The first 140 lines.
Ở một nơi ngập rác thế này mà hoa cũng nở được à?
Derumon.
Nhờ nỗ lực không ngừng của anh...
mà cuối cùng em cũng được ngắm hoa thật rồi.
Cảm ơn anh.
Không.
Một bông hoa thôi thì sao đủ.
Anh sẽ lấp đầy nhà ta bằng thật nhiều hoa.
Ông chú ơi.
Cậu Rudo?
À...
Cô gái kia.
Nói tóm lại là...
đã có chừng này người thành fan của tôi rồi.
Các người vẫn quyết tâm phá đám hả?
Mọi người...
ráng chịu đựng nhé.
Nhân Khí.
Tokushin.
Khốn kiếp!
Lũ các ngươi!
Đừng hòng làm tổn thương cô ấy lần nữa!
Netto.
C-Cái gì thế này?
Dây thừng?
Ư oa!
Giăng khắp phòng tôi rồi.
Mọi người, làm gì đi chứ!
Đừng cử động nhiều quá thì hơn.
Càng giãy giụa thì sợi tơ sẽ càng siết chặt hơn đấy.
Vậy nên... xin lỗi nhé.
Cứ tưởng cơn đau sẽ giúp mọi người tỉnh lại,
nhưng có vẻ không phải.
Trời ơi, đúng là người tồi tệ.
Nói cứ kiểu đang lấy nỗi đau của đồng đội ra làm thí nghiệm ấy.
Nhưng thí nghiệm thất bại rồi nhỉ.
Vì tôi, họ sẽ bất chấp mọi tổn thương để thoát ra đó.
Dù máu có chảy ra đi nữa.
Nhân khí này là một cây Itomaki Bou.
Hả?
Chắc ngươi cũng biết...
công dụng chính của nó là để cuộn tơ lại.
Đã cuộn xong các fan lại.
Và còn...
thành công bắt giữ con ả tâm thần.
GACHIAKUTA
Nào.
Mau khiến mọi người trở lại bình thường đi.
Chóng vánh thật.
Nhiều chuyện ảo diệu quá, tự dưng thấy khó xử ghê.
Thế ra lần này tôi chẳng làm được gì hết à?
Làm gì có chuyện đó.
Khiến đối phương cảm thấy có nhiều kẻ địch vây quanh...
là đủ gây áp lực tâm lý rồi.
Đặc biệt là lúc cậu chửi cô ta xấu.
Toumu!
Cô đeo mặt nạ rồi à?
May quá.
Tình hình của Enjin sao rồi?
Vẫn chưa có tiến triển.
Tôi cũng đã đeo mặt nạ cho anh ta rồi.
Vậy à.
Phải sớm cho đội y tế kiểm tra mới được.
Hả?
Đau quá!
Đau lắm đấy!
Lâu lắm rồi mới có kẻ thô bạo với tôi như thế!
Đồ tồi!
Đồ tồi!
Quá đáng! Quá đáng! Quá đáng! Quá đáng!
Quá đáng!
Cứu tôi với!
Lại đang cố gào thét à.
Họ không cử động nổi nữa đâu...
Không thể tha thứ!
Không thể tha thứ!
Chuẩn bị tinh thần đi!
Giờ ta sẽ thoát khỏi đây!
Lũ các ngươi...
ta sẽ giết sạch...
không chừa một mống!
Đủ rồi đấy.
Cô thích làm trò đó chứ gì?
Vậy tôi sẽ thả hết ra.
Cái quái gì đây?
Tamuji...
hơi bị...
quá tay rồi đấy.
Phù.
Thế này là được rồi chứ?
Được cái gì mà được? Đồng đội tan nát thế kia...
Oa! Trời ơi!
Thấy chưa? Tôi đã bảo rồi!
Không chịu nói chuyện tử tế với tôi nên mới ra nông nỗi này.
Bản chất con người dù có giấu thế nào cũng lòi ra thôi.
Vì các ngươi là lũ tệ bạc...
nên họ mới phải chết đó.
Khả năng hợp tác với đồng đội bằng 0!
Hể?
Zanka, không lẽ cậu quên mất cái đó rồi hả?
Hể?
À.
Hình như quên thật.
Mỗi người có một lần vô hiệu hóa vết thương chí mạng còn gì.
Hả?
Thì ý tôi là...
chúng ta đều được vẽ bùa còn gì?
Bởi Remurin ấy.
Đúng rồi, mọi người đều bình an.
Cả tôi nữa.
Hả?
Tạm thời tịch thu cái giày đã.
GACHIAKUTA
Mong mọi người có thể bình an lấy được thông tin về Ranh Giới.
S-Sếp.
Từng đó thành viên đi cùng mà.
Tôi nghĩ sẽ không sao đâu.
Vậy mà trông cô có vẻ ủ rũ nhỉ.
Có liên quan đến thứ bên trong Rudo không?
Kể cho tôi nghe được không?
Về lần đầu cô soi vào Rudo.
Cô đã nhìn thấy gì?
Chỉ mang tất một bên... chắc khó chịu lắm, đúng không?
Mà ủa? Cô...
không mang tất à?
T-Trả lại đây!
Đó là của tôi!
Trả đây! Trả đây!
- Tôi hiểu rồi. - Trả đây!
Không được động vào giày của tôi!
Bay mất mùi của người đó bây giờ!
"Người đó?"
Trả lại đây!
Oaaa!
Mùi ghê dã man!
Cấm ngửi! Đồ tồi!
Enjin tỉnh lại từ lúc nào thế?
Tưởng vỡ nội tạng rồi?
Cái bùa đó mà chữa được thì đúng là xịn thật.
Từ lúc tôi đang tính sơ cứu cho anh ấy rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.