The first 199 lines.
[Bộ phim được cải biên từ tiểu thuyết cùng tên “Tạng Địa Kỳ Binh” của tác giả Ba Oa]
Sau đó thì sao ạ?
Sau đó
nhóm ma quỷ đã tới.
Trên cao nguyên Tây Tạng,
làn gió yêu quái hoành hành khắp nơi.
Tứ Đại Ma Vương lạm sát người vô tội,
làm hại nhân gian,
mang tới
chết chóc và sự khiếp sợ cho thảo nguyên.
Cho đến khi
ông ấy xuất hiện.
Vua Gesar của xứ Ling
phát động chiến đấu kịch liệt với Tứ Đại Ma Vương,
khó phân thắng bại.
Ở bước ngoặt cuối cùng,
kiếm Thanh Thiên phát ra thần lực,
giúp Vua Gesar chiến thắng ma quỷ.
Bố ơi,
đoạn kịch Tây Tạng này kể về Vua Gesar đúng không ạ?
Đúng rồi.
Kiếm Thanh Thiên lợi hại hơn cả gậy Như Ý ạ?
Tề Thiên Đại Thánh là thần thoại,
còn Vua Gesar thật sự tồn tại đó.
Nhưng tại sao
trong các bức tranh về Vua Gesar
đều không có kiếm Thanh Thiên vậy ạ?
Con cũng chú ý tới sao?
Bố cho rằng
trong chuyện này nhất định đang ẩn giấu chuyện gì đó.
Bố ơi,
bố nhất định phải đi tìm kiếm Thanh Thiên sao ạ?
Đây chính là ước mơ khảo cổ của bố đó.
Bố tìm kiếm Thanh Thiên xong sẽ về.
Tây Tây phải nghe lời chú Đạt,
không được chọc giận chú Đạt đâu đấy.
Tây Tây!
Tây Tây!
Được không vậy?
[20 năm sau, tại một sơn động nào đó ở lưu vực Trường Giang]
Cháu cẩn thận một chút.
Tây Tây à, đó là chủ hay khách vậy?
Xương cốt còn khá mới.
Vậy thì là Mô Kim Hiệu Uý rồi.
Chú Đạt, đây là loại bọ gì vậy?
Tây Tây,
cháu có chắc là cái động này có liên quan tới kiếm Thanh Thiên không?
Cháu cảm thấy chỗ này sẽ có huyền cơ gì đó.
Quả nhiên là xứ Ling!
Sứ giả của Vua Gesar!
Vua Gesar
từng phái sứ giả Trạch Nhân
tới triều Tống thiết lập quan hệ ngoại giao.
Cuối đời Trạch Nhân mất ở tại triều Tống!
Thái Dương Hoả Diễm!
Đây chắc là nơi tu hành của Trạch Nhân!
Vậy xác thịt của ông ta đâu?
Xác thịt.
Tìm thấy rồi.
Ở giữa hình này là hình dáng một thanh kiếm.
Rất có thể là kiếm Thanh Thiên!
Thiên Vương tàng cổ đao.
Ngũ âm độ ngũ hành.
Tây Tây, mau chạy đi.
Cởi ra.
Được ròi.
Xin chào, Tần!
Xin chào, Diana!
Đã lâu không gặp.
Đúng vậy.
Chuyến đi vẫn thuận lợi chứ?
Tuyệt vời.
Tôi có quà tặng ông đây.
Hay lắm.
Đây là kiếm Việt Vương
mà chúng tôi mất rất nhiều công sức mới lấy được đó.
Tôi tìm kiếm thanh kiếm này lâu lắm rồi.
Đúng vậy, tôi biết mà.
Mời ngồi.
Tuyệt quá.
[Nhà khảo cổ học Lâm Tây phát hiện di tích nghi ngờ là của Vua Gesar]
Nhìn chi tiết này xem.
Cái này cho tôi sao?
Hy vọng cô thích nó.
Tôi cũng vậy
Đúng, tôi rất thích nó.
Đây là Louis sao?
Hàng mà lần trước bị hải quan giữ lại
chỉ có mấy người biết.
Ông hiểu nhầm rồi, hãy nghe tôi giải thích.
Tất nhiên.
Đây thật sự chỉ là hiểu lầm thôi.
Xin ông hãy tha thứ cho tôi.
Tôi xin hứa.
- Đừng đi, đừng đi. - Đừng làm bẩn kiếm.
Vâng.
