng ra ngoài nên em được điểm rồi.
Sao nhỏ có thể nói dối một cách hiển nhiên vậy chứ?
Anh thắng rồi nhỉ.
Đành vậy. Xem như lần này em thua...
Vậy cảm ơn em về bữa trưa nha.
Không lẽ mình chọc Iroha khóc rồi?
Chuyện gì? Sao vậy?
Tuy em đã từng nói nếu em thắng, anh phải bao em bữa trưa.
Nhưng em đâu có nói nếu anh thắng, em sẽ phải bao anh?
Quả thật.
Sao cũng được. Dù sao ngay từ đầu anh cũng đâu muốn ai bao.
Nhưng em làm vậy là lươn lẹo quá rồi?
Chẳng phải vậy sẽ thể hiện được sức quyến rũ của một cô gái sao?
Cái đó sao cũng được.
Nhưng lý lẽ đó không phải lúc nào nó cũng có tác dụng với tất cả con trai đâu.
À không không, tất nhiên em sẽ không làm thế trước mặt tiền bối Hayama rồi.
Lỡ anh ấy ghét em thì sao?
Mà... anh nghĩ ngược lại Hayama sẽ thấy vui hơn đó.
Thật không? Anh biết thông tin đó từ đâu vậy?
Không từ đâu hết...
Không biết từ đâu ra thì không có căn cứ gì rồi.
Nên chắc vẫn chưa thực thi được...
Đâu cần phải nóng vội vậy?
Vả lại cậu ta...
Vì vậy, chúng ta...
Em chỉ làm chuyện này với anh thôi đấy.
Anh có thấy đói bụng không?
Hửm? Có.
Nếu anh biết chỗ nào bán đồ ăn ngon thì anh được điểm cao lắm đấy.
Hả... Ramen sao?
Thì em hỏi chỗ anh thường hay đi ăn mà?
Mà, anh là vậy nhỉ?
Dù sao thì cũng em nhờ anh nên chẳng sao.
Cái này là cái gì?
Dầu sao? Đùa hả?
Chúc ngon miệng.
Tuy không cam tâm...
nhưng rất ngon.
Thế thì tốt quá rồi.
Nhưng... nếu dẫn bạn gái đi một nơi không tiện khi cô ấy đi một mình...
thì cũng được điểm khá cao đó.
Anh muốn ăn đồ ngọt không?
Hửm? Ừ.
Này này, đùa à? Đây là Chiba đó.
Đi đến quán cà phê cao cấp vậy, ổn sao?
Vậy chúng ta vào thôi...
Tiêu rồi!
Cái gì? Chuyện gì?
Phó hội trưởng và cô nàng thư ký.
Cái gì? Họ đang quen nhau sao?
Em không biết... có lẽ không phải.
Hơn nữa nếu họ chỉ đi chung với nhau thôi mà chúng ta nghĩ họ là đang quen nhau thì quá...
Cái gì? Nãy anh tính bày kế khiến em phải lòng anh hả?
Mới cùng nhau đi ra ngoài một lần thôi mà tự xem mình là bạn trai cũng mặt dày quá rồi chứ?
Ít nhất cũng phải đi chung với nhau mấy lần đã rồi hãy nói, nên xin lỗi.
Được rồi, vào trong thôi. Ở ngoài lạnh quá.
Nè, đợi em với!
Mà, thật sự em không nghĩ đến sẽ gặp được họ.
Lần sau chúng ta đi đến một nơi vắng người và khó gặp được người quen nhé.
Còn có lần sau nữa sao?
No comments yet. Be the first to leave one.