Xin hãy dừng lại, xin hãy tha thứ cho tôi.
Theo dõi sát sao cô ta, tìm ra kiếm Thanh Thiên!
[Rất vui vì hôm nay có thể phỏng vấn Tiến sĩ Lâm Tây!]
[Tiến sĩ Lâm Tây, cô nghĩ sao]
[người tu hành đã chết trong động kia]
[chính là sứ giả Vua Gesar phái tới triều Tống!]
[Hiện tại bên ngoài đang có nhiều ý kiến bất đồng về chuyện này.]
[trong nước có nhiều đề tài khảo cổ như vậy,]
[tại sao cô vẫn luôn muốn nghiên cứu]
[về đề tài bị nghi ngờ nhiều như kiếm Thanh Thiên vậy?]
Trên vách đá
có treo túi của bố cô.
Nhưng
không tìm thấy người.
Hai năm sau
cô có thể xin giấy chứng nhận mất tích.
Nhưng giấy chứng tử
thì phải chờ 4 năm sau mới xin được.
Năng lực của ông ấy rất mạnh,
chỉ tiếc là lại có chứng hoang tưởng.
Nếu không phải
ông ấy cứ nhất định phải đi tìm thanh kiếm không tồn tại kia
thì cũng không đến mức mất mạng.
[Tại sao phải kiên trì như vậy?]
Chú Đạt!
Chú chụp màn hình ảnh phản chiếu của chiếc cốc
và hình ảnh trên tường trong cái động kia
gửi cho cháu.
Hình ảnh về kiếm Thanh Thiên
nhất định không sai.
Chỉ cần tìm được kiếm Thanh Thiên
thì có thể chứng minh được sự tồn tại của Vua Gesar!
Bố có dự cảm ngày đó không còn xa nữa.
Thiên Vương tàng cổ đao.
Chú Đạt!
Chuẩn bị thủ tục, báo cáo lại với đơn vị.
Đi đâu?
Tô-tem Thái Dương Hoả Diễm
từng là tô-tem bộ lạc của thảo nguyên Trác Khê Ca!
Chúng ta phải tới Thạch Khúc tìm cờ Thái Dương!
Thạch Khúc?
Chỗ đó cao như vậy
chú không đi đâu.
Chào anh, chào người đẹp.
Người đẹp.
Đi xe hả? Đi xe đi.
Đi xe tôi đi.
Cô đi đâu vậy?
Tôi đi Thạch Khúc!
Thạch Khúc?
Thạch Khúc!
Thạch Khúc thì không đi đâu.
Xa lắm, không đi được.
Thạch Khúc xa quá.
Không đi được, không đi được.
Có chút đạo đức nghề nghiệp được không vậy?
Có chút đạo đức nghề nghiệp được không vậy?
Có ai có thể đi Thạch Khúc không?
Có ai đi Thạch Khúc không?
Để ông đây,
nhà trinh thám...
Đời thứ năm,
không tới 100
chỉ 7,6 giây.
Tây Tây!
Nếu chúng ta đi xe này tới Thạch Khúc
thì nhanh lắm đó.
Có người à?
Không có mắt à?
Có đi Thạch Khúc không?
Hỏi anh đó.
Đi theo hướng dẫn chỉ đường
hay đi theo tôi chỉ?
- Hướng dẫn chỉ đường. - Hướng dẫn chỉ đường.
2000 tệ.
Vậy theo cậu chỉ thì sao?
1000 tệ.
Cái gì?
Tôi đi máy bay mất có 500 tệ.
Cậu lái tên lửa à?
Chê đắt sao?
Chê đắt thì đi bộ đi.
Khỏi mất tiền.
2000 tệ thì 2000 tệ.
Đi theo hướng dẫn chỉ đường.
Không phải xe này.
Mã Cường?
Tên này không giống tên người Tây Tạng lắm.
Hai người cũng đâu giống khách du lịch.
Cẩn thận chút đi.
Vợ tôi sẽ tức giận đó.
Hoá ra là sợ vợ à?
Lái nhanh chút.
Nhất định phải tới Thạch Khúc trước khi trời tối.
Hai người còn bạn bè khác không?
Ý anh là gì?
Có một cái xe
liên tục theo sát phía sau
kể từ lúc rời khỏi sân bay tới giờ.
Cậu nghĩ nhiều rồi.
Có lẽ họ đúng lúc cùng đường với mình thôi.
Đừng chắn tầm nhìn.
Lát nữa sẽ biết thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.